Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 445: Lời đề nghị

Turan ngả lưng ra ghế sau, động cơ xe đã tắt từ lâu. Giờ là lúc đội ngũ nghỉ ngơi, và dường như không ai đủ tự tin để bắt chuyện với nó.

Thật ra, không phải mọi người e ngại Turan, mà họ lo sợ rằng việc bắt chuyện với nó sẽ khiến họ trở thành tâm điểm bàn tán. Tình hình hiện tại, sự bàn tán đó chỉ mang lại những điều bất lợi.

Còn Shelah thì cô bảo có việc bận. Turan không chắc lời cô ta nói có thật hay không, nhưng cũng không bận tâm lắm. Giờ, nó chỉ mong sớm đến lúc càn quét phó bản, hoàn thành xong việc với đội này.

Turan khẽ thở dài, trong lòng có chút chán nản. Không rõ đây có phải điều Wyndur mong muốn không, nhưng có lẽ mọi việc đang diễn ra đúng theo kế hoạch. Tuy nhiên, người gặp khó khăn nhất lúc này có lẽ lại chính là nó.

Turan cần một đội ngũ đủ mạnh mẽ để càn quét các phó bản cấp cao nhanh nhất có thể, và đảm bảo nó nhận được lượng Thần Tinh lớn nhất, chứ không phải một đội ngũ đầy rẫy vấn đề như hiện tại. Nhiệm vụ thần Syrathr giao phó chỉ yêu cầu Turan đạt tới Thần cấp 15, nhưng để hoàn thành đúng thời hạn, nó cần phải săn quái vật cấp cao hơn, thậm chí là cấp 20, như con Hề Lanh Lợi tinh anh vừa qua.

Chừng mười lăm phút sau, cánh cửa xe đột nhiên được mở. Người bước vào, thật bất ngờ, lại là đội trưởng Athenia. Quả thực, vào lúc này, có lẽ chỉ mình cô mới dám đường hoàng đối mặt với nó.

– Tôi nghe rằng họ thấy cậu săn quái vật trong khu vực.

Athenia mở lời. Turan không vội trả lời, mà quay đầu nhìn qua ô cửa kính, thấy không ít ánh mắt đang chăm chú nhìn về phía họ. Rõ ràng áp lực đang đè nặng.

– Phải. – Turan đáp khẽ. – Đã làm phiền mọi người rồi.

Athenia trầm mặc. Với vị trí hiện tại của cô, cô khó lòng chọn được lời lẽ thích hợp để nói với Turan.

– Cartien chỉ định mọi người à? – Turan tò mò hỏi.

– Đúng vậy. – Athenia thành thật đáp. – Nhưng mà… không có nghĩa là chúng tôi phản đối hay chán ghét cậu.

– Tôi không hề nói như vậy. – Turan vội bảo. – Đừng căng thẳng.

Đầu Turan hơi nhói. Wyndur đặt ra cho nó một bài toán quá khó rồi. Dù suy nghĩ thế nào, trong chuyện này, nó vẫn là người chịu thiệt thòi hơn cả.

– Vậy, cô nghĩ sao? – Turan hỏi.

– Về chuyện gì?

Athenia thắc mắc, không có vẻ gì là đang cố tình né tránh vấn đề. Cô đơn giản là bối rối, nhất thời không hiểu Turan đang muốn nói về điều gì.

– Về lục đục trong đội. Tình hình sẽ chỉ càng tồi tệ nếu ngay cả cô cũng cứ dây dưa không chịu đưa ra quyết định.

Athenia ngơ ngác hồi lâu, rồi lại lộ vẻ lưỡng lự, mãi mới đáp:

– Tôi chỉ có thể nói rằng… đây là vấn đề riêng của đội ngũ chúng tôi.

“Nhưng chính tôi đang bị ảnh hưởng.” Turan nghĩ thầm nhưng không thốt nên lời. Nhìn vẻ mặt ngần ngại của cô gái từng luôn toát lên sự tự tin của một đội trưởng đáng tin cậy, lòng nó không khỏi chạnh lại.

Nhưng dù thế nào, Turan cũng cần giải quyết triệt để vấn đề này. Tiếp tục đồng hành hay kết thúc tại đây, cũng cần được quyết định sớm.

– Nếu tôi đoán không nhầm, Cartien mới là người cầm trịch chính của đội, nhỉ?

Lời của Turan khiến Athenia biến sắc. Cô cắn môi, nhíu mày, rồi thở hắt ra, dõng dạc nói:

– Cậu Turan. Chúng tôi biết đội ngũ hiện tại đang không ở trạng thái tốt nhất, nhưng tôi đảm bảo với cậu rằng kế hoạch tiếp theo sẽ được hoàn thành một cách hoàn hảo.

Nói cách khác, Athenia muốn Turan đừng can thiệp vào chuyện nội bộ của đội nữa, mặc cho tầm ảnh hưởng của Turan là rất lớn.

Nhưng Turan khó mà chấp nhận được lời lẽ hay cách giải quyết này. Nếu không thể can thiệp, nó thà trực tiếp yêu cầu Wyndur đổi đội khác còn hơn. Dĩ nhiên, đó cũng là một lựa chọn không tồi, nhưng vẫn chưa phải lúc.

– Cô không thể. Việc này nằm ngoài khả năng của cô. – Turan nhấn giọng.

– Cậu đang xem thường tôi. – Athenia khó chịu đáp.

Turan chẳng muốn tranh cãi về khả năng của Athenia. Nếu cô ta thật sự làm được thì nên làm từ sớm, để đến bây giờ nó phải lo lắng.

– Athenia. Nói đi, tôi có thể giúp được gì?

Sự thay đổi đột ngột về thái độ của Turan khiến Athenia bối rối. Cô cũng chợt nhận ra mình vừa lỡ mất kiểm soát cảm xúc trong giây lát. Mãi sau, cô mới khẽ đáp:

– Tôi xin lỗi vì những phiền phức mà đội Khiên Xám đã và đang gây ra cho cậu. Về chuyện giúp đỡ, tôi phải từ chối. Với tư cách đội trưởng, tôi không thể cho phép một người ngoài can thiệp vào nội bộ đội.

Thật cứng đầu, Turan thầm nghĩ. Nếu cô đã quyết như vậy, nó cũng đành chịu. Trước mắt, nó chỉ có thể làm theo kế hoạch, chờ thời cơ thích hợp để tham gia hỗ trợ. Dĩ nhiên, nếu bản thân đội ngũ tự cải thiện được, thì còn gì tốt hơn.

Chiều, Turan cùng đội của Athenia di chuyển đến lối vào phó bản “Vùng đất hoang tàn” nằm giữa một vùng đất cằn cỗi đầy gió bụi. Suốt chặng đường gần bảy mươi cây số đó, bầu không khí căng thẳng luôn bao trùm Turan. Nó không hề khó chịu, trái lại còn tò mò về cách mọi người nhìn nhận mình.

Vừa xuống xe không lâu, trong lúc chờ các thành viên trong đội ổn định vị trí, một người dáng cao, tóc nâu sẫm, gương mặt có vết sẹo bên lông mày tiến đến gần Turan. Nó dễ dàng nhận ra đó là Pangol, một đấu sĩ dường như thích dùng song đao khi chiến đấu, dù chuyên về thương. Trong lần càn quét phó bản trước, cậu ta được phân công đơn độc đối đầu với quái trùm Noh, nhưng tiếc là kết quả không như ý.

– Kiếm bị hỏng rồi?

Pangol hỏi, trong giọng nói có vẻ hằn học.

– Đúng vậy.

Turan đáp cụt lủn, không giải thích gì thêm. Thanh kiếm của nó bị hỏng quả thực là một vấn đề đau đầu, nhất là khi nó vừa mới được mua không lâu. Còn may, nó có không ít đồ dự phòng, chỉ là khó mà sánh được.

– Dùng đao được không?

Turan ngẩn người một lát, nhìn đối phương đầy vẻ dò xét và khó hiểu. Mãi không thấy đối phương nói thêm, nó bèn đáp:

– Có thể.

– Vậy cầm lấy.

Vừa nói dứt lời, Pangol đưa cho Turan một cặp đao mà nếu nhìn kỹ sẽ nhận ra rất giống cặp đao cậu ta từng dùng. Với cấp độ 15 và phẩm chất ‘Tinh anh’, cặp đao này cũng không tệ, theo đánh giá của Turan.

Đưa xong, chàng trai trẻ liền quay lưng rời đi ngay. Cậu ta trông vô cùng hấp tấp, như sợ ai đó nhìn thấy. Và rõ ràng, hướng cậu ta đi tới là nơi ông chú Vrolm đang đợi.

Turan bất giác mỉm cười. Có lẽ nó đã quá đa nghi. Mọi chuyện không hẳn tệ như nó nghĩ. Athenia có lẽ sẽ giải quyết được vấn đề hiện tại, vì quanh cô vẫn còn những đồng đội đáng tin cậy.

– Cậu thấy vui sao?

Giọng nói ngọt lịm cất lên ngay bên cạnh Turan. Không cần quay đầu, nó cũng biết đó là vũ công Shelah. Cô đã chú ý đến đây từ sớm, chỉ chờ cơ hội để tiếp cận. Turan đoán, trong lần càn quét phó bản này, cô vẫn sẽ là người chịu trách nhiệm đảm bảo an toàn cho nó.

– Không hẳn… ừm, có một chút. – Turan đáp, gật nhẹ đầu.

– Chúng tôi là một đội rất vững mạnh đấy. – Shelah thốt. – Chỉ là giờ cả đội đang phải trải qua một thử thách mà thôi.

Turan thấy thú vị với suy nghĩ của Shelah, nhưng trong thâm tâm lại lo sợ một kết cục không mấy tốt đẹp. Nó chợt thấy có lỗi vì đã vô tình châm ngòi cho tình trạng hiện tại của đội Khiên Xám, nhưng cảm giác ấy không kéo dài được lâu. Nó biết mình đã và đang làm điều cần làm, ít nhất là phù hợp với mong muốn của bản thân.

– Có lẽ, tôi sẽ đưa một vài người trong số các cậu cùng đến lục địa phía Tây.

Turan cất tiếng, nghĩ rồi dừng lại ở câu nói đó. Nó không dám tiết lộ quá nhiều.

– Thật ư?!

Shelah hô lớn, nhận ra mình vừa gây chú ý, liền che miệng, cúi thấp đầu, tiến sát lại Turan, nói nhỏ, mang theo làn hương nhàn nhạt.

– Cậu vừa nói… là thật sao?

Turan nhướn mày. Nó đã đoán được đề nghị này hấp dẫn đến mức nào, nhưng vẫn bất ngờ trước phản ứng có phần thái quá vừa rồi.

– Tất nhiên. – Turan nhấn giọng. – Tôi có thể làm điều đó bằng nhiều cách. Nhưng, tôi không đảm bảo rằng đi cùng tôi sẽ được hội ngộ với phó đoàn trưởng của các cô.

Vẻ mặt Shelah lập tức giảm bớt sự háo hức, nhưng vẫn lộ rõ niềm vui. Ánh mắt cô ta dường như đã bắt đầu tính toán để đưa bản thân vào danh sách những người được chọn.

– Tôi cần làm gì mới được? Cậu sẽ không yêu cầu một cái giá… đáng xấu hổ chứ?

Shelah làm ra vẻ bẽn lẽn, còn nháy mắt mấy cái, như thể cố tình trêu chọc. Dù vậy, Turan có thể nhận ra rằng cô sẽ gật đầu chấp nhận nếu nó đưa ra những đòi hỏi nhạy cảm, thậm chí có khi còn dám lôi kéo cả vị đội trưởng đáng kính của mình vào cuộc.

Nhưng chính vì vậy, Turan lại cảm thấy mình đang bị xem thường. Nếu Shelah nghĩ chỉ cần như vậy là có thể được nó chấp nhận, thì cô ta quá đỗi ngây thơ. Cô ta dĩ nhiên chưa biết Darmil, Tiffia hay cả Kull đã trải qua những gì.

– Đấu với tôi.

Turan cất tiếng.

Shelah nghệch mặt ra, đứng đơ một hồi lâu, mãi mới mấp máy môi thành lời:

– Đấu với cậu?

Turan nhếch mép, ưỡn ngực, vẻ đầy tự tin, đồng thời thể hiện sự thách thức, đáp:

– Chính xác. Đấu với tôi. Nếu thắng được, việc được chọn là điều hiển nhiên. Ngược lại, tôi sẽ dựa vào phần thể hiện của cô để đưa ra quyết định.

Shelah cười méo xệch, không hiểu nổi lối suy nghĩ của Turan. Cô ta quay người đi, vò đầu nghĩ ngợi, trông vô cùng buồn cười.

Bản văn này là thành quả biên tập tâm huyết từ truyen.free, mong độc giả trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free