(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 504: Chuyện của Sinto
Sau khi kết thúc cuộc gọi với Kull, Turan liền đến thẳng cửa hàng vũ khí Garfianster Carne. Thời gian đối với Turan không quá gấp gáp, nhưng nếu đến sớm một chút, nó có thể có thêm chút thời gian rảnh rỗi để làm vài việc khác.
Dọc đường, Turan để ý có ánh mắt ai đó cứ dõi theo mình. Điều này không quá bất thường trong thế giới của những du hành giả, đặc biệt là sau tất cả những gì nó đã làm.
Vấn đề duy nhất là Turan nhận ra đối phương, vì hành động quá vụng về, dễ dàng để lộ bản thân. Rất có thể đó chính là cô gái đã từng rao bán khối kim loại Serakian, sau đó từ đối địch chuyển sang tỏ lòng thành kính đến mức cực đoan dành cho Đức Chính thần của Cái Chết.
Cô nàng tìm Turan lúc này, hẳn là đã sắp xếp được một cuộc hẹn cho nó với Tử thần Sứ đồ. Tuy nhiên, chẳng hiểu sao cô ta lại cứ giữ khoảng cách mà quan sát, cứ như thể e sợ nó lắm vậy.
Turan không có ý định chủ động đến hỏi chuyện đối phương, phần nhiều là vì tò mò. Tốt hơn hết, nên để cô ta củng cố tinh thần rồi tự lên tiếng.
Thế nhưng, ngay cả khi Turan đã bước vào cửa hàng vũ khí Garfianster Carne, cô gái tóc màu hạt dẻ kia vẫn chẳng chịu nói điều gì, tiếp tục giữ khoảng cách. Chuyện như thế, nó đành mặc kệ. Dù sao thì bây giờ bản thân cũng không rảnh để bận tâm.
Chào đón Turan là giọng nói tương đối quen thuộc của ông chủ cửa hàng với chòm râu quai nón được chăm chút tỉ mỉ. Hiển nhiên là ông ta đang chờ nó đến. Cả hai vốn dĩ đã có hẹn.
– Của cậu đây.
Người đàn ông cất tiếng, lần lượt đặt lên bàn quầy từng món trang bị đã được đóng gói cẩn thận trong hộp gỗ hoặc bao vải đặc thù, tùy theo tính chất. Turan không thèm mở ra xem, chỉ liếc nhìn từng món trong vài giây rồi bắt đầu bỏ chúng vào túi trữ vật. Sở hữu kỹ năng ‘Thông hiểu’ thật sự rất tiện lợi.
Nhưng đương nhiên, Turan không thể tỏ vẻ đáng ngờ, nó cười bảo:
– Không vấn đề. Tôi tin tưởng vào danh tiếng cửa hàng.
Vẻ mặt người đàn ông lóe lên sự ngờ vực, nhưng cũng biến mất rất nhanh. Dù sao thì được khách hàng tin tưởng luôn là điều tốt. Cùng lắm ông ta chỉ đang hình dung cảnh Turan quay lại gây khó dễ vì những thiếu sót sửa chữa không hề tồn tại.
Turan nhìn quanh một lượt. Đúng như dự đoán, nó chẳng thể tìm thấy hình bóng cao ráo và vạm vỡ của anh chàng thợ rèn Sinto. Đã như vậy, chuyến viếng thăm cửa hàng vũ khí đến đây là có thể kết thúc.
– Thằng đó không có ở cửa hàng. Từ giờ về sau nó cũng sẽ không đến đây nữa.
Người đàn ông như đọc thấu chút suy nghĩ của Turan, cất tiếng bảo.
– Đã có chuyện gì xảy ra ư? – Turan thắc mắc.
– Chuyện này…
Người đàn ông lộ vẻ do dự, lại hỏi:
– Cậu quan tâm à?
Turan đúng là có quan tâm. Nó đến cửa hàng vũ khí, một phần là để trò chuyện đôi chút với Sinto. Nếu chỉ đơn giản vì đống trang bị, để cửa hàng mang đến sẽ tiện lợi hơn, có thể tiết kiệm được không ít thời gian.
Tuy nhiên, sự quan tâm của Turan không phải vì bản thân anh chàng thợ rèn, mà là vì kỹ năng của cậu ta. Nó đánh giá kỹ năng mang tên ‘Phong ấn’ ấy là rất nguy hiểm; nếu đã chẳng thể biến đối phương thành người của mình, ít nhất nó cũng muốn đảm bảo rằng mình sẽ không gặp bất lợi về sau.
Cực đoan đến mức uy hiếp hay sát hại chủ nhân kỹ năng là điều Turan sẽ không làm, cũng không cần thiết. Ai cũng có thể tái sinh, làm những việc ấy sẽ chỉ khiến tình hình thêm tệ. Hơn nữa, nó cũng chẳng phải là không có cách đối phó.
– Phải. – Turan đáp – Tôi có hứng thú với mấy món trang bị do cậu ta làm ra. Tay nghề mặc dù không tốt, nhưng lại hợp ý tôi.
Lý do cực kỳ miễn cưỡng và ngớ ngẩn mà Turan đưa ra làm người đàn ông không khỏi nhướn mày nhìn chằm chằm nó hồi lâu, hệt như đang lo lắng liệu mình có đang nói chuyện với một gã điên không.
– Có vấn đề?
Turan hỏi, hơi gằn giọng. Đối phương nghĩ như thế nào không quan trọng, chỉ cần đạt được mục đích là được. Hơn nữa, Turan tin chắc người đàn ông cũng đang định kể, chỉ là chưa tìm thấy lý do thỏa đáng. Thậm chí, nó linh cảm rằng ông ta đang có ý định nhờ giúp đỡ.
Nếu đã vậy, Turan cần thể hiện bản thân đáng tin cậy, để ông ta có thể nhờ cậy. Những lời sáo rỗng thì bớt nói sẽ tốt hơn. Lý do tạm bợ cũng đã cho người đàn ông rồi, nếu không được nữa thì nó đành bỏ cuộc.
– Cậu thật sự là khác người.
Turan sẽ coi đánh giá này như một lời khen.
– Nhưng như thế, có lẽ chỉ có thế mới giúp được thằng bé.
Người đàn ông nói bổ sung.
Kế đến, là bản tóm tắt những gì đã và đang diễn ra dẫn đến sự vắng mặt của anh chàng thợ rèn Sinto kể từ đó. Chuyện kỳ thực cũng không phức tạp hay đòi hỏi Turan phải quá bận tâm.
Sinto gần như phát điên, kể từ sau hôm gặp Turan. Cậu ta bỏ bớt thời gian nghỉ ngơi, đôi lúc còn quên ăn, chỉ biết cắm đầu vào công việc rèn. Đáng chú ý là, mọi sản phẩm làm ra đều bị cậu ta đập bỏ, hay nói theo lời ông chủ cửa hàng, là ném vào lò nung, biến thành phẩm thành nguyên liệu thô.
Mới đầu, mọi người cũng không để ý lắm. Dù sao thì đối với một thợ rèn, giai đoạn nghi ngờ năng lực bản thân như thế, ai cũng đều sẽ trải qua. Đó còn được xem là một bước quan trọng để nâng cao tay nghề của một người. Không ít vị trong hội rèn Garfianster chính là nhờ đó mà thành công, dù có bị coi là lập dị đi chăng nữa.
Sinto thì khác. Chưa kể đến việc những trang bị cậu ta làm ra đều không thể giám định được, chúng dùng toàn nguyên liệu tầm thường, mà theo nhận định chung, không thể tạo ra sản phẩm chất lượng cao, trừ khi trình độ của người thợ đã vượt xa nhận thức thông thường, như những bậc thầy huyền thoại trong truyền thuyết.
Sinto chỉ đang lãng phí thời gian và công sức. Hơn nữa, một thợ rèn đủ tỉnh táo nào nhìn vào cũng dễ dàng thấy được rằng cậu ta chỉ lặp lại những hành động cơ bản nhất của công việc rèn vốn đã quá thuần thục.
Turan không hiểu hết câu chuyện, vì nhiều vấn đề chuyên môn do ông chủ cửa hàng nói ra, do nó chưa từng trải nghiệm hay tìm hiểu kỹ càng. Có điều, nó có thể xác định rằng, Sinto đang phản ứng thái quá.
“Anh chàng có vẻ rất nghiêm túc với nghề thợ rèn…”
Turan nói thầm. Nó trước đó quả thật đã nhìn nhận mọi việc khá phiến diện. Bất kể Sinto có ưa thích du hành hay không, cũng như việc cậu ta có từng mắc sai lầm, điều khiến cậu ta buồn bực và bất an nhất vẫn là việc bản thân không thể rèn ra những thứ mình mong muốn.
Turan liều đoán rằng, Sinto đang muốn chứng minh bản thân. Giờ nghĩ lại, chỉ riêng việc cậu ta chủ động mời chào những món đồ tự tay mình làm ra đã đủ để giải thích. Bị xem như một kẻ sở hữu tiềm năng du hành to lớn chỉ vì kỹ năng chủ đạo, còn năng lực rèn thì bị bỏ qua, thậm chí coi thường, điều đó thực sự là một nhát dao chí mạng đối với một thợ rèn tâm huyết.
Cậu ta, chỉ đang mong mỏi một ai đó công nhận tài năng của mình.
Đáng tiếc là không có. Nhưng sự thật là Sinto không giỏi việc rèn, ít nhất là qua những gì bản thân đã thể hiện cho tới giờ. Trong mắt người khác, cậu ta chẳng khác gì một tên nhóc khoác lác, tự cho mình là giỏi giang.
Turan nh���m hờ mắt lại. Nó không dám vỗ ngực tự nhận mình hiểu rõ Sinto hay kỹ năng chủ đạo của cậu ta, nhưng nó lại có thể nhận ra vài điểm mấu chốt. Nếu như những gì nó cảm nhận được là đúng, thì cậu ta thật sự là một viên ngọc thô đang chờ được mài giũa.
Tuy nhiên, Turan lại không có cách nào để mài giũa viên ngọc đó. Sự giúp đỡ mà nó có thể đưa ra, chẳng hơn gì vài lời động viên, như nó đã từng làm, chỉ không ngờ rằng hiệu quả lại hoàn toàn phản tác dụng.
– Nghĩ đến, tại sao tôi phải quan tâm chứ?
Turan bất giác thốt. Người đàn ông nghe xong thì ngớ người ra, không khỏi tự hỏi liệu mình có lỡ lời điều gì không.
– Giờ cậu ta đang ở đâu? – Turan hỏi.
– Đã sớm bị cấm đến lò rèn. – người đàn ông vẻ bất đắc dĩ đáp – Nếu muốn gặp, tôi sẽ dẫn cậu đến. Có điều, mọi rắc rối sau đó, cậu phải tự chịu trách nhiệm.
Sự thay đổi của người đàn ông từ việc cấm cản Turan giao thiệp với Sinto sang việc bắt nó tự chịu trách nhiệm nếu có gì xảy ra, thật khiến nó có chút bất ngờ. Nhưng nó không hề biểu lộ ra ngoài, chỉ đơn thuần trong suy nghĩ mà thôi.
– Được.
Turan đáp gọn. Nó không mong bản thân đạt được bất kỳ tiến triển nào trong kế hoạch nhỏ của mình liên quan đến anh chàng thợ rèn. Giờ nó thậm chí còn không biết mình muốn cậu ta trở thành người như thế nào nữa.
Thế nhưng, gặp một lần, trò chuyện một lần chắc chắn là cần thiết. Nếu không, nó sẽ cứ mãi băn khoăn về sự thiếu sót của bản thân dẫn đến tình cảnh hiện tại. Chẳng có lợi ích thực tế, nhưng vấn đề về nhận thức lại càng quan trọng hơn.
Mọi nỗ lực chuyển ngữ đều được bảo hộ dưới tên truyen.free.