Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 552: Trong mưa

Turan thực sự tò mò không hiểu vì sao năng lực cảm nhận linh và hồn của mình lại đột ngột có sự cải thiện, lại còn là một bước tiến vượt bậc. Nó đã từng cố gắng rất nhiều, và biết rằng chuyện này không hề bình thường. Với tốc độ trước đây, dù có dồn hết sức rèn luyện hệ linh và hồn thì nó cũng phải mất ít nhất một năm trời may ra mới đạt tới đẳng cấp này.

Điều này lại chẳng liên quan gì đến việc học kỹ năng ‘Gọi hồn’. Dù cùng chung nền tảng, nhưng phương hướng phát triển của hai thứ này lại khác nhau. Cảm nhận tốt không có nghĩa là việc học kỹ năng sẽ tốt, cùng lắm cũng chỉ thuận lợi hơn một chút mà thôi; và điều ngược lại cũng đúng. Tất cả còn phải nhờ vào kỹ năng ‘Thông hiểu’ của nó, và cả những trải nghiệm thực tế nữa.

Không hiểu sao, Turan chợt nghĩ đến món quà mà tên Tử thần Sứ đồ nó gặp trong phó bản ‘Rừng cây ăn thịt’ đã từng nhắc tới. Hẳn là có sự liên quan, nhưng cụ thể thế nào thì nó vẫn chưa thể xác định.

“Thần Chết. Linh và hồn.”

Turan nói thầm. Quả thật, nếu muốn đi theo con đường của một Tử thần Sứ đồ, am hiểu linh và hồn là điều tất yếu. Món quà như thế này xem ra rất phù hợp để một vị tiền bối dành tặng cho người mới như nó.

Turan bất giác thở dài một hơi. Nó lại chẳng muốn đi theo con đường ấy, cho tới giờ cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi. Với tình hình phát triển theo chiều hướng hiện tại, có khi qua vài năm, nó chẳng biết khi nào mình đã biến thành một Tử thần Sứ đồ rồi.

Tốt hay xấu, Turan không tiện đánh giá. Nó bây giờ chỉ đơn giản là không mong muốn điều đó. Thần Syrathr hẳn là có thể giúp đỡ nó chút gì đó chứ.

Bỏ những suy nghĩ ấy sang một bên, Turan đưa mắt nhìn về phía trước, quan sát trận chiến đã dần đi đến hồi kết.

Darmil hét lớn một tiếng, nhảy bổ vào một con Tinh linh mưa vừa mới xuất hiện trở lại sau khi bị Kull ném một quả lựu đạn gây nhiễu rồi kích nổ trúng nó. Hiệu ứng gây nhiễu đặc biệt có hiệu quả đối với các tinh linh, nhưng thời gian duy trì rất ngắn, hoàn toàn khác biệt so với tác dụng ngăn chặn du hành giả thi triển ma pháp hay bùa chú.

Darmil lại chỉ cần một khoảng thời gian ít ỏi như thế là đủ. Thanh đại kiếm của cậu ta vung xuống, dễ dàng cắt qua người con quái, xé toạc mọi thứ, khiến nước vung ra ồ ạt như thể một cơn sóng vừa đập tới.

Con Tinh linh mưa vậy mà vẫn chưa chết, phải chờ đến khi Kull bất ngờ xuất hiện đâm một nhát dao vào hình bóng lờ mờ đang cố lùi ra sau thì mới khiến con quái tan biến thành vô vàn những đốm sáng li ti.

– Uầy. Mệt chết được.

Kull thốt lên, đưa tay lau đi không biết là nước mưa hay mồ hôi đang ướt đẫm khuôn mặt. Nguyên khí của cậu ta tiêu tốn cho trận chiến ngắn ngủi này tương đối nhiều hơn bình thường, chủ yếu là do các đòn tấn công thông thường đều không có tác dụng.

Hơn nữa, Kull cũng đã sử dụng không ít vật phẩm tiêu hao cho trận đánh. Nếu nhận định một cách tổng quan, thật sự không đáng chút nào. Chắc cũng chỉ có Darmil là thích thú với mấy trận chiến đặc thù như thế này.

– Turan. Tôi vừa làm tốt chứ?

Darmil cất tiếng hỏi, vẻ háo hức. Cậu ta còn chẳng thèm để ý tới toàn bộ cơ thể đã ướt sũng. Phải biết, đó là bao gồm cả tác động của kỹ năng ‘Xâm nhiễm’ đến từ bọn quái Tinh linh mưa, khiến du hành giả trải qua cảm giác chẳng chút nào dễ chịu.

Turan không thể đánh giá là tốt, ít nhất là xét về độ hiệu quả. Tuy nhiên, khó mà đánh giá Darmil theo cách thông thường. Cậu ta sẽ luôn chiến đấu như vậy và giành chiến thắng, đến mức có muốn xác định giới hạn của cậu ta cũng chẳng được.

Có điều, thực tế thì Darmil đã từng thất bại. Không ai khác hơn chính Turan là người từng đánh bại cậu ta. Nhưng nghĩ lại thì, nó đã phải dùng đến lời cầu khấn ‘Máu bạc’ nên cũng có chút bất công, chẳng khác nào đang bắt một du hành giả phải đối đầu với kẻ vượt trên mình cả chục Thần cấp.

Nên biết rằng, không giống như Turan, những người cầu khấn luôn cần phải cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thực hiện một lời cầu khấn, vì điều đó chẳng những tác động đến kết quả trận chiến, mà còn ảnh hưởng đến thái độ của vị thần. Nếu sử dụng một cách cẩu thả, thiếu đi sự kính trọng cần thiết, hay chỉ đơn giản là khiến vị thần không vui, sẽ khiến cho sau này rất khó mà thực hiện lại được.

Chính bản thân Turan khi cất lời cầu khấn đến thần Zizra cũng đã lo lắng điều ấy. Nhưng đối phương cũng đã đáp lại, không rõ lý do là gì. Như lời thần Syrathr đã nói thì đó là một thử thách, nhưng trong lòng Turan lại chẳng dám tin.

Do đó, ở thành Junil vừa nãy, Turan đã thử gửi lời thỉnh cầu phán định có tội hay không đến thần Zizra. Đối phương phản hồi, kèm theo uy thế vốn có của một đức Chính thần, hoàn toàn ngoài ý muốn của nó. Trong lịch sử, chuyện như thế cũng chỉ xảy ra trong những nghi thức hoàng gia mà thôi.

Nếu không thì đám người thuộc đội an ninh cũng đã chẳng tin tưởng Turan đến mức tuyệt đối như vậy.

“Thần Syrathr sẽ nghĩ gì?”

Turan thầm thắc mắc. Trước đó, Thần Syrathr có vẻ không vui lắm khi Turan cất lời cầu khấn đến thần Zizra. Bây giờ, nó thậm chí còn lựa chọn vị thần ấy để làm hậu thuẫn cho mình thay vì cô ấy, có khi còn khiến cô ấy điên tiết.

Hoặc là không. Suy nghĩ của một Chính thần, một tên du hành giả nhỏ nhoi như Turan mà đi suy đoán thật chẳng khác nào đang kể một câu chuyện cười. Nó chỉ nên cố tìm kiếm chút lợi ích cho mình giữa hàng đống biến cố là tốt rồi.

Nhưng suy cho cùng, Turan không cho quyết định của mình là sai lầm. Thần Zizra sẽ là bước đầu tiên để nó định hình bản thân trên bàn cờ giữa các Chính thần với nhau. Thoát ra được khỏi sự kiểm soát có thể là điều xa xỉ, nhưng trở nên có giá trị hơn lại không phải là không thể. Sống với đúng thân phận một quân cờ, nghe thật chua chát, nhưng cũng là niềm hạnh phúc với một kẻ trân trọng sự sống hơn hết thảy như Turan.

– Turan?

Darmil cất tiếng gọi, đánh thức Turan khỏi dòng suy nghĩ. Cậu ta có vẻ đã chờ khá lâu rồi mới dám lên tiếng.

Trời đổ mưa như trút nước. Turan giờ khó mà nhìn rõ được mọi thứ xung quanh, nhưng chỉ cần nhắm hờ mắt lại, tập trung, nó sẽ có thể thấy rõ ràng những chỉnh thể linh hồn đang tồn tại.

– Ừm. Xin lỗi. Chúng ta đi tiếp thôi.

Turan đáp. Nó vừa định quay người trở lại xe thì Kull đã nói:

– Không tốt đâu, đội trưởng. Bọn quái một lần nữa tìm tới chúng ta rồi. Lần này còn đông hơn trước.

Turan theo phản xạ nhìn sang, cười nhạt. Nó đúng là mất cảnh giác. Nếu nó đã có thể thấy được những chỉnh thể linh hồn, thì tất nhiên đó là quái xuất hiện. Nó gần như còn quên mất rằng bản thân đang ở giữa một khu vực săn giết quái.

– Để tôi thử xem.

Turan cất tiếng, hướng về phía trước bước tới.

Thấy vậy, Darmil và Kull liền hiểu ý, tránh sang một bên. Hai người họ biết đội trưởng của mình muốn thể hiện một hồi. Đây quả thực là một cơ hội không thể tốt hơn. Cả hai đã luôn muốn quan sát màn trình diễn của đội trưởng, chỉ là đồng thời lại không dám đối mặt với thực tế về chênh lệch giữa hai bên.

Turan lấy ra khẩu súng Mabatum, kiểm tra sơ qua tình trạng, xác nhận không có vấn đề gì rồi mới chĩa về phía trước, nhắm thẳng vào một chỉnh thể linh hồn đang hiển hiện. Nó chẳng rõ chủng quái đó là gì, chỉ có Kull mới xác định chắc chắn được. Nhưng điều đó không hề quan trọng vào lúc này.

Vận chuyển nguyên khí, tập trung tinh thần, cảm nhận linh và hồn. Turan lần lượt thực hiện từng thao tác một cách nhanh chóng. Nó vốn không vội, nhưng mọi thứ lại cứ diễn ra thật trơn tru, hoàn toàn nằm trong kiểm soát.

Cuối cùng, từ miệng khẩu súng Mabatum, một viên đạn lao ra với những tia sáng màu trắng nhạt có chút ánh vàng vây quanh.

Âm thanh trong trẻo vang lên, át hết cả tiếng mưa, đâm thẳng vào tâm trí của bất kỳ ai đang ở đó. Rồi ngay khi viên đạn bay đi trông như một tia sáng xuyên qua chỉnh thể linh hồn mà Turan đang cảm nhận, tiếng động như kim loại gãy vỡ chợt phát ra, kèm theo đó là tiếng kêu rít đầy đau đớn.

Rùng mình. Turan cảm nhận được Thần tinh đang trôi vào trong cơ thể. Nó dễ dàng hạ sát mục tiêu, không ngoài dự đoán.

Cứ thế, Turan tiếp tục nổ súng. Thao tác của nó mỗi lúc một thành thục, độ chính xác cũng được tăng cao, đến vài con quái cuối cùng thậm chí còn không để đối phương có cơ hội kêu lên.

– Hoàn tất.

Turan thốt. Nó cất khẩu Mabatum đi, quay người, bước trở lại chỗ hai người đồng đội.

– Ôi. Thế này thật không công bằng đâu, đội trưởng! Cậu lúc nào cũng nhẹ nhàng giải quyết đám quái như thế sao?

Kull bắt đầu kêu ca. Cậu ta hiểu rằng để làm được như Turan là rất khó, nhưng ấn tượng đến mức này thật sự gây chấn động. Sức sát thương lớn, độ chính xác cao, bất kể tình hình thời tiết, lại còn giải quyết một cách nhanh gọn, đây hoàn toàn không phải là thứ một du hành giả có thể làm được, dù cho Thần cấp có chênh lệch thêm một vài bậc đi chăng nữa.

Hoặc là, bản thân Kull và Darmil quá yếu. Hai người họ đương nhiên sẽ không suy nghĩ theo hướng ấy. Đó chẳng khác gì tự làm nhục mình.

– Turan! Dạy cho tôi với. Làm được như cậu ấy.

Darmil hào hứng hô lên. Cậu ta dường như quên mất rằng bản thân là một đấu sĩ, giờ lại học đòi dùng súng.

– Đừng có nổi khùng. – Turan mắng – Thứ này không hợp với cậu. Ham hố linh tinh thì đừng mong có thể bắt kịp tôi.

Nghe vậy, dáng vẻ của Darmil nhanh chóng biến thành ảo não. Nhưng mà, có Thần Istrant mới biết được cậu ta đang buồn vì chợt nhận ra chênh lệch với đội trưởng hay chỉ vì bản thân bị từ chối dạy bắn súng.

Toàn bộ quyền chuyển ngữ của nội dung này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free