(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 482: Chuyển biến
Turan ngâm mình thêm nửa giờ nữa thì đành phải bước ra ngoài. Cơ thể nó nặng trĩu một cách kỳ lạ, xương khớp nhức mỏi như vừa vận động quá sức. Không chỉ thế, hai mí mắt nó không ngừng sụp xuống, tai và mũi bị nghẹt một bên không rõ lý do. Tình trạng của nó thật sự vô cùng bức bối, khó chịu.
Kỳ thực, đây cũng chẳng phải chuyện gì mới mẻ đối với những người tham gia hưởng thụ mạch nguyên khí tiên thiên. Tùy vào thể chất, một người có thể ngâm mình trong làn nước mát từ vài giờ cho tới nửa ngày, cho đến khi cơ thể không thể chịu nổi áp lực từ nguyên khí tiên thiên hấp thụ, buộc phải kết thúc.
Chỉ là, tình trạng này lại xuất hiện quá nhanh với Turan. Từ lúc nó bước vào hồ nước tới giờ cũng chỉ mới trôi qua hơn một tiếng đồng hồ mà thôi. Lại nói, lần hưởng thụ trước đó ở tộc yêu tinh, dù chỉ trải nghiệm chưa đầy nửa giờ, nó hoàn toàn chẳng có dấu hiệu gánh chịu áp lực nào.
“Có điều gì khác biệt?” Turan tự hỏi. Nó tự hỏi liệu có phải do hôm nay là lễ hội Đầu Đông nên tính chất của mạch nguyên khí tiên thiên đã thay đổi? Tuy nhiên, nó lại thiên về khả năng tác nhân chính là hạt giống đang ẩn chứa trong cơ thể mình.
Hơn một tiếng đồng hồ, nếu tính theo lượng Thần tinh Turan nhận được khi hưởng thụ mạch nguyên khí tiên thiên tại tộc yêu tinh thì đó đã đủ cho nó thăng lên Thần cấp 13. Đã cướp đi của nó lượng Thần tinh lớn đến thế, Hạt giống của Sự sinh trưởng cũng nên có vài biến đổi rồi chứ.
Chỉ có điều, Turan thực sự không biết biến đổi ấy là tốt hay xấu. Nó đơn giản nghĩ rằng chuyện này là không thể tránh khỏi nếu nó còn muốn kịp hoàn thành nhiệm vụ từ thần Syrathr, vậy nên nó cứ thế mà làm thôi.
Một lần nữa, Turan lại trông đợi vào viên đá màu xanh lam.
Tình trạng của Turan càng lúc càng tệ hơn, đến mức giờ đã chẳng còn đứng vững nổi nữa, phải thả mình ngồi xuống băng ghế đá. Suy nghĩ dần trở nên mông lung, và trước khi hoàn toàn mất đi sự tỉnh táo, nó vội vàng kích hoạt kỹ năng chủ đạo của mình, vừa là để nhờ đến viên đá màu xanh lam, vừa là để tìm kiếm hạt giống chết tiệt kia.
Chẳng có gì bất ngờ, kết quả mà Turan nhận được chỉ là sự hiện diện của viên đá một cách mờ nhạt, hoàn toàn chẳng thèm phản ứng chút nào trước tình trạng của mình. Về phần Hạt giống của Sự sinh trưởng, một góc nhỏ của nó cũng không tìm thấy được.
Turan hít sâu một hơi, khẽ nhắm mắt, bắt đầu buông lỏng cơ thể và tâm trí. Tình trạng quá tải nguyên khí tiên thiên khiến nó chịu áp lực lớn vốn không gây chết người, tình huống xấu nhất từng được ghi nhận chỉ là phải nằm liệt giường vài tháng mà thôi. Nó dĩ nhiên chẳng mong phải gánh chịu hậu quả quá tồi tệ, bởi trên tất cả, mạng sống vẫn là quan trọng nhất.
Khung cảnh xung quanh bỗng chốc tối đen như mực. Cơ thể Turan nhẹ tênh, như thể chẳng hề tồn tại. Dù vậy, nó cảm nhận được rõ ràng chính mình vẫn còn nguyên vẹn, ở ngay trên băng ghế đá tại mạch nguyên khí tiên thiên Jina’ Fou.
Một cánh hoa màu hồng nhạt bất chợt xuất hiện, bay ngang qua tầm mắt Turan. Nó biết cánh hoa đấy, nổi bật với vết cháy sém không thể nhầm lẫn.
Như trong vô thức, Turan vươn tay phải về phía cánh hoa kia, khẽ chạm vào rồi tóm chặt. Một cảm giác tê tái như bị điện giật đột ngột chạy khắp người nó, kết thúc nhanh chóng bằng một cơn nhói đau ở bàn tay.
Cơn đau không quá tệ, nhưng dai dẳng, và càng lúc càng khó chịu. Nếu phải mô tả, đó giống như hàng trăm mũi kim chi chít không ngừng đâm vào rút ra từ lòng bàn tay. Điều đáng lo ngại hơn cả là, Turan dường như đã đánh mất quyền kiểm soát cánh tay của mình, chẳng thể mở các ngón tay ra được, mà cứ thế siết chặt thêm, tê cứng.
Turan nghiến răng, cố dùng tay trái để gỡ từng ngón ở bàn tay còn lại. Hành động hốt hoảng ấy hoàn toàn vô ích. Cơn đau cứ thế lớn dần, càng lúc càng khó chịu.
Rồi bất chợt, mọi thứ dừng lại. Turan không còn cảm nhận được chính cơ thể mình nữa, như thể bản thân đang trôi lửng lờ giữa vùng không gian vô định. Thứ duy nhất nó vẫn còn mơ hồ nắm bắt được, có lẽ, chỉ là thời gian.
Rất chậm rãi, từng giây một cứ thế trôi qua. Turan không chắc liệu mình có đang duy trì được sự nhận thức đúng đắn hay không, nhưng nó chẳng còn cách nào khác. Có thể ngay lúc này đã trôi qua vài giờ, cũng có thể còn chưa đến một giây.
Turan thầm đếm, hết sức cẩn thận, chẳng dám lơ là. Nó sợ rằng nếu bản thân mất tập trung dù chỉ một chút thôi, chính mình sẽ rơi vào giấc ngủ vĩnh hằng, mãi mãi bị kẹt lại nơi đây.
“Nhưng đây là đâu?” Turan chợt thốt lên. Nó đã chẳng còn dám chắc liệu đây vẫn là mạch nguyên khí tiên thiên Jina’ Fou hay không. Mọi điều càng lúc càng khó nắm bắt, và dần vượt khỏi tầm tay.
Không biết bao lâu trôi qua, Turan đột nhiên mở bừng mắt. Nó theo bản năng vội vã hớp một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra, liên tục lặp lại mấy lần, cho tới khi tâm trí dần bình tĩnh và cơ thể bắt đầu cảm nhận được từng giác quan.
– Ngươi đã tỉnh.
Giọng nói bất ngờ vang lên làm Turan giật bắn mình. Nó có chết cũng không bao giờ quên được giọng nói này, huống chi là hình bóng đối phương đang hiển hiện ngay trước mắt.
Là thần Syrathr. Trong bộ đầm hồng tươi quen thuộc đầy uy nghi, cô ta đứng nghiêm nghị hướng về phía mặt hồ, hai mắt chỉ khẽ liếc nhìn Turan một chút, rồi môi nhẹ mấp máy, bảo:
– Ta phải thừa nhận rằng, ngươi không tầm thường.
Turan còn chưa thích ứng được với tình huống bất ngờ hiện tại, nghe vậy thì không khỏi ngẩn người hồi lâu. Thấy nó không đáp lời, thần Syrathr cất bước hướng tới mặt hồ, lại nói:
– Ngươi nghĩ vì sao ta phải cấy Hạt giống của Sự sinh trưởng vào người ngươi?
Đối với vấn đề này, Turan đã đặt ra không ít giả thuyết, và một trong số những khả năng nó nghiêng về nhất là:
– Cô lại muốn khống chế tôi?
– Chính xác. Thần Syrathr chẳng chút do dự đáp lời, kèm theo một nụ cười mỉm mà chỉ có thần Istrant mới biết cô ta có ý gì.
– Không cần phải lo lắng. – thần Syrathr nói tiếp – Ta đã thất bại, một lần nữa.
Turan không dám tin tưởng, nhưng cũng chỉ đành ném về phía đối phương ánh nhìn dò xét và nghi hoặc.
– Hạt giống của Sự sinh trưởng là một phương thức ôn hòa, và lẽ ra đã phải thành công. Tuy nhiên, thay vì cộng sinh với vật chủ trong khi vẫn chịu sự ảnh hưởng của ta, hạt giống lại bị đồng hóa ngay khi vừa nảy mầm. Và kết quả là, nó từ chối mọi sự thâm nhập hay bất cứ cố gắng kết nối nào từ ta.
Lời giải thích của thần Syrathr kết thúc bằng giọng điệu ẩn chứa sự phẫn nộ. Hạt giống của Sự sinh trưởng hẳn là quý giá, và tình hình hiện tại chẳng khác nào cô ta đã đánh mất đi hạt giống.
Turan cảm nhận được nguy hiểm, từng phần cơ thể run lên nhè nhẹ như muốn thoát khỏi sự khống chế của nó mà bỏ chạy. Cũng may, cuối cùng nó vẫn giữ được bình tĩnh. Nếu giờ mà nó hành động phản kháng thiếu suy nghĩ, cái kết sẽ vô cùng thê thảm.
– Đồng hóa? – Turan bạo gan hỏi, cũng nhằm đánh lạc hướng đối phương, mong rằng cơn giận kia sẽ vơi bớt phần nào.
– Bản thân ta cũng không rõ. – thần Syrathr vẻ bất đắc dĩ đáp – Chỉ là, ta chắc chắn không phải do một kẻ như ngươi làm được.
Turan đồng tình. Nó giờ thực sự tò mò chuyện gì đã và đang diễn ra với chính mình. Nếu không làm rõ được, nó sẽ chẳng thể nào an tâm để thực hiện những hành động kế tiếp như trong kế hoạch.
– Ngươi chẳng lẽ không nhận ra có sự thay đổi gì ở bản thân?
Câu hỏi của thần Syrathr có phần mơ hồ, nhưng Turan cũng không dám thắc mắc, thay vào đó nó thử nghĩ ngợi một lúc. Một hồi lâu, như vừa may mắn tóm được một dữ kiện quan trọng nào đấy, nó đáp với đôi mắt mở tròn đầy kinh ngạc:
– Tôi… thăng Thần cấp rồi.
Trước đây, Turan vốn không rõ ràng, nhưng sau khi kích hoạt kỹ năng chủ đạo của mình, nó liền phát hiện mình đã thăng lên Thần cấp 13, tiến trình đạt tới 31%. Hơn hết, tiến trình vẫn đang không ngừng tăng thêm, với tốc độ nhanh gấp ba bốn lần. Dù so với lần hưởng thụ trước đó chẳng đáng là bao, nhưng điều này vẫn cho thấy sự tiến triển đáng mong đợi.
– Đó không phải là điều ta muốn nói. – thần Syrathr lắc nhẹ đầu đáp – Nhưng cũng là một tin tức quan trọng đáng để nghe.
Dù nói vậy, Turan lại cảm nhận được sự hời hợt trong giọng nói của đối phương. Điều đó cũng dễ hiểu, vì một Chính thần như cô ta thì đã sớm biết được Thần cấp của nó là bao nhiêu rồi.
Thế nhưng, vấn đề vẫn còn nguyên đó. Turan chẳng thể nghĩ ra được rốt cuộc thần Syrathr đang muốn ám chỉ đến sự thay đổi gì ở mình.
Nội dung này được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, mọi hành vi sao chép không được phép.