(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 545: Nữ y thuật sư
Không nhận được yêu cầu nào khác từ đội trưởng, Kull biết mình có thể hành động tùy ý. Cậu ta mỉm cười thích thú, khẽ nhướn người, một tay đặt lên hông, sẵn sàng tung ra đòn chí mạng bất cứ lúc nào.
Thấy động tác đó, người thanh niên lập tức cảnh giác, vội vàng lùi lại một bước. Anh ta khó ngờ đối phương lại thật sự định ra tay với mình đến vậy. Thái độ vừa rồi quả thật là một nước đi sai lầm.
Mọi việc diễn ra rất nhanh. Turan chỉ kịp nhìn thấy Kull lao người về trước, một vật kim loại lấp lánh vụt qua nhanh như chớp. Người thanh niên vừa lùi lại, vừa gắng sức đưa tay chống đỡ. Anh ta có vẻ là một thuật sư, Thần cấp tuy không thấp nhưng động tác lại khá vụng về, hay nói đúng hơn là thiếu kinh nghiệm chiến đấu.
Kết quả lập tức có được trong thoáng chốc. Đòn tấn công của Kull dễ dàng trúng đích, nhưng lại không có một chút máu nào đổ ra. Cậu ta đã nhắm vào tấm bùa của đối phương, rạch nát nó, khiến nó lập tức vô hiệu.
Với tốc độ và độ chính xác như thế, hoàn toàn cho thấy Kull có thể kết liễu người thanh niên bất cứ lúc nào, dễ như trở bàn tay.
Đương nhiên, tình huống diễn ra như thế là bởi Kull đã bất ngờ tấn công. Nếu để người thanh niên chuẩn bị, mọi chuyện hẳn đã khác. Có điều, làm gì có sát thủ nào lại cho phép thuật sư đối địch có thời gian chuẩn bị.
Người thanh niên đứng thất thần một lúc lâu, như thể vẫn chưa tiếp nhận được chuyện vừa xảy ra. Nhưng rồi, Turan xác định đối phương chỉ là giật mình, đang tỏ ra hoảng hốt. Thấy vậy, cũng khó nói liệu anh ta có nhận thức được bản thân vừa đứng ở ngưỡng cửa tử thần hay không.
– Để các cậu chê cười rồi.
Giọng nói nghiêm nghị cất lên từ phía cửa, bên trong ẩn chứa vẻ thành thật, không giống lời nói qua loa. Đối phương lựa chọn thời khắc xuất hiện thật sự thuận tiện, nhưng với Kull mà nói, điều đó lại khích cậu ta làm điều mình vừa cố tránh.
Và đúng như thế, cánh tay của Kull khẽ động, nhanh như chớp vụt tới, nhắm thẳng vào yết hầu của người thanh niên vẫn còn chưa kịp hoàn hồn. Động tác của cậu ta quá nhanh, Turan kịp thời phát hiện, nhưng không có cách nào ngăn cản.
May mắn thay, bằng chút nhận thức cuối cùng còn sót lại, Kull đã khéo léo xoay cổ tay, biến nhát đâm thành một cú rạch ngang cổ.
Máu bắt đầu tuôn. Nỗi kinh hoàng lan tràn khắp tâm trí người thanh niên. Đối với một du hành giả ở Thần cấp như anh ta, đó chưa thể xem là một vết thương chí mạng. Ít nhất trong vài phút thì chưa đủ để tước đi mạng sống.
– Kaular!
Giọng nói nghiêm nghị vừa nãy chợt trở nên hốt hoảng, ngay sau đó một cô gái với thân hình thon gọn và nhỏ nhắn vội vã nhào đến, kiểm tra tình trạng người thanh niên.
Hẳn là nữ y thuật sư. Kull ngay lập tức xác nhận điều đó với Turan.
– Các người thật sự muốn mạng của anh ấy!?
Sau khi cầm máu cho người thanh niên đang nằm vật vờ dưới sàn, nữ y thuật sư liền lên tiếng với giọng bất bình.
– Không đến nỗi chứ.
Kull nhún vai nói, lại cảm thấy lời mình chưa đủ rõ ràng, bèn nói thêm:
– Cô là y thuật sư mà. Hay vết thương như thế này cô cũng không cứu được sao?
– Ngươi…
Nữ y thuật sư trừng mắt, rất muốn gắt gỏng nhưng vẫn kiềm chế được. Cô nàng xem chừng cũng có không ít kinh nghiệm đối phó với những tình huống như hiện tại. Bởi bây giờ càng làm lớn chuyện, kẻ chịu thiệt nhiều nhất thực ra lại chính là cô ta.
– Là tôi đánh giá thấp các cậu.
Nữ y thuật sư vẻ bực tức nói, nhận lỗi về mình cốt để mọi chuyện vừa xảy ra có thể chấm dứt. Dù sao, sự tình vẫn chưa đến mức hủy bỏ mục đích của cuộc gặp này.
– Đưa cậu ta đi.
Nữ y thuật sư vừa dứt lời, một bóng người liền xuất hiện. Trông như một người đàn ông đã có tuổi, nhưng động tác lại quá nhanh nhẹn khiến Turan không dám chắc mình có nhầm lẫn gì không.
“Là thuật sư đêm hôm đó.” Turan nói thầm. Ngay lập tức, nó nhận được sự xác nh��n từ Kull. Người đàn ông dày dặn kinh nghiệm này hoàn toàn biết rõ bản thân cần làm gì.
Tuy nhiên, thật khó tin khi giờ đây chỉ còn một mình nữ y thuật sư đối mặt với tổ đội ba người của Turan. Cô ta hoặc là cực kỳ tự tin vào năng lực bản thân, hoặc là không còn cách nào khác. Dù sao, ở đất khách quê người, những người thân cận bên cạnh cô đều đã bị loại bỏ một cách bất đắc dĩ.
Nước đi thông minh hơn hẳn là trì hoãn cuộc gặp sang chừng nửa giờ đồng hồ, đủ để cô nàng sắp xếp lại mọi thứ. Ít nhất, khoảng thời gian trì hoãn cũng nên đủ cho vị thuật sư kia quay trở lại.
Như đoán được suy nghĩ của Turan, nữ y thuật sư cất tiếng:
– Ông ấy sẽ cần ở bên săn sóc cho học trò của mình. Chúng tôi không dám để một người đang bị thương đến mức ấy ở riêng một mình.
Điều đó có nghĩa là họ nhất định không tin tưởng nhóm nhân viên nơi đây. Âu cũng là điều dễ hiểu. Do dự trong giây lát, cô nàng bổ sung:
– Giờ, chỉ còn có tôi đối mặt với ba người mà thôi.
Quả thật là đáo để.
– Cô không sợ bọn tôi ăn hiếp cô sao?
Kull cười nói, dấn thêm một bước về phía trước, cố tình gây áp lực cho đối phương. Cậu ta trông có vẻ rất thích thú khi làm như vậy, còn lộ rõ ra một cách trắng trợn.
Nữ y thuật sư hơi vênh mặt lên, dường như tỏ ý thách thức, nhưng giọng nói khi cất ra lại không được mạnh mẽ như vậy:
– Các người… Các cậu việc gì phải làm như thế?
– À, tự tin đến thế sao… Cô thử đoán xem.
Kull nhướn mày đáp, huơ tay sang bên. Động tác tưởng chừng vô ý ấy lại khiến người nghe lập tức cảnh giác cao độ, vô thức muốn lùi về sau tránh né.
Nhưng rồi, nữ y thuật sư cũng không lùi bước, đứng thẳng lưng, thốt:
– Tôi không phải tự tin. Là tin tưởng.
Turan đứng phía sau nghe vậy thì bật cười. Nó không cười nữ y thuật sư, mà là Kull. Cậu ta hẳn đang bất ngờ vì câu trả lời ấy. Nói đúng ra, giờ cũng không phải là lúc đùa nghịch nữa.
Nghe tiếng cười của Turan, Kull liền biết nhiệm vụ đột xuất của mình đã hoàn thành, vội vàng tránh sang một bên.
Turan lúc này mới bước tới. Nó không nói gì, muốn để đối phương m�� lời trước.
– Tôi là Iskeiya. Hân hạnh được gặp cậu.
Nữ y thuật sư nghiêm giọng nói, trông không còn chút vẻ bực tức hay thất thố nào như trước đó nữa.
“Iskeiya à…” Turan nói thầm, trong tâm trí bắt đầu lục lọi ký ức. Lúc nghe tin từ Kull, nó chẳng có mấy ấn tượng, giờ lại thấy khác lạ kỳ. Nói ra, cái tên Iskeiya nghe không quá quen thuộc, nhưng Turan nhớ mang máng đã từng gặp qua ở đâu. Có lẽ đối phương cũng chẳng phải người nổi tiếng gì nên nó mới không lập tức nhớ ra, hoặc đây chỉ là tên giả.
– Tôi là Turan. – Turan cất tiếng – Hai người đồng đội của tôi… ừm, cô chắc không cần phải biết đâu nhỉ?
“Thật thất lễ.” Nữ y thuật sư Iskeiya hẳn định nói như thế, có thể thấy rõ qua ánh mắt không mấy vừa ý của cô nàng.
Kỳ thực, Turan không cần phải giấu giếm về hai người đồng đội của mình. Chỉ cần biết về nó rồi, tốn công điều tra một chút là sẽ tìm ra thôi. Tuy nhiên, Turan lại muốn thử xem thái độ của nữ y thuật sư là gì. Cô nàng trông không giống người sẽ dễ dàng vì một vài điều nhỏ nhặt mà gây ảnh hưởng tới đại cục, chính việc cô ta chịu nán lại đây sau vụ đổ máu vừa rồi đã thể hiện rõ, nhưng với loại người như thế thì thái độ rất khó xác định.
– Thật không dám làm phiền. – Iskeiya đáp – Chúng ta đang có điều quan trọng hơn cần cân nhắc, phải không?
Turan mỉm cười. Đó chẳng phải là hài lòng hay thích thú gì cả. Nó chỉ đơn thuần biểu lộ cảm xúc cho phù hợp với bầu không khí mà mình mong muốn.
– Không sai.
Sau một vài lời khách sáo, Turan được Iskeiya mời ngồi vào một bộ bàn ghế trông có vẻ sang trọng. Hai người đồng đội của nó không theo cùng, thay vào đó ra ngoài chờ đợi. Mục đích ban đầu đã hoàn thành, cũng nên tránh gây áp lực không cần thiết lên đối phương, kẻo tạo ấn tượng xấu và ảnh hưởng không tốt đến kết quả.
– Tôi thật sự đã tưởng rằng đồng đội của cậu sẽ tới một mình. Ngây thơ quá chăng?
Iskeiya cất tiếng, trên môi thoáng có ý cười. Cử động ấy rất nhẹ nhàng, nhưng lại làm nên dấu ấn sâu trong tiềm thức, dần dần khiến đối phương trở nên thân thiện, mọi việc từ đó tự khắc trở nên dễ dàng.
Turan chưa vội đáp. Cô gái này càng lúc càng thể hiện rằng bản thân không hề tầm thường. Vì vậy, nó không thể cứ theo dự tính ban đầu mà hành động được, chỉ cần hơi thiếu cẩn thận sẽ sập bẫy. Cái bẫy ở đây cũng chẳng phải là chuyện có chịu thiệt hay không, mà là bị kéo vào những phiền phức chẳng đáng. Đối phương đương nhiên có chuyện cần nhờ, mới phải dốc lòng mời kẻ đã ra tay ám sát mình đến, rồi còn phải đón tiếp ngay cả khi kẻ đó lại ra tay thêm lần nữa với hầu cận của mình.
Trước hết, Turan không nên cảm thấy áy náy gì cả. Mọi việc xảy ra cho đến giờ đều hợp tình hợp lý, hoặc chí ít là xứng đáng. Tâm lý cần phải vững. Nếu muốn bù đắp tổn thất cho đối phương, cứ đợi đến khi mọi việc xong xuôi cả rồi hãy tính.
Bản dịch này do truyen.free thực hiện và nắm giữ bản quyền.