Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 492: Đuổi giết

Kull sau đó tìm về nhà trọ. Đêm nay, cậu nghĩ, đã chẳng còn việc gì để bận tâm nữa.

Thế nhưng, khi Kull đi được nửa đường, cậu chợt nhận được một tín hiệu lạ. Điều này khiến cậu ngạc nhiên, xen lẫn chút bất đắc dĩ. Xem ra, đêm nay vẫn chưa thể kết thúc một cách yên bình như vậy.

Tín hiệu vừa rồi đến từ chiếc bẫy Kull đã đặt tại căn nhà trọ nơi vụ ám sát diễn ra. Hai người đó, có vẻ đang vội vã chạy trốn. Họ không ai khác chính là thuật sư và y thuật sư, những thành viên thuộc tổ đội bảy người mà tên giả dạng nhân viên kia đã cố gắng bảo vệ.

Hẳn là bọn họ đã nhận được tin báo từ hai đồng đội còn lại, nên mới tranh thủ rời khỏi thành Tailor ngay trong đêm. Dù thuật sư và y thuật sư may mắn thoát nạn, họ cũng không thể bỏ qua trách nhiệm của mình. Hơn nữa, có lẽ họ còn chưa biết rõ sự tình.

Nghĩ đoạn, Kull nhấn chân, đổi hướng, đồng thời kích hoạt kỹ năng chính của mình. Cậu giờ cần đánh nhanh thắng nhanh, tránh để xảy ra bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào.

Thật ra, quyết định này của Kull rất mạo hiểm. Cậu hiện tại đang hành động ngoài phạm vi nhiệm vụ mà người kia giao phó, tức là nếu có chuyện gì xảy ra, cậu sẽ phải tự chịu trách nhiệm.

Thế nhưng, Kull chẳng thể dễ dàng từ bỏ cơ hội tốt như vậy. Hơn nữa, đây cũng là một cách không tệ để gián tiếp cảnh cáo ông ta.

Dựa trên tín hiệu nhận được, Kull chỉ có thể phần nào đoán được hướng di chuyển của đối phương. Tuy nhiên, với hiểu biết về khu vực quanh cổng thành phía nam này, họ chẳng có nhiều đường để lựa chọn. Kết hợp với kỹ năng ‘Lĩnh vực’ của mình, Kull tự tin rằng hai con mồi ấy đã nằm chắc trong lòng bàn tay.

Quả như vậy, thậm chí còn sớm hơn Kull dự tính, mục tiêu cậu nhắm tới chẳng mấy chốc đã rơi vào tầm kiểm soát của vùng lĩnh vực vừa mở ra.

Hai bóng người vội vàng chạy trốn trong đêm, khoác lên mình hai lớp áo màu đen dày cộm, có vẻ có khả năng ngăn chặn dò xét. Kull dù không thể trực tiếp xác định đối phương là ai, nhưng dựa trên những dữ kiện thu thập được đến giờ, hẳn không sai biệt gì.

Kull chạy theo với tốc độ không nhanh hơn mục tiêu là bao. Cậu cần từ từ tiếp cận đối phương, đồng thời phải xác nhận xung quanh không có mối lo ngại nào.

Dù vậy, điều quan trọng hơn cả là không thể để họ kịp chạy tới cổng thành. Khả năng cao đối phương muốn rời đi trong im lặng nên không dùng xe, nhưng khi ra đến bên ngoài, khó mà đảm bảo rằng họ không có người tiếp ứng. Từ đây tới thành Junil vốn không phải là một đoạn đường ngắn, chưa kể đến hàng đống quái vật nguy hiểm xuất hiện về đêm.

Kull tiếp tục mở rộng vùng lĩnh vực. Cho tới giờ, cậu vẫn chưa phát hiện có gì đáng lo ngại. Đối phương xem ra chỉ đơn giản đang chạy trốn, không có mưu tính gì khác. Nghĩ đến đây, cậu rõ ràng đã đa nghi quá mức. Nếu có kẻ khác xung quanh hỗ trợ hai người họ thì đã chẳng cần phải chạy trốn trong im lặng làm gì. Ngược lại, nếu là nhằm vào cậu thì hoàn toàn không có khả năng, cùng lắm là e sợ kẻ đứng sau chưa chịu buông tha.

Vậy nên, bước chân Kull liền trở nên thoăn thoắt, tốc độ theo đó cũng tăng lên đáng kể. Cậu giờ thậm chí kích hoạt luôn cả kỹ năng ‘Lao đi’ và ‘Bứt tốc’, không cho phép mục tiêu đi thêm được bao xa.

Bất chợt, hai bóng người ngừng lại. Kull chẳng lấy làm ngạc nhiên, cậu biết nếu mình vận dụng tốc độ cao nhất tìm đến đối phương, việc bị phát hiện sẽ chỉ là sớm hay muộn. Đến bây giờ, coi như đã có chút thuận lợi.

– Là ngươi?

Một chất giọng nam hơi khàn, của một người đàn ông đã có tuổi, vang l��n. Đó hẳn thuộc về dáng người cao hơn, người hiện đang đứng che chắn cho dáng người còn lại nép sau lưng mình.

Kull từ tốn bước tới. Khoảng cách giữa hai bên lúc này chỉ chừng hai mươi mét, dù không quá gần, nhưng đủ để ngăn chặn bất kỳ kẻ nào chạy thoát.

– Ai cơ?

Kull hỏi lại. Cậu tuyệt đối không tin đối phương có thể nhận ra mình. Hắn ta thậm chí còn chưa từng đối mặt với lưỡi dao của cậu. Lời vừa rồi hẳn là có dụng ý khác.

– Bỏ qua bọn ta, thế nào?

Đối phương có lẽ đang cố tình kéo dài thời gian, Kull đoán vậy. Dù sao, hai người họ muốn rời đi hẳn phải có người tiếp ứng, chỉ là giờ chưa kịp xuất hiện.

– Tại sao muốn như vậy? Tôi được lợi gì?

Kull thắc mắc. Cậu tò mò muốn biết người đàn ông sẽ làm gì tiếp theo. Vùng lĩnh vực của cậu đã sớm phủ rộng khu vực này, và vẫn chưa phát hiện có gì bất thường. Lại nói, cậu tự tin rằng nếu mình rơi vào thế yếu, thoát đi thì không ai có thể c���n được.

– Chẳng có lợi lộc gì cả. – Người đàn ông đáp. – Ta biết kẻ như ngươi chẳng gì có thể thỏa mãn được. Chỉ có mối đe dọa đủ lớn mới khiến ngươi chùn bước.

– Ông có vẻ rất hiểu tôi? – Kull thốt, giọng mang ý châm chọc.

Người đàn ông không có vẻ để tâm tới lời của Kull, chỉ bảo:

– Tin ta. Mục tiêu ngươi đang nhắm đến này, ngươi không gánh nổi hậu quả đâu.

Kull nhướn mày. Cậu đã từng giết qua rất nhiều đối tượng, hiển nhiên cũng từng nghe không ít lời giống như trên. Tuy nhiên, lời cất ra từ người đàn ông này nghe rất khác. Ông ta không xin tha, càng không cầu mong sự thấu hiểu, mà đơn thuần chỉ đang cảnh báo.

Hơn thế nữa, Kull cảm nhận được đối phương thật sự e ngại cậu. Không có nhiều người dám chắc về năng lực giết chóc của cậu trước khi ranh giới sinh tử hiện ra dưới chân họ. Huống hồ chi, Thần cấp của ông ta, lẫn người đang đứng phía sau, đều không hề thấp.

– Nếu đã nói về hậu quả, vậy tốt nhất ông nên cho tôi thấy nó. Thế thì, tất nhiên là sẽ thuyết phục hơn.

Kull hời hợt đáp. Cậu không định chỉ vì vài lời của đối phương mà thu tay. Việc cậu xuất hiện ở đây, ngay trước mặt họ, đã định rõ một điều rằng, một trận đánh sống mái chắc chắn sẽ diễn ra. Không nhất định là có người chết, nhưng thường thì khó tránh khỏi.

Người đàn ông nghe vậy thì không nói nhiều lời với Kull nữa, quay sang nói nhỏ gì đó với người phía sau. Mặc kệ đối phương nói nhỏ đến mức nào, cậu vẫn có thể nghe được.

– Cô chủ, người có cơ hội thì chạy thẳng cổng thành, ngay lập tức sẽ có người tiếp ứng.

– Không thể. Ông với ta cùng đi.

– Kẻ này không tầm thường. Nếu có thể sớm thoát khỏi nanh vuốt của hắn ta, tôi nhất định sẽ đuổi theo sau ngay, cô chủ không cần lo lắng.

Vài lời kế tiếp đó, Kull liền không quan tâm. Đến cuối cùng, kết quả cũng chỉ là dáng người nhỏ hơn chạy trốn mà thôi.

Còn lại người đàn ông đứng đối mặt với Kull, ông ta liền lấy ra một cặp liềm có vẻ không tệ về cấp độ và phẩm chất, ít nhất cũng đạt mức ‘Tinh anh’. Là một thuật sư, việc ông ta định cận chiến giờ đây quả thật là điều bất ngờ.

Kull thấy đối phương đã sẵn sàng, cũng chẳng chần chừ thêm, nghiêng người, sải chân, lao đến với tốc độ vượt trội. Cậu cần sớm giải quyết chuyện này.

Người đàn ông không chút nao núng nhảy bổ tới, cắm xuống hai chiếc liềm. Đối diện đòn tấn công, Kull mơ hồ cảm nhận được một cảm giác ớn lạnh ở hai bên vai, như thể báo hiệu rằng chúng đang gặp nguy hiểm.

Chỉ là, Kull không đón đỡ đòn tấn công ấy. Cậu khéo léo lách người, kích hoạt kỹ năng ‘Lao đi’ và ‘Bứt tốc’ một lần nữa, thoát khỏi.

Người đàn ông quay sang, muốn chạy theo lại bị ném một khúc gỗ ngay trước người. Còn chưa kịp phản ứng thì khúc gỗ đã phát nổ, tạo ra một đám khói cay xè. Nhưng như thế là không đủ để ngăn cản đối phương. Ông ta nhanh tay kích hoạt một tấm bùa, phủ lên mình một lớp màn mỏng, vô hiệu hóa hoàn toàn tác dụng của đám khói.

Rồi cứ thế, người đàn ông sải bước lao tới, định lần nữa công kích Kull. Tiếc là ông ta còn chưa bước qua bước thứ ba thì đôi chân đã không thể di chuyển được nữa. Chúng giờ đã bị kẹp chặt bởi hai cặp hàm bằng kim loại, chẳng gây được nhiều sát thương, nhưng sức nặng thì đến cả đối tượng có Thần cấp trên 15 cũng khó mà chịu nổi.

Lúc này, Kull đã trên đường đuổi theo dáng người nhỏ hơn kia. Từ đầu, cậu đã muốn hạ sát cả hai mục tiêu, vậy thì kẻ bỏ chạy, lại còn kém trong khoản chiến đấu, tất nhiên phải là mục tiêu được nhắm đến trước. Cậu rốt cuộc là sát thủ, không phải đấu sĩ.

Tính ra, tốc độ của đối phương cũng khá chậm. Kull chẳng mất bao lâu để bắt kịp dáng người đang hớt hải chạy trốn ấy.

Y thuật sư, thông thường không có khả năng đánh trả. Họ thường đầu tư mọi thứ cho năng lực chữa trị và hỗ trợ của mình. Những y thuật sư có chút thành tựu về mặt chiến đấu thì chắc chắn là yếu kém, vì khả năng chữa trị và hỗ trợ không tốt nên mới phải bù đắp.

Tuy nhiên, chứng kiến một thuật sư chiến đấu như một đấu sĩ vừa rồi, Kull không dám xem thường y thuật sư này. Đâu ai dám chắc rằng đối phương sẽ không đột nhiên lấy ra một khẩu ti��u liên và nã liên tục vào cậu.

Nhưng rốt cuộc, chuyện đó cũng không xảy ra. Kull dễ dàng tiếp cận mục tiêu, đánh ra một tấm bùa, khiến chuyển động và phản xạ của đối phương chậm lại, sau đó lách người đến bên cạnh, nắm chắc cán dao đâm ngay vào hông, một nhát cắm sâu đến gần hai tấc.

Một tiếng kêu thét cất lên, nhưng rất nhanh liền im bặt. Nghe giọng, đối phương hẳn là một cô gái. Cô ta rõ ràng nhận phải sát thương rất lớn, thế mà chẳng chút biểu hiện e ngại nào, chỉ đơn giản lách sang một bên, ném ra một miếng ngọc rồi tiếp tục chạy.

Kull khựng lại trong giây lát, vẻ dè chừng nhìn miếng ngọc rơi trên đất rồi nảy lên, chuẩn bị sẵn tinh thần phản kháng. Thế nhưng, điều khiến cậu khó hiểu là chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Đó trông như chỉ là một miếng ngọc bình thường mà thôi.

Tác phẩm này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, và mọi hành vi sao chép đều không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free