Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 460: Buộc phải đấu

Cô nàng vũ công mím môi, hai mày nhăn lại, đưa tay lấy ra một bình thuốc hồi phục khí huyết loại thường đổ lên vết thương ở tay, rồi dùng tay kia miết dọc theo đó một đường dài. Từ đó, những đốm sáng li ti màu xanh lục nhạt xen lẫn màu đỏ tươi dần phát tán, nhưng phần lớn lại tập trung quanh vết thương.

Shelah run rẩy khắp người, cô nàng phải cố gắng lắm mới không th��t thố trước Turan. Có vẻ như việc tự chữa trị cho bản thân phức tạp và tốn nhiều công sức hơn là chữa cho người khác. Ngoài ra, Turan cũng để ý rằng nguyên khí của cô nàng đang sụt giảm với tốc độ chóng mặt.

Nhưng đổi lại, vết thương ở lòng bàn tay của Shelah cũng mau chóng lành lại, ước chừng chỉ mất chưa tới nửa phút là đã hoàn toàn khôi phục.

– Thế nào?

Shelah thốt lên, thở hắt một hơi, nhưng rồi không giữ nổi thăng bằng, lảo đảo vài bước, thở hồng hộc.

Turan không định đỡ. Đối phương trông hẳn vẫn còn đứng được, cũng chẳng có vẻ là cần sự giúp đỡ từ nó. Điều cô ta mong chờ lúc này là lời xác nhận của nó về thành công của mình.

Khả năng của Shelah thực tình thì không tệ, nhưng lại có quá nhiều hạn chế khi áp dụng vào thực chiến. Nhìn bộ dáng của cô ta lúc này, e rằng không thể dùng quá vài ba lần trong thời gian ngắn. Có lẽ cái danh y thuật sư của cô ta chỉ phù hợp với những tình huống khẩn cấp.

– Tôi sẽ trả lời cô sau.

– Này! Cậu không phải có ý muốn nuốt lời đó chứ!? – Shelah gắt.

– Tôi muốn nuốt lời thì trực tiếp phán cô thất bại không đơn giản hơn sao!

Turan gắt lại. Cô nàng vũ công này thật sự lo lắng đến mức ngớ ngẩn rồi.

– Tôi… Thế thì tại sao?

Turan chẳng muốn trả lời chút nào, nhưng nhìn vẻ mặt hoảng hốt xen lẫn lo lắng của Shelah, nó đành đáp:

– Phải xem phản hồi từ đội trưởng của cô thế nào đã. Hơn nữa, với trình độ như cô, tôi vẫn còn chưa an tâm.

Nghe xong, Shelah bất chợt mỉm cười, có vẻ rất hài lòng. Turan thật chẳng hiểu nổi, cũng chẳng bận tâm thêm nữa, quay lưng rời đi. Nó còn có không ít việc phải làm.

Ngoài Shelah, Turan cũng đã để ý tới một vài đối tượng nữa. Mặc dù không có ai khiến nó phải nhất định chiêu mộ, nhưng vẫn đáng để cân nhắc. Dù sao thì thời gian cũng có hạn. Trong trường hợp tốt nhất, Turan sẽ tập hợp đủ một đội nhỏ để tiếp tục chuyến du hành. Ngược lại, nó chỉ đành nhờ Cartien sắp xếp thêm người cho mình mà thôi.

Bước chân của Turan có vẻ thong thả, nhưng tốc độ thì không hề chậm lại. Từng căn lều thoáng chốc đã lướt qua, chẳng mấy chốc nó đã đến nơi cần đến.

Cách chỗ đóng quân chừng sáu, bảy mươi mét, nơi sương mù từ phía đông bắc bắt đầu dày đặc, một bóng người hiên ngang đứng đó. Trong tay cậu ta là cây thương màu nâu đỏ đang không ngừng tỏa ra luồng khí màu huyết tươi ra xung quanh.

Là Pangol. Cậu ta hẳn là muốn canh phòng, tránh để bị đám quái bất ngờ tập kích. Một chiến binh vừa mới trở về từ trận chiến khốc liệt như cậu ta thì nên tranh thủ nghỉ ngơi mới đúng, nhưng giờ lại đang ở đây.

Turan từng nghe nói Pangol đã hùng hổ xông đến, lớn tiếng đuổi đám du hành giả đang làm nhiệm vụ để giành lấy vị trí này cho riêng mình. Mọi người tất nhiên chẳng ai dám cãi lời cậu ta, nhất là khi cây thương ấy vẫn đang trong trạng thái kích hoạt. Cảnh tượng thật sự là vô cùng đáng sợ.

Cũng may là cách thức hoạt động của cây thương khác với thanh đại kiếm mang tên Thù Hận của Sarauh mà Darmil đang nắm giữ. Cây thương chỉ hấp thu khí huyết của người sử dụng khi ra đòn, còn khi kích hoạt thì chỉ tiêu hao nguyên khí. Do đó, hiệu quả tăng cường cũng giảm đi đáng kể, nhưng vẫn chẳng có mấy ai dám nghĩ đến việc sử dụng.

Turan bước tới bên cạnh Pangol, không chút e ngại. Đối phương hẳn cũng đã nhận ra sự hiện diện của nó từ sớm, chỉ là không tiện lên tiếng chào hỏi, càng không thể xua đuổi nó đi. Dù sao thì thân phận của nó khác biệt với đám du hành giả đã ở đây.

– Đao dùng rất tốt.

Turan cất tiếng, cầm cặp đao Pangol từng cho mình mượn đưa ra trước mặt cậu ta. Nó dùng đao thật sự không tốt, vẫn là nên để cho cậu ta giữ, để tránh cứ phụ thuộc vào cây thương chết chóc này.

– Dĩ nhiên là tốt.

Pangol nói lớn, vươn tay chộp lấy cặp đao, rồi ném vào túi trữ vật.

Turan cười một tiếng, chẳng có ý định phá vỡ bầu không khí gượng gạo này. Đối phương hẳn là cũng có điều chất chứa trong lòng muốn giải tỏa, nhưng tính tình lại không cho phép. Đây là kiểu người chẳng bao giờ dám để người khác nhìn thấy bất kỳ biểu hiện yếu đuối nào của mình.

Turan dĩ nhiên không định vạch trần hay bắt ép gì Pangol. Nó chỉ mong cả hai thả lỏng một chút, để dễ bề trò chuyện hơn.

– Muốn giết con Sinh vật dị biến hình người kia?

Turan hỏi thẳng.

– Phải.

Pangol đáp ngay không chút do dự.

– Có thể.

Lời của Turan vang lên bình thản, không chút e ngại hay bất an. Đánh bại con quái cấp độ 20 kia, nó thật sự có cách, thậm chí là nhiều hơn một cách. Tuy nhiên, để cho Pangol được thỏa mãn lại là câu chuyện khác.

Đáp lại Turan chỉ là một cái nhìn quay đầu lại, rồi cậu ta tiếp tục tập trung vào đám sương mù phía trước.

– Chắc không định nói là không cần tôi giúp chứ? – Turan dò hỏi.

– Chuyện này tôi không thể quyết định.

Turan nhún vai. Có lẽ nó đã chọn sai chủ đề để bắt chuyện. Đối phương hình như cũng chẳng mấy hứng thú với đề nghị của nó.

Thế nhưng, khi Turan vừa định quay người rời đi, Pangol lại lên tiếng:

– Đấu với tôi một trận.

Turan ngẩn người ra một lúc. Tình huống này thực ra cũng nằm trong dự đoán của nó, nhưng thấy tình trạng hiện tại của Pangol thì lại nhanh chóng loại bỏ khả năng đó. Nó không muốn đấu với một nhân vật cốt cán của đội ngay sau trận chiến kia, lại còn liên tục tiêu hao khí huyết của đối phương.

– Để lần khác.

Turan đáp, rồi nhấc chân bước đi. Tuy nhiên, nó lập tức phải xoay người, nhảy sang một bên tránh né đầu cây thương đâm thẳng về phía mình.

Pangol không cần sự đồng ý của nó. Cậu ta có không chỉ một lý do để bắt đầu trận đấu, và hẳn cũng đã chấp nhận hậu quả rồi.

– Ngu dốt.

Turan mắng thành tiếng, trong tay liền rút ra một tấm bùa, rồi lập tức kích hoạt. Hiệu quả tấm bùa tạo ra một luồng xung chấn thẳng vào Pangol, đẩy văng cậu ta đi một đoạn xa trong khi nó chỉ bị ảnh hưởng chút ít.

Ngay sau đó, Turan cầm trên tay khẩu Mabatum, bắn liên tiếp mấy phát. Những viên đạn bay thẳng về phía mục tiêu, nhắm vào những vị trí hiểm yếu nhất nhưng chỉ trúng một viên vào tay trái, còn lại đều bị né tránh hoặc cản phá. Rồi cứ thế, bóng người hung bạo ấy nhanh chóng lao đến với cây thương rực đỏ.

– Vô ích.

Turan đưa tay lên, kích hoạt một tấm bùa khác. Là bùa ‘Hố sụp’ tạo ra một cái hố không quá sâu, ngay dưới chân Pangol, khiến cậu ta hụt chân, một nửa người rơi xuống, nửa còn lại va đập mạnh vào mặt đất.

Phản ứng của Pangol cũng rất nhanh, kịp thời dùng tay và chân bám víu, đạp mạnh, thoáng chốc đã thoát ra khỏi hố, tiếp tục nhào về phía Turan.

Turan xì một tiếng. Nếu không phải đối phương có sự chênh lệch Thần cấp so với nó, lại còn sở hữu vũ khí phẩm chất cao thì trận đấu đã sớm kết thúc rồi.

Mặc dù nghĩ vậy, Turan vẫn chẳng chút nao núng, ngả người ra sau, đạp mạnh để duy trì khoảng cách. Trong thời gian ít ỏi còn lại trước khi cả hai xáp vào nhau, một bàn tay của nó nhanh chóng mọc ra những chiếc móng vuốt bén nhọn màu đỏ sẫm. Turan dồn vào đó gần như một nửa nguyên khí của mình, khiến cho bàn tay của nó trở nên nặng trĩu, đau nhói lên, đến mức nó có cảm giác như muốn vỡ nát.

Chẳng còn lựa chọn nào khác. Turan không dám khinh thường bất kỳ đòn tấn công nào của Pangol. Nếu không phải đã từng thấy cậu ta thể hiện sức mạnh của mình với cây thương, có lẽ nó đã dùng gần hết nguyên khí chỉ vì vẻ ngoài hung tợn của cậu ta lúc này.

Rõ ràng là chẳng có chút sát ý nào, nhưng lại khiến người ta sợ hãi và buộc phải dè chừng.

Rồi cứ thế, một nhát cào từ bộ móng vuốt màu đỏ sẫm đối đầu với mũi thương đang lao thẳng tới. Âm thanh chói tai vang lên, kèm theo đó là cơn đau nhức ở bàn tay Turan đột ngột tăng vọt đến mức nó phải nghiến răng chịu đựng.

Thực tế thì, Turan khó mà cảm nhận được sự va chạm vì bàn tay đã quá đau đớn, nhưng nó vẫn xác định được rằng đòn tấn công của đối phương đã bị cản lại. Lợi dụng chút thời gian trống, nó lùi lại thêm vài bước, không để Pangol chiếm ưu thế.

Nhưng Pangol không đuổi theo. Thay vào đó, cậu ta sải bước, hạ thấp trọng tâm và nghiêng người, cánh tay đang cầm chắc cây thương dần đưa ra sau.

Turan biết động tác ấy. Nó mở trừng mắt, vung cánh tay còn lại về phía trước, đồng thời kích hoạt kỹ năng ‘Chống đỡ’. Lượng nguyên khí của nó dồn vào khá nhiều, nhưng chắc chắn không đủ. Hơn nữa, độ thuần thục kỹ năng này của nó chưa đủ cao để có thể tận dụng hết toàn bộ nguyên khí.

Lời cầu khấn. Turan nghĩ ngay đến điều đó. Nó đã từng sống sót qua trận chiến với Darmil trong trạng thái ‘Cuồng nộ’ cũng là nhờ một lời cầu khấn. Sử dụng ở đây thật có chút lãng phí và không phù hợp, nhưng lại chẳng còn lựa chọn nào khác.

– Máu-

Turan vừa thốt được một tiếng thì ngừng bặt. Trước mặt nó hiện lên một hình bóng nhỏ nhắn với đôi cánh vàng tươi vỗ liên tục.

Turan không hiểu. Nó chẳng hề cảm thấy mừng rỡ khi được bảo vệ. Nó rõ ràng là còn có thể chiến đấu được. Đòn phóng thương của Pangol không lẽ nào có thể gây tổn thương quá nặng cho nó.

– Mình tính sai sao…?

Turan nói nhỏ, mặc kệ xung chấn của va chạm vừa xảy ra làm rát mặt mình. Kế đó là tiếng kêu thất thanh xen lẫn đau đớn, rồi cuối cùng là tiếng rên rỉ của một thân hình đang nằm gục trên mặt đất.

Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free