Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 529: Bị chen ngang

Người điều hành trận đấu lúc này mới hoàn hồn, vội giơ dụng cụ truyền âm lên định bình luận, nhưng nhất thời lại không biết phải nói gì. Vài giây trôi qua, hắn ta quyết định chuyển sang tuyên bố kết quả, chủ yếu là bởi có người vừa báo tin, rằng nếu cứ để thế này thì Núi thần sẽ mất mạng.

Darmil đứng trước thân hình bất động của đối thủ nằm trên đất, ch��n chừ một lúc lâu. Nó vẫn còn muốn chờ xem liệu đối phương có thể tiếp tục chiến đấu hay không.

Có lẽ là không rồi. Nếu đã vậy, nó cũng chẳng cần phải đợi thêm nữa.

Darmil khẽ siết nắm tay theo thói quen, sực nhớ ra cây chùy đã bị nó vứt đi mất rồi. Mà thực tình dù còn giữ thì cũng chẳng dùng được nữa, nó đã hỏng hoàn toàn rồi.

– Đấu sĩ Búa tạ đã giành chiến thắng! Thưa quý vị khán giả, đây quả thật là một kỳ công! Đấu sĩ Búa tạ đã vượt qua mọi chướng ngại và phá vỡ lớp phòng ngự tưởng chừng vững như núi của đấu sĩ Núi thần. Chắc chắn không còn nghi ngờ gì nữa, đấu sĩ Búa tạ đã trở thành ngôi sao mới của đấu trường chúng ta!

Giọng nói của người điều hành trận đấu vang lên có chút hoảng hốt, nhưng điều đó lại chẳng ảnh hưởng mấy đến hiệu quả của nó. Khắp khán đài dần vang lên những tiếng vỗ tay khô khốc, rồi từng chút biến thành tràng pháo tay thật lớn, kéo theo những tiếng hò reo hòa cùng.

Darmil không để ý. Nó giơ cánh tay lên, người hơi cúi xuống. Nó cần sớm kết thúc chuyện này. Giờ đã muộn lắm rồi.

Thế nhưng khi nắm tay của Darmil vừa hạ xuống chưa kịp chạm ngực Núi thần, nó bỗng cảm thấy toàn thân lạnh toát. Cơn lạnh bất ngờ ấy khiến hành động của nó chậm đi chỉ một chút, nhưng chừng đó là đủ để một bóng người lướt qua, kéo thân thể dưới nắm tay nó rời đi.

Cứ thế, nắm đấm của Darmil chạm nhẹ xuống mặt đất. Nó đã cưỡng ép thu lực lại, dù phải tốn thêm không ít sức lực. Cùng lúc đó, sự tập trung của nó dồn về phía hai cá nhân vừa xuất hiện.

Một nam, một nữ. Người nam chắc hẳn là pháp sư vừa ra tay làm chậm Darmil. Người nữ có lẽ là một sát thủ chuyên về tốc độ, đã kịp thời cứu mạng Núi thần.

Vấn đề là, hai người này không yếu, ngược lại, còn vô cùng mạnh mẽ. Và do đó, ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Darmil là giao chiến một trận cho thỏa thích.

Nam pháp sư không mấy để ý tới Darmil, mở miệng nói gì đó với nữ sát thủ. Nghe xong, cô ta khẽ gật đầu xác nhận, thoáng cái đã biến mất khỏi vị trí.

Chỉ còn lại nam pháp sư và Darmil. Sau khi vô hiệu hóa ma pháp của mình, đối phương mới cất tiếng:

– Ban quản lý đấu trường gửi đến lời mời thứ hai cho cậu. Mong cậu lần này hãy suy nghĩ cho kỹ. Thứ gì đấu trường đã không có được, thì đừng hòng tồn tại yên ổn, nhất là khi còn trắng trợn đe dọa đến lợi ích của đấu trường như vậy.

Dứt lời, nam pháp sư liền quay người, nhẹ nhàng bước về phía trước. Cứ đơn giản như vậy, bóng người hắn ta khuất dần, rồi hoàn toàn biến mất ngay khi nắm đấm của Darmil chạm vào. Không lâu sau đó, màn khói mờ ảo không biết từ bao giờ bao trùm quanh nó và hai người kia cũng dần tan đi.

– Bỏ chạy…

Darmil nghiến chặt răng, gầm gừ trong cổ họng. Nó thật sự tức giận. Trận đấu của nó với Núi thần còn chưa kết thúc, những người này chen ngang vào, thế mà cuối cùng lại chỉ là bỏ chạy. Điều này quả thật là xem thường nó, cũng như xem thường trận đấu của nó với Núi thần.

Đáng tiếc là, Darmil không tài nào tìm được đối phương. Nó đã hoàn toàn mất dấu. Có lẽ họ sở hữu kỹ năng chuyên biệt nào đó cho việc này, hoặc ngay từ đầu, kẻ đối diện với nó vốn d�� không phải người thật, mà chỉ là một hình bóng.

Darmil ngẩng đầu nhìn lên. Nó lúc này lại bị tiếng reo hò từ khán đài làm cho phân tâm. Họ vui mừng, phấn khích vì điều gì chẳng rõ, nhưng vào tai nó lại chẳng khác gì tiếng cười chê, rằng nó đã thất bại trong việc hoàn thành trận đấu ngay cả khi chiến thắng đã nằm chắc trong tay.

Đúng thật là một sự nhục nhã.

Nhưng cảm giác ấy không kéo dài trong tâm trí Darmil quá lâu. Nó quay người, bước đi. Có lẽ Kull, hoặc Turan sẽ có ý hay cho chuyện này. Hai người đồng đội chắc chắn sẽ giúp nó.

Khiến Darmil ngoài ý muốn là, Kull lại không có mặt trong phòng chờ. Căn phòng trống rỗng, giờ trở nên lạnh lẽo đến lạ. Có lẽ là sự hiu quạnh mà thôi.

Ngồi vào chiếc ghế gỗ, Darmil thở dài một hơi. Trong lòng nó khó có thể yên lòng, nhưng nhất thời cũng chẳng thể làm gì hơn.

– Vừa rồi…

Darmil nói nhỏ, đưa bàn tay phải lên trước mặt, mở ra rồi nắm lại mấy lần. Nó cảm nhận được rõ ràng một nguồn sức mạnh tập trung nơi ấy, hoàn toàn khác biệt so với trước đây.

Không hẳn là mạnh mẽ hơn, nhưng lại vô cùng đặc thù.

Darmil chẳng biết mô tả thế nào cho đúng, nhưng nó biết chắc một điều: thứ lực lượng như thế này dùng để công phá thì rất có hiệu quả. Đó hẳn là lý do nắm đấm của nó có thể phá vỡ tấm khiên của Núi thần.

– May mà, không phải nhờ "Cuồng nộ".

Darmil cười nói, thầm thở phào nhẹ nhõm. Nó thật sự không muốn nhờ tới kỹ năng chủ đạo của mình. Turan đã nói chắc nịch rằng chỉ khi không dựa vào kỹ năng chủ đạo, nó mới có thể mạnh hơn và càng trở nên hữu ích. Huống hồ, trong trận đấu vừa rồi, nó chẳng cảm nhận được chút nguy hiểm nào cả.

Điều tiếc nuối duy nhất là Darmil vẫn để bản thân hành động theo cảm xúc. Thôi thì cũng không có cách nào khác, nó cũng chẳng định tránh né. Dẫu sao, làm như thế vốn mang lại cảm giác thật tuyệt.

Nhưng mà, Kull hẳn sẽ không vui. Turan thì vẫn chưa cho ý kiến về việc này, nên với Darmil mà nói, cũng chẳng ảnh hưởng nhiều lắm.

Phải đến gần nửa giờ sau, Kull mới quay trở lại phòng chờ. Dáng người cậu ta bước đi thoải mái, nhẹ nhàng, trông thật bình thường, nhưng Darmil vừa nhìn vào liền biết cậu ta vừa trải qua một trận chiến khốc liệt, chiến ý và sát ý vẫn còn quanh quẩn trên người. Có điều, cũng không quá nhiều, cho thấy đồng đội của nó không gặp mấy khó khăn.

– Chào!

Kull cười nói, còn giơ tay đánh một cái về phía trước, biểu thị ăn mừng chiến thắng.

– Chào.

Darmil đáp lời, vừa định đứng dậy thì Kull đã ra hiệu cho nó đừng động đậy. Sau đó, cậu ta ngồi xuống ghế đối diện, cất tiếng:

– Bên đấu trường lại có lời mời à?

Nói thế, có vẻ như Kull bằng cách nào đó đã biết chuyện xảy ra trên sân đấu. Darmil chẳng quan tâm mấy, chỉ bảo:

– Phải. Giờ thì tôi đã có thể chắc chắn họ không có ý tốt.

– Lỗi do tôi. – Kull cười nhạt – Là tôi đã đánh giá thấp tình huống. Nhưng mà… không có vấn đề gì chứ?

– Không vấn đề.

Darmil đinh ninh đáp. Chỉ là vài lời đe dọa mà thôi, nó hoàn toàn không để trong lòng. Thứ khiến nó bực tức cho tới giờ chỉ có việc trận đấu với Núi thần bị ngăn cản ngay khi đã đến hồi kết. Có lẽ ngay cả đối thủ của nó cũng chẳng vui vẻ gì.

– Nếu đã vậy, chúng ta cũng nên trở về thôi. – Kull đề nghị – Cũng đã muộn lắm rồi.

Cụ thể thì đã quá nửa đêm được gần một giờ đồng hồ. Trên thực tế, Darmil cũng đã bắt đầu thấy mệt. Hôm nay quả là một ngày dài.

– À phải, có muốn hoàn thành nốt trận đấu vừa rồi không?

Đang đi đến cửa phòng, Kull đột nhiên ngừng bước, hơi do dự trong chốc lát rồi lên tiếng.

– Được chứ? – Darmil liền hỏi.

– Có khả năng. – Kull đáp – Nhưng sẽ gây ra rắc rối không nhỏ. Turan có lẽ sẽ truy cứu.

Darmil lộ vẻ suy tư, phần nhiều còn là sự lo lắng. Toàn bộ vấn đề đều nằm ở chỗ Turan sẽ truy cứu. Nếu đội trưởng mà vì rắc rối cả hai gây ra để chỉ trích hoặc trừng phạt thì thật không đáng chút nào.

– Cùng lắm là cằn nhằn một chút thôi. Hậu quả hoàn toàn không cần đội trưởng phải ra mặt giải quyết.

– Như thế…

– Nếu không từ chối thì đi thôi.

Cùng với lời đó, Kull bước ra ngoài. Darmil nhìn theo, chợt nhớ lại trận đấu còn dang dở, cuối cùng vẫn quyết định làm cho xong. Đồng đội của nó đã có ý tốt, không thể nào chỉ vì e sợ chút trừng phạt mà bỏ qua. Cũng không phải khiến Turan phải tốn công gì, chính Kull đã bảo thế mà.

Đêm ấy, tình hình đấu trường đột nhiên trở nên tồi tệ chưa từng có. Darmil theo sự chỉ dẫn của Kull tìm đến phòng ban quản lý. Nơi đây vốn nên được canh phòng nghiêm ngặt, giờ lại trở nên hoang vắng, thay vào đó là mùi máu tanh nồng nặc.

Darmil không để ý quá nhiều, chỉ là trong lòng dần trở nên căng thẳng, rồi từ đó biến thành phấn khích. Một trận chiến khốc liệt, nó vậy mà lại để lỡ mất. Cũng may Kull đã đến mang nó theo, tận hưởng hồi kết của câu chuyện này.

Trong phòng quản lý, giờ chỉ có ba người. Một người đàn ông trong bộ trang phục nghiêm chỉnh ngồi ở bàn cuối phòng, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn về phía Darmil và Kull vừa bước vào. Bên cạnh ông ta, nữ sát thủ đã từng xuất hiện trên sân đấu đứng hơi khom người, vẻ dè chừng quan sát xung quanh. Vì lý do nào đó, cô ta lại không dám nhìn thẳng vào hai kẻ xâm nhập.

Cuối cùng là một cơ thể đã sắp bước vào tuổi trung niên nằm ngửa trên sàn, được vây quanh bởi mấy mảnh giáp. Đó hẳn là Núi thần, Darmil có thể đoán ra. Nó có ngốc đến mấy cũng không thể quên được đối thủ của mình. Thậm chí ngược lại, kẻ nào đã từng giao chiến với nó, Darmil sẽ không bao giờ quên.

Nam pháp sư lại không thấy đâu. Darmil đối với chuyện n��y có chút tiếc nuối. Nó muốn đối đầu trực diện với hắn ta một trận. Cái dáng vẻ cao ngạo khi đưa ra lời mời ấy, mặc kệ bản thân vừa xen vào trận đấu của người khác, thật không thể nào dễ dàng bỏ qua.

Mọi nỗ lực chuyển ngữ và nội dung này đều được truyen.free bảo hộ bản quyền, kính mong quý độc giả đón đọc trọn vẹn tại nguồn chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free