Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 538: Về tấm thẻ bài

Bất lực và hoảng sợ, tên gác cổng dần mất đi khả năng kiểm soát suy nghĩ và hành động. Giờ đây, hắn ta đã chẳng còn tâm trí mà suy tính nữa, chỉ còn biết thốt lên: – Các người còn chờ gì nữa? Xông lên đi chứ! Chẳng phải tất cả là tại các người sao?

Bầu không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng đến lạ, cứ như thể những tiếng kêu thảm thiết vừa rồi chưa từng tồn tại. Tên thuật sư vừa mắc sai lầm đã sớm trốn vào một góc, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào, hòng chối bỏ toàn bộ trách nhiệm. Hắn ta đã hoàn toàn mất đi sự tỉnh táo, tình trạng có khi còn tệ hơn cả cái kẻ vừa gào thét kia.

Turan cẩn thận dò xét xung quanh. Chẳng có ai chịu bước ra cả, và điều đó khiến nó cảm thấy khó xử. Theo tính toán của nó, đây phải là lúc thích hợp nhất để đám người trong bóng tối kia lộ diện, dựa vào lời kêu gọi của đội gác cổng mà ra tay trấn áp tổ đội của mình.

Thở hắt một hơi, Turan quyết định thay đổi phương thức hành động. Chí ít, nó không muốn tình trạng bị động này kéo dài thêm nữa.

– Kull. Lấy lại tấm thẻ bài. Đến lúc rồi.

– Nghe lệnh đội trưởng!

Kull cười đáp, dứt lời liền thoắt chạy đi, xông thẳng tới chỗ tên gác cổng. Hắn ta phát hoảng, lảo đảo lùi về sau vì đôi chân đã không còn cử động bình thường được nữa.

Đến khi tên gác cổng sắp ngã vật ra sau, Kull đã kịp đến trước mặt hắn ta, một tay túm lấy cổ áo, một tay giật lấy tấm thẻ bài. Vẫn còn may mắn là đ��i phương không quẫn trí mà giấu tấm thẻ vào trong túi trữ vật. Khi ấy, mọi chuyện chỉ có thể tiến triển theo chiều hướng xấu nhất, và điều đó ắt hẳn sẽ là một nỗi kinh hoàng suốt đời đối với hắn.

Kull lấy được thẻ bài thì đạp văng tên gác cổng vào vách một căn nhà gần đấy. Sau khi buông lời khinh miệt, cậu ta mới ung dung bước trở lại chỗ chiếc xe của đội mình.

– Ổn cả chứ, đội trưởng?

Kull dò hỏi, đưa tấm thẻ bài cho Turan.

– Lên xe. Chúng ta đi.

Turan quả quyết nói. Đội gác cổng đã không còn có thể chặn chúng được nữa, đám người kia cũng đã bỏ qua cơ hội tốt nhất. Những chuyện kế tiếp nên diễn ra ở bên ngoài thành Nortre thì hơn.

Cứ thế, chiếc xe bán tải chở ba người bon bon chạy đi. Trên đường, Turan cố tình giữ cho tốc độ chiếc xe không quá nhanh. Dù sao thì khó lòng thoát khỏi sự truy đuổi của đối phương, mà nó không muốn tình huống xấu nhất xảy ra là chiếc xe bị tấn công, hư hại vì bị ngăn cản, điều đó sẽ rất phiền phức.

Tuy nhiên, xe chạy được chừng vài cây số, Kull bỗng cất tiếng nói v���i lên:

– Không có ai theo cả, Turan.

Turan nhíu mày. Nó đương nhiên không nghi ngờ lời của đồng đội mình. Đám người kia, có vẻ như đã thật sự buông tha cho họ. Sau khi đã gây ra một màn xáo trộn như vậy.

“Chẳng lẽ chỉ là tên gác cổng tự tung tự tác?”

Turan không cho là vậy. Chỉ riêng câu nói cuối cùng của đối phương đã đủ cho thấy hắn hành động có sự sai khiến, thậm chí còn có người chống lưng. Hơn nữa, việc bị một đám đáng ngờ từ trong bóng tối nhòm ngó vẫn là sự thật không thể phủ nhận.

Xét đến cùng, khả năng lớn nhất chính là nhờ tấm thẻ bài mà Turan đã đưa ra. Tên gác cổng có thể không nhận ra, nhưng đám người kia hẳn đã sớm biết đó là gì.

Nhưng nếu là vậy, thì đó sẽ là họ cố tình để cho tên gác cổng mắc sai lầm chí mạng. Kết thúc như vừa rồi cũng chưa phải là tất cả. Hậu quả mà hắn ta phải gánh chịu khủng khiếp hơn thế gấp nhiều lần.

Âu cũng là các phe tranh chấp, giằng co với nhau. Một vài kẻ năng lực kém cỏi bị sớm đá ra khỏi cuộc chơi cũng là điều dễ hiểu.

Turan nghĩ rồi quyết định nhấn ga tăng tốc. Nếu tình hình ở Nortre đã ổn thỏa, nó không còn lý do để lo lắng nữa, thay vào đó cần sớm bù lại khoảng thời gian đã mất. Đường đến thành Junil còn rất xa.

– Tấm thẻ bài đó là gì vậy, Turan?

Kull cất tiếng hỏi. Không chỉ cậu ta, mà Darmil cũng rất để ý, dáng vẻ tò mò lộ hẳn ra ngoài.

Turan chưa vội đáp mà đánh lái tránh đi một hòn đá to tướng không biết bị ai cố tình đặt trên đường. Có lẽ là sản phẩm của một loại phép thuật hệ Thổ nào đó để lại trong chiến đấu. Dù sao thì chẳng có lý do gì phải tốn công dọn đi cả. Du hành giả đi qua đoạn đường này vốn rất ít.

– Một món quà mọn từ… ừm, người bạn mới quen.

Turan vốn chẳng mấy tin tưởng vào tác dụng của tấm thẻ bài, nhưng xem ra nó đã đánh giá thấp. Thứ mà chỉ cần tồn tại thôi đã có thể khiến cho cả đám người kia từ bỏ việc nhắm vào nó, đương nhiên không tầm thường.

– Kể nghe một chút.

Kull chẳng chút câu nệ nói. Có lẽ là vì nhàm chán nên kiếm chuyện để nói.

Turan cơ bản cũng không định giấu giếm làm gì, nhất là với hai người đồng đội của mình. Cứ lẳng lặng đi cả đoạn đường dài cũng chẳng phải hay ho gì.

Nghĩ lại, thật là lạ khi mà Turan lái xe đi mãi vẫn chưa gặp phải một con quái vật nào. Dường như đang có một nhóm du hành giả nào đó hoạt động trong khu vực, vừa mới càn quét qua. Âu cũng là chuyện tốt.

– Đối phương thuộc hội Anthumn, một hội chuyên nghiên cứu về những điều thần bí. Khi nghe tin tôi có ý định đến thành Nortre thì liền gửi tặng thứ này.

Turan nói, thuận tay ném về phía sau tấm thẻ bài mà vừa cách đây không lâu đã dùng để thoát khỏi thành Nortre. Xong, nó bổ sung:

– Cô ta bảo rằng nếu có gặp vấn đề gì, cứ dùng tấm thẻ bài này thì có thể tránh hao tốn một nửa công sức.

– Một nửa? Đó coi là một nửa ư? – Kull thốt lên với vẻ khó tin – Ừ thì cũng đành vậy…

– Là nữ à! Có xinh đẹp không?

Darmil hỏi ngay vào vấn đề mà cậu ta luôn ưu tiên hàng đầu. Đó giống như là một thói quen vậy.

– Kh��ng hẳn là.

Turan đáp, hơi suy nghĩ lại thấy không phù hợp, vội chữa:

– Ý tôi là phần xinh đẹp. Còn nữ thì đúng là.

Quan điểm cá nhân khi cần thì không nên né tránh, chỉ làm mọi việc tệ hơn.

– Ha! Tôi vẫn muốn gặp mặt một lần. Turan, cậu không ngại chứ?

– Không ngại.

Turan chẳng buồn đoán xem ý đồ của Darmil là gì. Chuyện muốn gặp vốn cũng không phải dễ, nhất là khi mọi người đều đang bận rộn, công việc ngập đầu. Đến khi ấy, cậu ta hẳn cũng quên mất cuộc trò chuyện này rồi.

Kull săm soi tấm thẻ bài thêm một lúc, chẳng biết suy nghĩ gì, rồi hỏi:

– Cô ta có khi nào liên quan đến việc chúng ta cần làm ở thành Junil không?

Turan nhăn mày, hoàn toàn không hiểu ý Kull đang muốn nói gì. Darmil ở một bên thì vẻ mặt mờ mịt, thấy khó hiểu quá bèn thôi không suy nghĩ thêm, ngồi nghe là tốt rồi.

– Ý tôi là… ừm, tấm thẻ bài tương tự thế này cũng đã từng được tìm thấy… ừm, trên người nữ y thuật sư, và cả thuật sư đi cùng cô ta. – Kull giải thích – Ký tự ghi bên trên mặc dù khác biệt, năng lượng ẩn chứa bên trong lại không chênh lệch là bao.

– Tôi có thể hiểu.

Turan nói, gật nhẹ đầu. Ý của Kull thực ra không phải là chủ nhân tấm thẻ bài này và nữ y thuật sư có mối liên hệ mật thiết gì với nhau, mà là hai bên có tầm cỡ tương đương. Cơ bản chỉ dựa vào hai tấm thẻ bài cũng không thể nói lên quá nhiều điều, nhưng mối quan tâm của cậu ta vẫn đáng để xem xét đôi chút.

Thẻ bài xác minh danh tính trên thực tế có rất nhiều loại, và thường đều được chế tác thủ công bởi những người thợ lành nghề nhất. Đó giống như là ổ khóa và chìa khóa được tích hợp làm một thể, không ai muốn bị làm giả, và luôn phải có biện pháp phòng chống việc kẻ xấu chiếm được và trục lợi.

Tấm thẻ bài ở một mức độ nào đó đại diện cho chính thân phận của chủ nhân, và được thiết kế để khi rời khỏi người quá lâu thì sẽ mất dần đi năng lượng duy trì, cũng có nghĩa là mất đi giá trị xác minh. Một số tấm thẻ bài còn có tính năng mang theo ý chí của chủ nhân, giúp truyền tải một thông điệp ngắn, dựa vào đó chia thành từng chức năng riêng biệt tùy theo nhu cầu.

Tấm thẻ bài mà Kull đang cầm trên tay dù đã trải qua thời gian khá dài, vẫn còn mang theo năng lượng tương đối ổn định. Chất lượng tốt như thế, cho thấy địa vị chủ nhân của tấm thẻ bài không hề thấp.

Có điều, khó có thể nói rằng đó chính là cô gái đã tặng tấm thẻ bài cho Turan. Nó có xu hướng tin rằng cô ta được ai đó giao cho, rồi mới tặng lại cho nó.

Như thế, vẫn không hề làm giảm đi sức ảnh hưởng của tấm thẻ bài. Turan cũng tự hỏi chủ nhân thực sự của tấm thẻ là ai mà có thể khiến những kẻ đang tranh đấu ở thành Nortre tạm thời thu lại nanh vuốt của mình. Hoặc có lẽ, tấm thẻ bài chỉ đơn giản chứng minh rằng, tổ đội của Turan không định tham gia vào tranh đấu, càng không có ý định gây ra bất kỳ tác động xấu nào.

– “Báo đen”.

Kull cất tiếng. Cậu ta vừa đọc hai ký tự ngắn gọn được ghi trên tấm thẻ bài.

– Cậu đọc được?

Darmil thốt. Cậu ta hoàn toàn không nhìn ra đó là gì, cứ như những nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ con.

– He he. Có tìm hiểu qua.

Kull cười nói, hơi hất mặt lên vẻ tự đắc.

Turan đã biết từ sớm hai ký tự đó là gì, nhưng nó lại chẳng tìm hiểu ra “Báo đen” đại diện cho ai. Mà thực ra, nó cũng không dành nhiều công sức cho việc đó. Dù sao thì lúc đó nó chẳng xem trọng lắm. Thậm chí ngay bây giờ, nếu không phải Kull chủ động nêu lên vấn đề, nó cũng sẽ không để tâm thêm.

– So với “Chó đốm” thì nghe kêu hơn nhiều. Hừm…

Kull lẩm bẩm, ra vẻ suy tư.

“Chó đốm” là hai ký tự mà cậu ta nhìn thấy trên tấm thẻ bài của nữ y thuật sư. Về phần thuật sư đi cùng, chữ ghi là “Tượng đất” có vẻ không mấy phù hợp.

Tuy nhiên, căn bản không thể dựa vào ý nghĩa của ký tự ghi trên tấm thẻ bài mà xác định được điều gì. Quan trọng hơn cả vẫn là năng lượng ẩn chứa bên trong. “Báo đen” hay “Chó đốm” giống như là mật danh vậy, người đáng lẽ phải biết thì sẽ hiểu ngay ý nghĩa, còn những người ngoài cuộc như nó và hai đồng đội thì nhiều lắm cũng chỉ dùng để phân biệt mà thôi.

Bản dịch này là tài sản của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free