(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 507: Bên trong phó bản
Lối vào phó bản "Rừng cây ăn thịt" nằm giữa một vùng đất trống trải, lác đác vài ngọn cỏ khô hanh. Tuy nhiên, chính lối vào lại bị bao vây bởi những thân cây xám xịt, trông u ám đến rợn người.
Không chỉ vậy, khi còn cách lối vào phó bản vài chục mét, vừa bước xuống xe, một mùi hôi thối kinh khủng đã xộc thẳng vào mũi Turan, khiến cổ họng cậu đắng nghét. Nếu không phải nhờ được cảnh báo trước, có lẽ cậu đã nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.
Đây thực sự là một phó bản chẳng mấy ai muốn càn quét. Riêng điều kiện môi trường khắc nghiệt đã đủ khiến các du hành giả chùn bước, chưa kể đến việc phải đối đầu với lũ quái vật khó nhằn bên trong, cùng với con quái trùm mang tên Kẻ Thối Rữa.
Trước lối vào phó bản chỉ có vài người tập trung, chủ yếu là để đón Turan và bốn người đi cùng cậu. Những người khác đã sớm tiến vào trong, đặc biệt là nhóm trinh sát.
Trước khi tiến vào phó bản, mỗi du hành giả sẽ được một y thuật sư hoặc người cầu khấn thi triển lên người một loại bùa chú hoặc phép chuyên dụng, nhằm giảm bớt ảnh hưởng của môi trường khắc nghiệt bên trong. Dù vậy, theo đánh giá của Turan thì hiệu quả chẳng đáng là bao, ngoại trừ việc mùi hôi thối đã không còn quá khó ngửi nữa.
“Khu rừng đã từng tràn đầy sức sống với tiếng côn trùng rả rích và muôn chim ca hót, cho tới khi quân đội hoàng gia ập đến, tuyên bố chiếm đóng nơi này làm căn cứ quân sự. Những thân cây b�� đốn ngã, các loài chim và thú bị săn giết. Khu rừng chẳng mấy chốc trở nên hoang tàn, và tiếng ai oán của các tinh linh đã vang vọng khắp nơi. Hắn nghe thấy, và tìm đến. Khu rừng đã từng ban cho hắn một ân huệ, giờ là lúc trả lại.”
Lời mở đầu của phó bản "Rừng cây ăn thịt" khiến Turan không khỏi nhíu mày suy tư hồi lâu. Mặc dù chỉ mới xem sơ qua tài liệu về phó bản, cậu vẫn hiểu rằng nội dung phó bản không hề đơn giản như thế. Nổi bật nhất là, chính khu rừng dường như mới là đối tượng nguy hiểm ở đây, chứ không phải quân đội hoàng gia.
Trừ phi, “hắn” được nhắc đến đã biến khu rừng thành như hiện tại. Tạm thời chưa nói đến cách thức, nhưng có thể hiểu rằng từ một khu rừng vô hại, mặc cho con người tàn phá, giờ đã trở thành mối nguy hiểm hàng đầu, vượt xa cả cái gọi là sức tự vệ. Tốt hay xấu, Turan không tiện phán đoán, nhưng hẳn là tồi tệ.
Chim muông không còn nữa, những thân cây thì biến thành đám quái vật khát máu. Kẻ dám ra tay làm như vậy, tuyệt nhiên không tầm thường. Thậm chí, đám Thây ma chiến binh, chẳng cần nghĩ cũng biết là từ đâu mà có.
Turan thở hắt một hơi, mở bừng mắt. Cậu chợt nhận ra mình vừa chìm đắm trong suy nghĩ khá lâu, nhiều hơn cậu dự tính rất nhiều.
Lúc này, người đàn ông và cô gái đeo kính đang lặng yên chờ đợi Turan. Họ có vẻ rất để tâm tới cậu, nhưng lại không muốn làm phiền.
– Xin lỗi.
Turan vô thức thốt lên. Làm mất thời gian của đối phương, một lời xin lỗi âu cũng là điều nên nói.
– Không vấn đề gì. – Người đàn ông vội nói. – Cậu đang suy nghĩ điều gì sao?
Turan đúng là đang bận tâm một vài thứ, nhưng chưa đến mức phải kể cho đối phương. Thay vào đó, cậu giờ lại thắc mắc hơn về thái độ của những người này đối với mình.
– Nghĩ linh tinh mà thôi. – Turan đáp qua loa, rồi hỏi – Tôi có việc gì phải làm không?
Cho tới tận bây giờ, Turan vẫn chưa được giao bất kỳ nhiệm vụ nào. Cậu vốn đoán mình sẽ hành động cùng với nhóm du hành giả đã đưa mình tới đây, nhưng giờ chỉ còn lại người đàn ông và cô gái. Dù nhìn thế nào đi chăng nữa thì đội hình ba người thế này vẫn là không đủ để làm nên trò trống gì.
– Đừng lo lắng. – Người đàn ông đáp. – Tôi có thể dẫn cậu tham quan một vòng phó bản. Có điều, nhằm đảm bảo an toàn, tôi khuyến khích đi theo sau nhóm chủ công, cũng là cách trực quan nhất để theo dõi chiến đấu của mọi người. Đương nhiên, nếu cậu muốn theo một hướng khác mà đi, tôi sẽ cắt cử một nhóm riêng đi cùng, bao gồm cả tôi và Vilve.
Turan nghe vậy, ra vẻ suy tư. Đến nước này, cậu xem chừng không phải được mời tới để tham gia chiến đấu. Mà một cách thành thật thì, một du hành giả mới đạt Thần cấp 13 như cậu quả đúng là không giúp được gì trong phó bản cấp độ cao thế này. Giờ mà đòi phụ giúp, e là chỉ gây thêm rắc rối.
Chỉ là, Turan khó mà hiểu được vì sao thần Syrathr lại yêu cầu cậu tham gia cuộc càn quét này.
Lời mời mà Tousterkings đã gửi đến, nhiều khả năng cũng do chính cô ta thao túng.
“Thần Mastrua không có phản ứng gì?”
Turan lấy đó làm tò mò. Giữa các Chính thần với nhau, cậu khó mà biết được họ nhìn nhận đối phương như thế nào. Tuy nhiên, từ tình hình hiện tại thì, đối địch gay gắt là không thể xảy ra.
– Thế ông có gợi ý nào không?
Turan hỏi, ngừng một chút rồi bổ sung:
– Ừm. Ngoại trừ việc đi theo nhóm chủ công.
Turan thật sự không có hứng thú quan sát các thành viên Quân đoàn Quả Táo Đỏ chiến đấu cùng những con quái trong phó bản. Họ mạnh hơn cậu, nhưng cũng chỉ ở thời điểm hiện tại. Mặt khác, cái mà Turan nhắm đến không phải là chiến đấu theo đội nhóm một cách bài bản như họ đang làm. Tổ đội của cậu tới giờ cũng chỉ mới gom được bốn thành viên mà thôi.
Người đàn ông lộ vẻ khó xử, nhưng không phản đối điều gì. Thay vào đó, ông ta cố tìm một gợi ý thú vị nào đó.
– Đến chỗ… ừm… tấm bia đá thì sao?
Người lên tiếng lại là cô gái đeo kính. Giọng của cô nàng như đang thỏ thẻ, như thể sợ người khác nghe thấy.
Turan nhìn cô gái một chút, khiến cô ta hoảng hốt cúi gằm mặt xuống. Cậu vì vậy chỉ có thể chuyển ánh mắt sang người đàn ông, mong chờ một vài lời giới thiệu cụ thể hơn.
– Tấm bia đá được phát hiện cách đây không lâu, nằm ở khu vực phía tây của khu rừng, gần như đối diện với phòng quái trùm. – Người đàn ông nói. – Sở dĩ không thể phát hiện sự tồn tại của tấm bia đá sớm hơn là do một lực lượng kỳ bí ngăn cản việc dò xét rất mạnh mẽ. Chỉ khi đến gần trong vòng ba tới năm mét mới có thể nhận ra. Kỳ thực, phần lớn là do ngẫu nhiên, hay thành thật mà nói, nhờ may mắn.
Lời của người đàn ông chỉ có bấy nhiêu. Ông ta xem chừng cũng không biết quá nhiều về tấm bia đá. Có lẽ vì mới được phát hiện gần đây, cộng thêm chuyện ở tòa tháp Ma pháp Tối thượng nổi lên, nên Quân đoàn Quả Táo Đỏ quyết định tạm thời chưa điều tra sâu hơn.
Đây có thể là cơ hội để Turan kiếm được chút lợi ích bất ngờ. Nếu tự yêu cầu xem xét thì không phù hợp, nhưng do chính Quân đoàn Quả Táo Đỏ gợi ý đến xem thử thì lại là chuyện khác. Thậm chí, Turan ngờ rằng chính thần Syrathr đã sắp đặt tình huống này.
“Hay, thần Mastrua nhờ thần Syrathr giúp đỡ?”
Turan tự hỏi. Có thể đối với hai đức Chính thần, đó chỉ là một cuộc trò chuyện qua loa, nhưng đối với Quân đoàn Quả Táo Đỏ và Turan thì lại là cơ hội khó mà thay thế được.
Một nhiệm vụ thu thập tài liệu trong phó bản cấp độ 18, phẩm chất 'Tinh anh', ngay cả khi Turan không thể đi đến cuối cùng, đòi hỏi một vài lợi ích từ tiến triển đạt được cũng là không quá đáng. Dù sao thì, có thần Syrathr chống lưng, cậu hoàn toàn có thể xoay chuyển tình thế thành cơ hội biểu thị lòng thành kính đến đức Chính thần của Sự Sinh Trưởng.
– Nghe có vẻ không tệ. Đi xem được chứ? – Turan đề nghị.
– Được. Chờ tôi sắp xếp. Sẽ nhanh thôi.
Nói rồi, người đàn ông liền lấy ra vài viên đá truyền âm, bắt đầu truyền tin liên tục. Ông ta làm rất thuần thục, như thể nhiệm vụ chính của bản thân vốn là như vậy, và chỉ có như vậy. Để điều hành tốt một đội nhóm, đôi khi không cần phải trực tiếp tham gia chiến đấu, điều này hoàn toàn trái ngược với cô nàng Athenia – cựu đội trưởng đội Khiên Xám.
Gần năm phút sau, nhóm du hành giả đầu tiên được người đàn ông gọi tập trung đã có mặt. Ông ta cho biết rằng sẽ còn có hai nhóm du hành giả nữa: một nhóm đóng vai trò trinh sát xung quanh, một nhóm sẽ tốc hành đến chỗ tấm bia đá nhằm giải quyết mọi mối nguy hiểm.
Thận trọng đến thế, Turan cũng không tiện nói thêm cái gì. Mọi việc, có lẽ cứ giao hết cho người đàn ông xử lý là được. Cậu bây giờ, nhiệm vụ duy nhất hẳn chỉ là từ tấm bia đá tìm ra chút manh mối.
Tuy nhiên, bất kể manh mối có tìm được hay không, tiết lộ cho Quân đoàn Quả Táo Đỏ là chuyện không thể nào. Thay vì thế, cậu có thể khéo léo chỉ dẫn họ một số điều, cốt để tránh bị nghi ngờ, nhất là về kỹ năng chủ đạo của bản thân.
Mặt khác, trong quá trình giúp đối phương đạt được tiến triển trong việc hoàn thành nhiệm vụ thu thập tài liệu, Turan cần đề cao giá trị bản thân. Đây là phần khó nhất, đồng thời là quan trọng nhất. Nếu không, cậu sẽ chẳng kiếm được chút lợi ích nào cả, cũng tự nhiên chẳng có lý do gì để tốn sức làm gì.
Bản dịch này được thực hiện và sở hữu bởi truyen.free.