(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 532: Hấp thụ ngọc dưỡng thần
Sau đó, sự chú ý của Turan chuyển sang viên tinh thể màu vàng nhạt mà Kull đặt lên cuối cùng. Theo lời cậu ta, đó là thứ rơi ra từ người nữ y thuật sư. Nó không cần nghĩ cũng đoán được cậu ta đã khiến viên tinh thể này rơi ra bằng cách nào.
Turan không vội thi triển kỹ năng chủ đạo mà trước tiên vươn tay cầm lấy viên tinh thể, săm soi hồi lâu. Nó chẳng cảm giác được t��� viên tinh thể này thứ năng lượng đặc thù nào cả, có lẽ chỉ đơn giản là một loại ngọc thô.
– Cậu có tìm hiểu gì về thứ này chưa?
Turan dò hỏi. Nó khá chắc Kull đã điều tra qua về món đồ này, mặc dù kỹ năng ‘Thông hiểu’ của nó vượt trội hơn hẳn trong việc truy xuất thông tin cụ thể của viên tinh thể. Song, những tin tức xoay quanh nó lại là một câu chuyện khác. Chẳng hạn như ai đã từng sở hữu nó, liệu có viên tinh thể nào tương tự từng tồn tại, hay những cuộc giao dịch nào liên quan đến nó, vân vân.
Trái ngược với mong đợi của Turan, trả lời cho câu hỏi của nó lại chỉ là:
– Có một chút. Thứ này hệt như chưa từng tồn tại vậy.
“Chưa từng tồn tại” cũng chỉ là cách nói phóng đại của Kull mà thôi. Có thể hiểu ý của cậu ta là, chính bản thân cậu ta không tìm được bất kỳ tin tức nào liên quan đến viên tinh thể này.
– Đã thử giám định?
– Đã thử. Giám định thất bại. Bùa giám định cấp độ 10, loại cao cấp. Mang đến giám định tại ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn có lẽ sẽ có kết quả khả quan hơn.
Vấn đề là nếu muốn giám định thì cần phải đăng ký. Có thể đăng ký theo dạng buồng giám định hoặc nhờ giám định hộ. Phương thức đầu tiên, mặc dù có thể bí mật mang viên tinh thể đi giám định, nhưng chính việc đăng ký buồng giám định đã ít nhiều tiết lộ mục đích của người sở hữu; phương thức thứ hai lại càng tệ hơn, vì nó trực tiếp phơi bày mọi thứ. Vậy nên cũng có thể hiểu được vì sao Kull vẫn chưa chọn giám định ở ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn. Ít nhất, cậu ta cần được Turan cho phép đã.
Cũng cần nói thêm, chi phí giám định không hề thấp, còn tùy thuộc vào cấp độ của vật phẩm. Số tiền này sẽ được trừ thẳng vào tài khoản kim ngân theo yêu cầu của du hành giả, hoặc họ có thể từ chối giám định sau khi biết giá. Đương nhiên, nếu đẳng cấp thực tế của vật phẩm quá cao so với du hành giả, yêu cầu giám định sẽ bị từ chối. Hoặc, du hành giả có thể đề xuất một mức giá tương ứng nằm trong giới hạn số tiền có trong tài khoản kim ngân của mình.
Vào những lúc như thế này, kỹ năng chủ đạo của Turan dùng ��ể giám định tỏ ra đặc biệt hữu dụng. Chỉ tiếc là trên thực tế lại chẳng có mấy lúc như thế này cả.
Sau đó, Turan không hỏi thêm mà trực tiếp thi triển kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên viên tinh thể. Những dòng thông tin hiện ra có vẻ khá tầm thường, mặc dù ban đầu chúng như bị thứ gì đó che lấp, trở nên lờ mờ, nhưng cũng không thể ngăn cản Turan được bao lâu. Khi đã sắp xếp xong mớ thông tin, những gì nó thấy được cụ thể như sau:
“Lòng dũng cảm của Mantrial. Lớp: Vật liệu. Loại: Thô. Cấp: 15. Phẩm chất: Anh hùng. Độ hiếm: Cực hiếm. Độ bền: Còn lại 92%. Mô tả: Lòng dũng cảm của vị anh hùng đã dám đứng lên chống lại vị vua xứ Grandifon, với mong muốn lật đổ sự thống trị tàn bạo của hắn ta và mang lại sự giải thoát cho người dân khỏi khốn khổ.”
Đây là vật liệu thô. Turan đã đoán trước được điều này. Viên tinh thể này khá giống với thứ nó từng đạt được từ nhiệm vụ tài liệu của phó bản ‘Tàn tích Gufara’: Tín niệm của Garlon. Thông tin cụ thể như sau:
“Tín niệm của Garlon. Lớp: Vật liệu. Loại: Thô.
Cấp: 15. Phẩm chất: Anh hùng. Độ hiếm: Cực hiếm. Độ bền: Còn lại 87%. Mô tả: Tín niệm của vị thầy pháp đã bất chấp mọi cái nhìn tồi tệ về mình và bỏ ngoài tai mọi sự phản đối, kiên trì với nghiên cứu về các vị thần, tìm cách mang đến sức mạnh cốt yếu cho vùng đất.”
Turan khó mà biết được công dụng cụ thể của từng món vật liệu thô này. Có lẽ sau khi món vật liệu được tinh chế đến một mức nhất định, nó sẽ nhờ kỹ năng chủ đạo để lấy thêm vài thông tin hữu ích. Dù sao thì đây cũng chẳng phải chuyên môn của nó, nên cứ để cho những người rành rẽ hơn xử lý.
Tuy nhiên, nếu là trước đây, Turan đã chẳng phải suy nghĩ nhiều. Giờ thì khác, ngoài Yeatra, nó còn có thêm một lựa chọn nữa để giao phó mấy món vật liệu quý giá này: anh chàng thợ rèn Sinto.
Cách đây vài ngày, Sinto và Turan đã có một cuộc gặp nhỏ. Nội dung cuộc gặp, ngoài việc hẹn thời hạn cụ thể để đưa cho nó mấy món trang bị theo giao kèo đã lập, còn bao gồm lời đề nghị trở thành thợ rèn riêng cho tổ đội của Turan.
Dĩ nhiên là Turan không đồng ý. Năng lực nổi bật của Sinto vốn không nằm ở việc rèn, nên nếu thuận theo yêu cầu của cậu ta, mọi công sức nó bỏ ra sẽ thành vô ích. Mục đích ban đầu khi nhờ cậu ta rèn cho mình bộ trang bị là để kích hoạt kỹ năng ‘Phong ấn’ kia, cũng như xem hiệu quả của nó trên mấy món trang bị cấp độ 15 phẩm chất ‘Tinh anh’ sẽ ra sao.
Huống hồ Turan còn chưa được trông thấy thành phẩm. Biết đâu bằng một cách thần kỳ nào đó, bộ trang bị do Sinto làm ra lại trực tiếp phá vỡ nhận thức cố hữu của nó thì sao.
Thế nên, Turan quyết định sẽ giao cho anh chàng thợ rèn mấy món nguyên vật liệu tốt, cốt để thúc đẩy quá trình chế tạo bộ trang bị của cậu ta. Đây vốn cũng là có lợi cho nó, nên chẳng việc gì phải từ chối. Mặt khác, nhìn rộng hơn, giao kèo đã được thiết lập còn có tác động tới cả hội rèn Garfianster. Nếu không thể kiếm lợi ích trực tiếp từ Sinto, thì nhắm vào họ cũng không phải là một ý tưởng tồi.
“Vậy thì mỗi người một viên…”
Suy nghĩ ấy thoáng lướt qua tâm trí Turan rồi biến mất. Tín niệm của Garlon thì không thành vấn đề, vì đó là thứ nó đạt được nhờ nhiệm vụ tài liệu ‘Lựa chọn của Garlon’ mà vốn dĩ chẳng ai biết nguồn gốc của viên ngọc ngoài bản thân Turan và hai du hành giả khác đang ngồi đây.
Lòng dũng cảm của Mantrial thì khác. Món này vốn thuộc về nữ y thuật sư có thân phận không tầm thường kia. Khả năng cao Turan sẽ phải trả lại nó, đương nhiên là để đổi lấy món lợi không kém.
Ngoài hai món vật liệu đặc biệt kể trên, Turan còn sở hữu một số vật liệu thô khác, trong đó có viên Hổ phách sa mạc mà nó may mắn kiếm được trong phó bản ‘Tàn tích Gufara’. Món này nếu dành cho Yeatra thì có ý nghĩa hơn là cho Sinto. Nó vốn cũng đã quyết định xong từ khi nhận được viên hổ phách từ Kull rồi.
Turan xem xét thêm một hồi rồi đặt viên tinh thể màu vàng nhạt xuống bàn. Thay vào đó, nó cầm lên một cặp ngọc dưỡng thần, mỗi tay một miếng. Có một điều nó muốn thử.
Cách dùng ngọc dưỡng thần phổ biến nhất là giữ bên người, giúp dưỡng thần, cải thiện sự minh mẫn và khéo léo; chuyên nghiệp hơn thì đặt lên trước trán, tập trung tinh thần hòng nắm bắt dòng năng lượng tràn ra, từ đó dẫn dắt và hấp thụ vào cơ thể.
Đối với những ai sở hữu kỹ năng vận dụng tinh thần, ngọc dưỡng thần lại có thể được hấp thụ hiệu quả hơn bằng cách hình thành mối liên kết giữa tinh thần và nguyên khí, lợi dụng dòng nguyên khí vận chuyển khi thi triển kỹ năng để gia tốc đưa tinh thần lực vào cơ thể.
Khi biết Kull sở hữu đến tận mười một miếng ngọc dưỡng thần, Turan đã lập tức đưa ra quyết định: phải mau chóng học được kỹ năng vận dụng tinh thần. Lúc đó, nó đã có sẵn trong túi trữ vật hai quyển sách kỹ năng tương ứng mang tên ‘Gây choáng’ và ‘Di vật’. Trước đây, Turan vốn không định tốn thời gian cho hai kỹ năng này quá sớm vì Vùng Đêm Tối còn chưa đủ mạnh, nhưng tình thế chuyển biến quả thật ngoài dự liệu.
Tiếc là mấy ngày qua, dù Thần cấp của bản thân đã đạt tới 14 và cũng dành không ít thời gian, Turan vẫn chưa thể nắm bắt đầy đủ nội dung của bất kỳ một trong hai quyển sách mà hình thành kỹ năng. Giờ nghĩ lại, dường như chính ‘Luyện tinh thần’ cũng tính là một kỹ năng vận dụng tinh thần rồi. Hoàn toàn đáng để thử.
Turan hít sâu một hơi, cốt để bản thân bình tĩnh, rồi dựa vào đó nắm bắt tốt hơn dòng vận chuyển nguyên khí. Nó chưa bao giờ gặp khó khăn với việc này, và sau khi Hạt giống của Sự sinh trưởng được cấy vào người nó rồi biến mất, mọi thứ lại càng thêm dễ dàng.
Bất chợt, khi Turan vừa thử tập trung tinh thần, nắm tay siết hờ, một luồng cảm giác tê tái từ hai bàn tay xuất hiện, chạy dọc khắp người nó rồi đâm thẳng vào tâm trí, trực tiếp khiến mọi thứ xung quanh tối sầm.
Là Vùng Đêm Tối. Turan lập tức nhận ra nơi này. Trước đây nó còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng cái cảm giác vi diệu này, chỉ Vùng Đêm Tối mới mang lại cho nó.
Ba đốm sáng tinh thần. Turan vội vàng tìm kiếm và nắm bắt chúng. Kỳ thực, chính xác hơn là chúng để nó tìm bắt được, vì vốn dĩ chúng thuộc về nó.
“Nhưng tại sao mình lại ở đây?”
Turan vừa có ý nghĩ ấy, một luồng thông tin không biết từ đâu đổ dồn tới, không ngừng cung cấp cho nó muôn vàn tri thức. Chúng quá nhiều và đến quá vội vã, khiến Turan nhất thời chẳng biết nên phản ứng ra sao, chỉ đành gắng sức tiếp nhận.
Cảm giác không hề dễ chịu. Turan buồn nôn, nhưng không phải buồn nôn ở cơ thể, mà là trong tinh thần, cảm giác càng thêm khó chịu. Nó choáng váng, tâm trí chỉ tập trung được trong khoảnh khắc lại trở nên đau điếng, mờ đi, rồi lại tập trung, đến chóng mặt.
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.