Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 454: Thay đổi kế hoạch

Turan bước tới, chờ đến khi cách nhóm du hành giả một khoảng cách đủ xa thì mới nâng ngọn cỏ lau màu bạc, đưa ra phía trước, lên tiếng:

– Từ tĩnh mà động.

Những chuyển động bất chợt hiện ra từ trong màn sương, dù chậm rãi nhưng vẫn đủ sức đe dọa bất cứ ai.

– Từ động mà quay cuồng.

Những chuyển động trở nên rõ ràng hơn, biến thành từng cơn gió mạnh bạo, như muốn quấn lấy nhau.

– Cuốn lấy cả ta.

Dứt lời, Turan đưa ngọn cỏ lau lên miệng ngậm lấy. Những cơn gió xung quanh lấy nó làm trung tâm mà xoáy tròn, chẳng mấy chốc đã trở thành một cơn lốc xoáy dữ dội, cuốn cả màn sương vào trong, tàn phá mọi thứ nó chạm tới.

Turan mỉm cười, càng lúc càng phấn khích. Nó muốn nhìn xem con linh cẩu chết tiệt kia sẽ làm gì trước cơn lốc xoáy mạnh bạo này.

Và không nằm ngoài dự đoán của Turan: con linh cẩu bỏ chạy. Nhờ tốc độ vượt trội và kỹ năng ‘Thân là sương giá’, con quái vật chỉ mất vài giây để thoát khỏi cơn lốc đang mạnh dần lên. Nếu chậm trễ hơn nữa, con linh cẩu chắc chắn sẽ phải bỏ mạng, nhưng thoát được ra ngoài không có nghĩa là số phận nó đã tốt đẹp hơn.

– Tấn công!

Đã chờ sẵn từ trước, nhóm du hành giả lập tức tung ra những đòn tấn công theo hiệu lệnh của Turan. Mục đích chính không phải là gây sát thương, mà là nhằm giữ chân con linh cẩu, tạo điều kiện cho cơn lốc xoáy cuồng bạo lần nữa cuốn nó vào trong.

Turan nhấc đôi chân nặng trĩu của mình bước về phía trước. Đầu nó quay cuồng, khó tập trung, cơ thể nặng trĩu, khác hẳn so với lần đầu tiên nó sử dụng lời cầu khấn. Dường như có một áp lực vô hình nào đó đang đè nặng lên Turan.

Nhưng dù khó khăn thế nào thì những bước chân vẫn đều đặn tiến về phía trước. Con Sinh vật dị biến hình linh cẩu kêu rú lên, giãy giụa, đạp mạnh chân, cào nát cả thân cây vừa với tới.

Cuối cùng thì con quái cũng không thoát được. Uy lực của cơn lốc xoáy đã đạt đến mức có thể xé toạc bất cứ thứ gì rơi vào trong thành từng mảnh nhỏ. Và như vậy, những gì còn lại của con linh cẩu chỉ là vô vàn đốm sáng li ti lấp lánh.

Turan ôm đầu, quỳ sụp xuống. Toàn thân nó đau nhức dữ dội, từng mạch máu căng phồng như muốn vỡ tung, các khối cơ bắp co rút, giật liên hồi. Đó là những phản ứng cuối cùng của cơ thể trước khi điều kinh khủng hơn bất ngờ ập đến.

Cảm giác lạnh giá ập đến. Turan cảm giác như thể mọi thứ đều đang đóng băng, kể cả tâm trí nó. Đầu óc nó dần trở nên mụ mị, và một cơn buồn ngủ cực độ ập đến.

Mi mắt Turan dần d���n khép lại, và nó phải rất cố gắng mới không thiếp đi. Dù vậy, hơi thở và mạch đập của nó vẫn yếu dần, toàn thân mất hết sức lực, đổ gục xuống mặt đất.

Màn sương chắc hẳn là nguyên nhân gây ra tác động tệ hại này. Turan nhận ra điều đó, nhưng không có cách nào giải quyết. Nó đã biết rằng nếu ở lâu trong màn sương, chuyện này rồi sẽ xảy ra, nhưng nó chẳng ngờ rằng việc trở thành trung tâm cơn lốc, hòa mình vào đó lại lập tức khiến mọi chuyện xảy đến sớm hơn.

– Hạ thân nhiệt nghiêm trọng. Không thể để kéo dài lâu.

Có giọng nói vang lên bên tai. Turan nghe không rõ lắm, nhưng đoán rằng các thành viên đội Khiên Xám đang cố gắng giúp đỡ mình.

– Bùa chú không có tác dụng. Cậu ta vốn dĩ đã có khả năng kháng lạnh tăng cường rồi.

– Đắp chăn. Đốt lửa lên! Túi nước ấm đâu?!

– Nhanh tay lên!

– Còn chưa đủ. Nhiều hơn nữa!

– Thuốc?! Tại sao lại không có y thuật sư?

Turan mơ mơ màng màng. Nó cảm thấy sự sống đang dần rời bỏ mình, thật lạ lùng. Hóa ra, cái chết cũng không đáng sợ như nó vẫn luôn tưởng.

Nhưng Turan không muốn, cực kỳ không muốn. Có thứ gì đó từ trong thâm tâm trỗi dậy thúc ép, bắt nó phải sống. Nó nhất định phải thoát khỏi tình trạng hiện tại. Cái chết không phải là một lựa chọn được phép.

Màn đêm. Tối đen như mực. Trong màn đêm đó, có hai đốm sáng hiện hữu. Turan đưa tay với tới, một cách mơ hồ, muốn ôm trọn cả hai đốm sáng vào lòng.

Đêm tối mịt mùng. Tinh thần. Phân định và phát linh. Những luồng kiến thức vừa mới lạ vừa quen thuộc dần xuất hiện trong đầu Turan. Đây không phải là những thứ nó cần lúc này, nhưng nó hoàn toàn không thể kiềm chế được lòng ham thích.

Đốm sáng thứ ba. Turan mỉm cười, đưa tay khẽ chạm. Nó hạnh phúc, thật sự. Mặc cho mèo Jorz từng khuyên Turan nên tập trung vào vận dụng nguyên khí thay vì luyện tập tinh thần, việc thắp lên một đốm sáng tinh thần mới chưa bao giờ là điều Turan ngừng mong mỏi.

Bất chợt, có thứ gì đó thúc giục Turan.

Nó vội đưa bàn tay trái ra phía trước, hai mắt dán vào lòng bàn tay. Dấu hiệu viên đá sinh mạng của đại pháp sư Velduran đang hiển hiện một cách mờ nhạt, nhưng vẫn có thể phân biệt dễ dàng.

Từ dấu hiệu, Turan thấy được có một làn khói xám trắng nhẹ nhàng bốc lên. Trông đến ngon lành, và làn khói khiến nó thấy thèm thuồng.

Thế rồi, Turan há miệng hớp ngay một ngụm, nuốt xuống. Cả cơ thể nó giật nảy lên một cái, rồi bất chợt trở nên cứng đờ.

Cảm giác lạnh giá. Turan theo phản xạ rít một hơi, rồi thấy ngứa ngáy cổ họng, ho liên hồi mấy tiếng.

– Cậu ta tỉnh rồi!

Tiếng kêu chói tai khiến Turan nhăn mặt. Nhưng nó không hề khó chịu, vì sực nhận ra bản thân vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

– Đó là gì…?

Turan nói nhỏ. Cô nàng thuật sư ngồi bên cạnh chăm sóc cho nó nghe vậy thì nhíu mày khó hiểu, nhưng cũng chẳng để tâm nhiều, cho rằng đó là lời mê sảng.

– Duy trì việc giữ ấm cho cậu ta. Y thuật sư sắp tới rồi.

– Đã hiểu.

Ngay sau lời đó, cô gái cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt lên một vài vị trí nhất định trên cơ thể Turan những tấm bùa nhỏ, kích hoạt để tạo ra các nguồn nhiệt ấm áp. Mấy tấm bùa dường như vừa được chế tác không lâu, trong không khí còn thoảng mùi mực rất mới, lẫn với mùi máu tươi.

Turan còn sống, nhưng chắc chắn trong thời gian ngắn nó khó lòng làm được gì. Việc chờ đợi y thuật sư đến có lẽ là lựa chọn tốt nhất lúc này.

Dù vậy, Turan vẫn khó mà an lòng khi chưa giải quyết xong hai con Sinh vật dị biến trội khác. Nó chẳng rõ mình đã ngất đi bao lâu, nhưng càng kéo dài tình trạng này thì chuyện xấu nhất sẽ xảy ra. Nó cần phải hành động thật sớm.

Lời cầu khấn ‘Sinh’ là điều đầu tiên Turan nghĩ tới để giải quyết tình hình hiện tại của mình. Tuy nhiên, lời cầu khấn ấy rất khó để sử dụng lên chính bản thân người niệm, và hiệu quả cũng bị giảm đi đáng kể. Mặt khác, trạng thái bất lợi sau khi hiệu quả lời cầu khấn kết thúc lại rất đáng bận tâm. Một ngày nghỉ, hay thậm chí là hai, cũng sẽ ảnh hưởng mạnh tới kế hoạch của nó.

– Có tin tức gì về Athenia chưa?

Turan cất tiếng thều thào.

Nghe xong, cô gái thuật sư hơi ngạc nhiên, mất một lúc mới đáp:

– Đội trưởng đang làm rất tốt. Cậu đừng lo. Đội Khiên Xám mạnh lắm.

Turan thầm thở dài. Nếu đội Khiên Xám thật sự mạnh mẽ, đủ sức giải quyết khó khăn hiện tại, thì nó đã chẳng phải nằm đây. Theo lời cô gái, có vẻ như tình hình vẫn chưa có chuyển biến khả quan nào.

– Tôi muốn nói chuyện với Vrolm. – Turan kiên quyết nói.

– A… được.

Cô gái lúng túng đáp, vội đặt mấy tấm bùa đang vẽ dở sang một bên rồi chạy đi. Lát sau, cô nàng trở về với một thiết bị truyền tin có kích thước lớn chừng nắm tay. Đội Khiên Xám quả nhiên được đầu tư rất nhiều, đến mức sở hữu cả những món đồ xa xỉ này cho từng nhóm nhỏ.

– Tôi đã được nghe về tình trạng của cậu, cậu Turan.

Giọng của Vrolm vang lên từ thiết bị. Ông ta có vẻ bình tĩnh, cho thấy tình hình bên phía mình đã phần nào được kiểm soát.

– Vậy giờ ông định làm gì? – Turan hỏi.

Một khoảng lặng chừng vài giây trôi qua. Turan đoán mình đã đặt ra một câu hỏi khó. Lẽ ra nó mới là người phải đề ra hướng giải quyết lúc này.

– Chỉ còn cách đánh gục cô Athenia mà thôi.

Vrolm đáp. Ông ta dường như đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc đó, chỉ là không muốn thốt thành lời.

– Có thể sao?

Turan thắc mắc. Nó không hề bất ngờ trước câu trả lời của đối phương. Kỳ thực, điều đó lại hợp ý nó.

– Làm thì dễ. Giải quyết hậu quả sau đó mới khó. Mà… đó không phải điều cần quan tâm bây giờ.

– Cứ đổ trách nhiệm lên đầu tôi là được.

– Cậu Turan. Tôi-

– Đừng nhiều lời. – Turan gằn giọng – Đó là một bước cần thiết cho kế hoạch của tôi.

Phía bên kia cất lên một tiếng thở dài, sau đấy là tiếng đằng hắng. Rồi Vrolm đáp:

– Tôi hiểu rồi.

Cuộc gọi sau đó không lâu liền kết thúc. Turan lúc này mới nhẹ nhõm thở phào một hơi. Thật sự là mệt mỏi. Đối với một đội nhóm có tính kỷ luật cao như thế này, xem ra chỉ có tỏ ra cứng rắn mới là lựa chọn đúng đắn nhất.

Mặc dù Turan không nằm trong quân đoàn Ungreilt, nó vẫn thừa quyền lực để nhúng tay vào đội Khiên Xám. Trước đó, nó không muốn làm vậy vì sẽ dẫn theo rất nhiều hệ lụy. Nhưng giờ đã chẳng thể kéo dài thêm được nữa. Đây ắt hẳn cũng là tính toán của tên phó đoàn trưởng Wyndur.

Cậu ta có thể nghĩ đây là một nước cờ hay, nhưng chắc hẳn không biết mình đã đẩy đội ngũ quý giá vào một chuyện khủng khiếp đến mức nào. Giờ thì chính cậu ta cũng đừng mong rút chân ra khỏi nó nữa.

Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, được trình bày một cách mới mẻ, khác biệt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free