(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 437: Dấu hiệu bị lộ
Dù việc nâng cao Thần cấp là ưu tiên hàng đầu, Turan vẫn quyết định dạo một vòng khu phố Nandeth. Khác với hôm qua chỉ đơn thuần muốn thư giãn rồi bất ngờ gặp phải cô gái kia, hôm nay nó cần sắm sửa một số vật phẩm và trang bị thiết yếu.
Món đầu tiên Turan muốn mua là một thanh kiếm vừa tay. Thanh kiếm cũ đã hỏng mất rồi, mà việc sửa chữa lại tốn không ít thời gian – m��t điều xa xỉ với nó lúc này.
Một thanh kiếm cấp 15, phẩm chất ít nhất ‘Tinh anh’, là phù hợp nhất với Turan lúc này. Tuy nhiên, kiếm như vậy không dễ tìm. Nó đến đây chủ yếu để thử vận may, tiện thể mua luôn những mặt hàng khác. Nếu không có, Turan đành phải tìm đến các tiệm rèn và cửa hàng vũ khí lớn trong thành phố, tin rằng ở đó sẽ có thứ mình cần.
Turan mất hơn nửa giờ đi dạo một vòng khu phố Nandeth. Nó ghi nhớ vị trí một số vật phẩm thú vị đáng cân nhắc, và cũng đã mua được không ít món đồ thiết yếu.
Các giao dịch về cơ bản diễn ra đơn giản, gọn gàng và nhanh chóng. Turan chỉ cần hỏi giá, xác nhận không có vấn đề gì liền trả tiền và nhận hàng tại chỗ. Nó đã sắm được một bộ giáp da phẩm chất ‘Tinh anh’, vài tấm bùa chuyên dụng, vài bình thuốc đặc hiệu, cùng một con dao găm cấp 15 sáng loáng màu bạc tương đối hiếm thấy.
Thế mà thoáng chốc, Turan đã tiêu hết hơn ba trăm nghìn xen. Số tiền còn lại không nhiều, mà nó vẫn chưa mua được thanh kiếm mới nào.
Turan thực sự thiếu tiền, hay nói thẳng ra là nó nghèo. Nguồn tài chính hiện tại của nó chủ yếu đến từ giao kèo với Wyndur, theo đó nó được hưởng một phần năm lợi nhuận từ quân đoàn Ungreilt do Wyndur nắm giữ.
Ban đầu, khi lập giao kèo, Turan dự định sẽ nhận một phần mười lợi nhuận từ quân đoàn Ungreilt. Nhưng xét thấy giao kèo này phần lớn xoay quanh Wyndur, nó đã đổi thành một phần năm lợi nhuận thuộc về cậu ta. Điều khoản này bao gồm cả những gì Wyndur kiếm được, ngay cả khi cậu ta vì lý do nào đó mà rời khỏi quân đoàn.
Đối với một quân đoàn lớn như Ungreilt, số tiền thu được mỗi tháng sau khi trừ các khoản chi phí dao động từ mười đến hai mươi triệu xen. Với tư cách là một trong các phó đoàn trưởng, Wyndur có được khoảng ba đến bốn triệu xen, tùy thuộc vào thời điểm và mức độ cống hiến.
Số tiền đó dĩ nhiên không phải chỉ để Wyndur tiêu xài cá nhân, mà phải được sử dụng hợp lý để phát triển quân đoàn. Tuy nhiên, điều này không ảnh hưởng đến phần mà Turan nhận được, tức đúng một phần năm, tương đương khoảng bảy đến tám trăm nghìn xen.
Đối với một cá nhân thông thường, bảy tám trăm nghìn xen là một con số khổng lồ. Số tiền này đủ để một người sống thoải mái nửa đời trong một căn nhà sang trọng, thậm chí đến khi chết già vẫn còn dư dả nếu biết cách chi tiêu hợp lý.
Nhưng với một du hành giả thì khác, đặc biệt là du hành giả cấp Thần cao. Turan hiện đang ở Thần cấp 11, nhu cầu của nó lại đều là những vật phẩm và trang bị từ phẩm chất ‘Tinh anh’ trở lên, với cấp độ trung bình 15. Vậy nên, nói nó tiêu tiền như nước cũng không phải là sai.
Tóm lại, Turan đang rất cần kiếm thêm tiền. Trước đây, nó từng kiếm được cả triệu xen từ việc đập hộp, giờ chắc cũng không có thay đổi lớn nào, chỉ cần đừng để bị phát hiện. Vì vậy, những cửa hàng đồng giá mà nó từng kiếm lời thì tốt nhất nên tránh.
Vấn đề là, cửa hàng đồng giá lớn nhất thành Carne, Tameihoust, Turan đã ghé thăm rồi, cách đây chỉ mới một tháng, đúng dịp sự kiện Appaprithietra diễn ra. Khi ấy, chính nó đã cuỗm mất thanh trọng kiếm Folaire mà công tước Isgon đang thèm muốn. Mà, công tước hẳn đã mua lại thanh kiếm từ cửa hàng rồi.
Cho đến giờ, vẫn chưa ai tìm đến Turan đòi lời giải thích. Khả năng họ dò ra nó là kẻ đã mua chiếc hộp trúng độc đắc vốn đã rất khó, và đối phương cũng chẳng có lý do gì để điều tra về nó. Chỉ có thể kết luận rằng đó là nhờ may mắn mà thôi.
“May mắn có thể kiếm tiền” là câu nói Turan vẫn thường được nghe. Tình huống của nó có đôi chút khác biệt, nhưng xem ra áp dụng lời giải thích này vào vẫn không sai.
Nghĩ ngợi một hồi, Turan quyết định sẽ đi một vòng khắp các cửa hàng đồng giá còn lại trong thành Carne, kiếm càng nhiều tiền càng tốt, coi như vơ vét một mẻ cuối. Điều này chắc chắn sẽ trở thành một tin chấn động, thậm chí được lưu truyền lâu dài trong các câu chuyện tới tận nhiều năm sau.
Trước đó, Turan cần gặp một vài người bán hàng để trao đổi về những món vật phẩm nó đã để mắt từ nãy. Nó không muốn sau khi kiếm được tiền quay lại thì món đồ đã bị người khác mua mất, nhất là khi túi tiền của nó bây giờ cũng chẳng phải trống rỗng.
– Bốn trăm nghìn xen.
Người chủ cửa hàng lom khom với thân hình gầy guộc, giơ bốn ngón tay khô khan về phía trước. Dáng vẻ hắn ta khiến người khác dễ lầm tưởng đã nhịn đói cả tuần liền, nhưng đó dường như là trạng thái bình thường của hắn.
Bốn trăm nghìn xen! Turan thật sự không ngờ cái giá cao chót vót đến vậy cho một chiếc băng tay cấp 15, vốn cũng chỉ là một tấm khiên tay nhỏ. Cái giá đó có lẽ chấp nhận được cho một món trang bị phẩm chất ‘Anh hùng’, nhưng đây lại chỉ là cấp ‘Tinh anh’ mà thôi.
Vả lại, nhờ kỹ năng ‘Thông hiểu’, Turan đọc được không ít thông tin về chiếc băng tay, và rõ ràng là chẳng có gì quá giá trị. Sở dĩ nó thấy hứng thú với món trang bị này là vì tính đặc thù và độ khó tìm của nó, thường chỉ có thể đặt hàng từ một thợ thủ công lành nghề. Nhưng như vậy lại cần thời gian.
– Quá đắt. – Turan hờ hững đáp. – Nhiều nhất là một trăm hai mươi nghìn xen.
Đó là con số lớn nhất mà Turan có thể chấp nhận được. Nó không thích trả giá, càng không thích đôi co về việc giá cả có hợp lý hay không. Ngay cả khi thành lập giao kèo, Turan cũng rất thẳng thắn, và bây giờ cũng thế.
– Được rồi. Lấy đi. Đưa tiền đây.
Người chủ cửa hàng ngửa tay về phía trước, cất tiếng với giọng điệu ghét bỏ. Turan không biết hắn ta có thật lòng hay không, nhưng điều đó chẳng quan trọng.
Cứ tưởng cuộc giao dịch đã kết thúc, nhưng khi Turan vừa quay lưng định rời đi, đối phương lại chồm người về phía trước, túm lấy cổ tay trái của nó, siết chặt. Hắn ta dùng lực rất mạnh, đến mức Turan phải đặt sẵn tay lên cán con dao găm vừa mua, đề phòng bất trắc, dù không cảm nhận được chút ý xấu nào.
– Đủ rồi chứ.
Turan gằn giọng, tỏ vẻ khó chịu. Dù đối phương vô tình hay cố ý, hay vì bất cứ lý do gì, hành động hiện tại của hắn vẫn không thể chấp nhận được. Nếu không phải Turan đủ bình tĩnh, có lẽ hắn ta giờ đã mang đầy vết dao đâm rồi. Tất nhiên, cũng nhờ kỹ năng chủ đạo của mình, Turan biết Thần cấp của đối phương chưa đủ gây nguy hiểm cho nó.
– Đâu rồi?
Đáp lại Turan là một câu hỏi bâng quơ từ hắn. Turan nhíu mày, hất tay đối phương ra.
– Sao lại không thấy nữa?
Hắn ta thốt lên, đứng yên bần thần như vừa bị một cú sốc lớn.
Turan chợt có một linh cảm chẳng lành. Mới hôm qua nó vừa đụng phải cô gái tâm thần không ổn định kia, giờ lại gặp tên gầy nhom trông cũng chẳng bình thường chút nào.
– Cậu giấu nó đi đâu rồi?
Tên gầy nhom ngẩng đầu nhìn Turan với ánh mắt thất thần và gương mặt hốc hác. Turan chẳng hiểu nổi vấn đề của hắn ta là gì, nhưng nó biết chắc rằng mình không muốn dính vào.
Nó chợt nhớ đến, trên cánh tay trái của Turan, hay chính xác hơn là lòng bàn tay trái, có hằn một hòn đá sinh mạng của Đại pháp sư Velduran.
“Chẳng lẽ hắn ta đã thấy?” Turan thầm nghĩ. Nó đã từng thử với hai người đồng đội của mình, và họ đều không cảm nhận được điều gì khác biệt; có chăng chỉ Kull là nhận ra một thứ gì đó bất thường xuất hiện trong bầu không khí, nhờ vào vùng lĩnh vực của anh ta.
Vả lại, khả năng Turan vô tình để lộ dấu hiệu của hòn đá sinh mạng là điều không thể. Nó tin tưởng rằng chính mình có thể kiểm soát việc dấu hiệu đó xuất hiện hay biến mất.
– Tôi thật không biết ngươi đang nói về điều gì.
Turan cất tiếng, rồi nhấc chân bước đi. Tên gầy nhom không ngăn cản nó, mà thay vào đó di chuyển theo sau, bỏ luôn cả quầy hàng của mình.
Turan phát bực. Nó cố tình rẽ vào một con hẻm vắng, đi thật sâu vào trong, rồi quay lại đối mặt với hắn ta. Ánh mắt hắn vẫn thất thần, dường như mọi hành động đều nằm ngoài sự điều khiển của bản thân.
– Ngươi muốn gì từ tôi?
– Tôi… tìm nó.
Tên gầy nhom đáp với vẻ sợ sệt. Hắn ta nói muốn tìm, nhưng trông lại như thể muốn thứ đó không tồn tại hơn.
“Sao lại xảy ra chuyện thế này cơ chứ…” Turan thầm nhủ. Sự tình này quả thật phiền phức, lại đúng lúc nó đang gấp rút chuẩn bị cho chuyến du hành một tuần sau, nhưng Turan lại chẳng thể làm ngơ. Nếu tên gầy nhom này thật sự trông thấy được dấu hiệu của hòn đá sinh mạng, nó sẽ cần phải tìm cách giải quyết hắn ta, tránh để lộ cho nhiều người hơn nữa.
– Ngươi muốn nói tới thứ này?
Turan hỏi, nâng tay trái lên, nhưng không để dấu hiệu hiện ra, thay vào đó chờ đợi. Tên gầy nhom nhìn chăm chú một hồi, ánh mắt trông càng lúc càng vô hồn.
– Không có…?
Vừa dứt lời, mắt hắn ta mở trừng, cũng là lúc Turan để dấu hiệu xuất hiện một cách mờ nhạt, chỉ trong thoáng chốc.
Cả người tên gầy nhom run lên, rồi hắn ta không nhịn được nhảy chồm tới, định chộp lấy cánh tay Turan lần nữa, nhưng hụt vì Turan đã uyển chuyển tránh sang một bên.
“Vậy ra hắn ta thật sự thấy nó.” Đôi mắt Turan sắc lại. Nó chưa quyết định được sẽ làm gì đối phương, nhưng chắc chắn là cách giải quyết sẽ không dễ chịu gì. Thậm chí, có khi nó còn cần phải nhờ đến tên Tử thần Sứ đồ đã giao cho mình hòn đá sinh mạng.
– Ngươi biết nó là gì?
Turan dò hỏi.
– Đó là nguồn sống của tôi! Cứu rỗi chúng ta khỏi sự mục ruỗng!
Tên gầy nhom thốt lên. Hai tay hắn ta không ngừng nắm lại mở ra, từng cử động đều run rẩy không kiểm soát được. Hắn ta hẳn đang phải rất cố gắng kiềm chế bản thân.
Nhưng điều khiến Turan bực tức hơn cả là lời nói chẳng làm rõ được bất cứ điều gì của đối phương. Tên này có vẻ chẳng khá hơn cô gái ngày hôm qua là bao nhiêu. Nó thật sai lầm khi lại quyết định tới khu phố Nandeth lần nữa.
Mọi quyền lợi liên quan đến nội dung này đều thuộc về truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được chấp thuận.