(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 484: Giải đáp
– Ta đã quyết định.
Giọng nói bất chợt vang lên kéo Turan ra khỏi dòng suy nghĩ. Nó quay sang, nhận ra thần Syrahtr đã đứng trước mặt mình từ lúc nào không hay, chỉ cách nó chưa đầy một mét.
Vị Chính thần của Sự sinh trưởng quả thật xinh đẹp. Turan vẫn luôn cố lờ đi dáng hình gợi cảm mà đầy uy nghi ấy, thường xuyên né tránh ánh mắt nàng, và gắng sức hết mình để tâm trí không bị cuốn vào mái tóc đen huyền mượt mà, tựa như chứa đựng mọi bí ẩn lẫn vẻ đẹp tuyệt vời kia.
Thế nhưng, sự thật vẫn chẳng thể nào thay đổi, Turan biết rằng sâu thẳm trong lòng nó vẫn luôn ngưỡng mộ và khao khát vẻ đẹp ấy. Thứ duy nhất giúp nó giữ được tỉnh táo mỗi lần đối diện với thần Syrathr, không gì khác hơn chính là sự thù hận xen lẫn lòng e sợ.
Quả thực, sức mạnh của một Chính thần là điều không thể tưởng tượng nổi. Turan không ngừng tự nhắc nhở mình rằng, mọi điều nó cảm nhận được lúc này, đều có thể là do sức mạnh của đối phương gây ra. Nó cần phải né tránh, không thể dễ dàng thuận theo, nếu không hậu quả sẽ khó lường.
Thấy Turan ngơ ngẩn không nói nên lời, thần Syrathr khẽ thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói:
– Ngươi dường như vẫn còn điều thắc mắc. Nhưng lý do thực ra rất đơn giản, ta không thể tin tưởng bất kỳ ai nếu người đó không hoàn toàn nằm dưới quyền kiểm soát của ta. Mối quan hệ giữa hai ta đáng lẽ đã không gay gắt như bây giờ, nếu ngươi chấp thuận lập giao kèo trung thành.
Turan khẽ cười nhạt, vừa tỏ ý không đồng tình, nhưng đồng thời lại thể hiện chút cảm thông. Nếu là nó, có lẽ cũng sẽ hành động như thần Syrathr. Có điều, lời nói rằng mối quan hệ vốn chẳng nên gay gắt ấy, nghe cứ như thể trước đây cả hai đã từng rất hòa thuận vậy.
Turan chưa bao giờ ưa nổi bất kỳ một vị Chính thần nào. Cho đến bây giờ, nó chỉ dành cho họ nhiều hơn sự kính sợ, và chỉ dừng lại ở đó mà thôi. Muốn nó trung thành với một Chính thần, chi bằng lấy mạng nó còn khả thi hơn.
Tim Turan chợt nhói đau, cùng với đó là một luồng áp lực khủng khiếp đè nặng lên cả cơ thể, tinh thần, thậm chí cả linh hồn nó. Nhưng Turan quyết định không thay đổi suy nghĩ của mình. Nó có thể sợ hãi cái chết hơn bất kỳ điều gì, nhưng sự trung thành với một kẻ khác thì không thể dễ dàng trao đi. Dù sợ hãi, nhưng đến cuối cùng, nó vẫn sẽ lựa chọn đối mặt.
– Ngươi có tiềm năng rất lớn. – thần Syrathr nói tiếp – Ta tin rằng bất kỳ vị thần nào cũng sẽ động lòng khi phát hiện ra ngươi, giành lấy ngươi, và gắng sức bồi dưỡng để ngươi phục vụ cho họ. Mà nói ra thì, cách thức của ta đã được xem là ôn hòa nhất rồi đ��y.
Turan không phản đối lời của đối phương. Nó cũng đoán rằng những Chính thần khác còn đáng sợ hơn thần Syrathr rất nhiều, nhất là khi họ phát hiện ra thứ gì đó mà mình thèm muốn. Nhưng điều đó không có nghĩa là nó đồng tình với hành động của Syrathr.
Tất cả các Chính thần đều thật đáng ghê tởm.
– Ngươi có biết về Thần vận?
Câu hỏi đột ngột của thần Syrathr làm Turan ngẩn người ra hồi lâu, đáp:
– Có biết. Đó là thứ giúp một du hành giả bỏ qua giới hạn Thần cấp mà thăng Thần cấp. Khi Đại Thánh Thế giáng lâm, Thần vận đột phá Thần cấp 1 được ban phát cho tất cả sinh linh có tiềm năng. Nihr lại là…
Turan ngừng lại, không muốn nói thêm nữa. Chủ đề này khiến nó không thoải mái. Mặt khác, có vẻ điều đó cũng chẳng cần thiết.
Thần Syrathr gật nhẹ đầu, nói:
– Kỳ thực, cái gọi là 'tất cả sinh linh' chỉ là lời nói quá mà thôi. Gà, lợn, cây cỏ, ngươi nghĩ chúng cũng đều nhận được Thần vận sao?
– Dĩ nhiên không.
Turan lập tức đáp lời. Đây vốn chẳng phải là kiến thức gì mới mẻ. Rất nhiều sinh vật sau Đại Thánh Thế vẫn không có gì thay đổi, điển hình nhất là gia súc vẫn tiếp tục bị chăn nuôi, giết mổ lấy thịt. Đó cũng là cách thức duy nhất để phân biệt chúng với quái, thứ mà khi chết đi sẽ hóa thành những đốm sáng li ti, mang lại Thần tinh cho du hành giả.
– Nhưng Nihr khác chúng. – thần Syrathr cất giọng – Nihr vẫn có thể tái sinh.
Turan nhíu mày. Nó không lấy đó làm bất ngờ, vì vốn đã nghĩ tới rồi. Điều khiến nó thắc mắc là vì sao thần Syrathr lại nhắc đến chuyện này vào lúc này.
– Điều đó chẳng giải thích được gì về Thần vận cả. Cùng lắm cũng chỉ có thể xác định rằng Nihr cũng là du hành giả, nhưng với một hạn chế là không thể thăng Thần cấp hay hưởng các quyền lợi do ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn cung cấp.
– Vậy ngươi lại là cái gì?
Thần Syrathr thốt lên, và đưa ánh mắt dò xét khắp người Turan.
“Ra là muốn làm rõ điều này.”
Turan nói thầm. Nó biết sớm hay muộn mình cũng sẽ bị tra hỏi về việc đột phá cấp độ của Nihr, từng bước chạm tới Thần cấp 13 như hiện tại. Mặt khác, chuyện nó từ Thần cấp 10 thăng ngay lên Thần cấp 11 mà không thông qua nhiệm vụ tấn thăng, hẳn cũng đã được thần Fyratr báo cho đối phương rồi.
– Tôi cũng muốn biết.
Turan đáp hờ hững. Nó thật lòng cũng chẳng rõ. Mặc dù chính nó có thể thấy được nhiệm vụ tấn thăng của một Nihr thông qua kỹ năng chủ đạo, nhưng về việc bản thân đã bỏ qua giới hạn Thần cấp như thế nào thì lại mù tịt hoàn toàn.
– Ta cũng đoán được là ngươi không biết.
Lời của thần Syrathr làm Turan nghệt mặt ra, nhưng nó vội điều chỉnh lại cảm xúc, muốn nghe giải thích vì sao nàng lại nghĩ như vậy.
– Ngươi ngay từ khi sinh ra đã mất đi cơ hội làm chủ số phận của mình.
Thần Syrathr nói tiếp, giọng chất chứa sự thương hại, pha lẫn chút giễu cợt. Turan không vì thế mà tức giận, chỉ cảm thấy khó hiểu. Lời của thần Syrathr giống như đang ám chỉ điều gì đó, nhưng lại không dám thẳng thừng nói ra.
– Bản thân ta cũng không chắc đó có phải là sự thật không. – thần Syrathr vẻ lưỡng lự, rồi nói – Nếu như… mà thôi. Hạt giống của Sự sinh trưởng đã thuộc về ngươi. Trên vai ngươi cũng đang gánh lấy trách nhiệm mà đám Tử thần Sứ đồ giao phó, chuyện cần làm, ta tin chắc ngươi đã biết. Từ giờ, ta chẳng muốn quản chuyện ngươi làm nữa. Giao kèo đã thành lập, như lời ngươi nói, thế là đủ rồi.
Turan nhíu mày, trầm ngâm hồi lâu. Nó khó mà tiếp nhận được những gì vừa diễn ra, hay đúng hơn là chẳng hiểu nổi điều gì cả. Thần Syrathr từ nãy đến giờ hệt như đang độc thoại một mình, còn nó chỉ là một hình nhân vô tri vô giác bị ép nghe nàng giải bày.
– Thế còn… nhiệm vụ? – Turan thắc mắc.
– Dĩ nhiên vẫn phải hoàn thành. – thần Syrathr lập tức đáp lời – Những việc ngươi làm có liên quan tới ta, ta tất nhiên phải nhúng tay. Ngươi bây giờ chỉ thoải mái hơn một chút mà thôi.
– Nhưng… tại sao?
Turan cuối cùng vẫn không nhịn được, cất tiếng hỏi.
Thần Syrathr nghe vậy thì có chút không hài lòng nhìn nó, hệt như đang phải cật lực giải thích cho một tên ngốc vậy. Nhưng rồi, nàng cũng chỉ nói:
– Hiện tại ngươi không cần biết. Nếu là cố chấp muốn biết, ngươi hỏi con mèo kia là được. Ông ta đối với chuyện này… ừm, ít kiêng kỵ hơn ta.
Turan ngẩn người ra hồi lâu. Nó khó mà tin được lời vừa rồi của thần Syrathr, về nhiều mặt. Quan trọng nhất, mèo Jorz cũng chẳng có mặt ở đây.
“Vậy thì chẳng khác nào từ chối giải thích.”
Turan thầm nghĩ, cũng đành chấp nhận sự thật. Đối với nó, việc thần Syrathr không quản chuyện nó làm nữa đã là điều rất tốt. Tuy nhiên, nó vẫn phải giữ lòng cảnh giác, khó mà chắc chắn rằng nàng không đang mưu tính gì đó.
– Ngươi còn gì muốn hỏi?
Thần Syrathr điềm nhiên cất giọng, cứ như thể vừa rồi nàng chẳng nói gì cả. Có lẽ, chuyện này đối với nàng thật ra không đáng xem trọng, hoặc là bản thân nàng không muốn nghĩ thêm nữa, để tránh dính líu quá sâu vào.
Thực ra Turan có rất nhiều điều muốn hỏi. Dù vậy, nó lại không dám thẳng thừng nói ra. Đối phương cho phép là một chuyện, nó vẫn cần phải phân biệt điều gì là nên làm.
– Chim Len, từ giờ thế nào?
Turan lên tiếng. Nó rất để tâm đến vấn đề này. Chim Len vừa có lợi lại vừa có hại. Lợi là đảm bảo nó không gặp nguy hiểm quá lớn, sẽ tùy thời ra sức giúp đỡ. Hại là nó chẳng thể hành động tự do vì lúc nào cũng bị nhìn chằm chằm.
Nhưng nghĩ đến điều đó, nếu lời thần Syrathr là thật, thì mặt hại của Chim Len đã gần như tiêu trừ hết.
– Ngươi muốn thế nào?
Câu hỏi của thần Syrathr làm Turan lộ vẻ khó xử, và dường như đoán ngay được điều đó, nàng nói tiếp:
– Ta để Chim Len bên cạnh ngươi vốn có ba mục đích. Một là để đề phòng đám Tử thần Sứ đồ; hai là để thuận tiện gặp Jorz bàn chút chuyện; cuối cùng là để giám sát ngươi. Mục đích cuối, giờ đã có thể loại trừ. Hai mục đích còn lại, ta đều có phương thức dự phòng để giải quyết. Theo ta đánh giá, việc để Chim Len nán lại, sẽ mang lại cho ngươi lợi nhiều hơn hại.
Turan cũng cho là thế. Tuy nhiên, nó quả thật cảm thấy không được thoải mái lắm. Nếu có thể tùy ý nhờ đến Chim Len thay vì để nó túc trực bên mình, thì sẽ tốt hơn nhiều.
– Ngươi có vẻ như dù thế nào cũng quyết không tin ta. – thần Syrathr nhận định – Vậy thì tạm thời ta sẽ mang nó đi. Khi nào ngươi đổi ý, có thể cất tiếng nhờ vả. Có điều, lúc ấy tình hình sẽ không còn như bây giờ.
Đây xem ra là phương án phù hợp nhất. Turan do dự trong giây lát, rồi đáp:
– Vậy xin nhờ Đức Chính thần.
Nó vừa dứt lời, còn chưa kịp quan sát tình trạng của Chim Len thì đã thấy một vệt sáng màu vàng thoắt xuất hiện, bay đến trên tay thần Syrathr, rồi bị nàng nhẹ nhàng bóp một cái, tan biến mất. Khả năng của một Chính thần quả thật kỳ diệu đến vậy.
– Tiếp tục.
Thần Syrathr thản nhiên nói. Nàng biết rõ Turan vẫn còn điều muốn nói. Nó cũng chẳng định kéo dài thời gian thêm, chỉ gây thiệt cho chính mình, nên liền cất tiếng:
– Tôi muốn nhận lại quyển sổ ghi chép.
– Được.
Cùng với lời đó, trên tay thần Syrathr bất thình lình xuất hiện một quyển sổ, rồi cứ thế bị ném về phía Turan. Cú ném rất nhẹ, nhưng bay tới hoàn toàn chính xác, để nó chụp được mà không gặp mấy khó khăn.
Quyển sổ ghi chép lời cầu khấn, đối với Turan mà nói, kỳ thực không thể được xem là quan trọng, nhưng vì đối với đối phương cũng vậy nên nó mới chọn làm yêu cầu tiếp theo. Dù sao thì nếu giữa hai bên xảy ra điều gì đó không vừa ý, sau đó sẽ khó mà thực hiện được nữa.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.