(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 422: Mũi giáo thí thần
Khi Turan gọi báo tình hình, Kull đã chạy được nửa quãng đường tới vị trí Mũi giáo Thí Thần. Tốc độ đáng gờm của anh chàng thám đạo này đã đảm bảo rằng Thầy pháp Garlon sẽ không thể tiếp cận Mũi giáo Thí Thần trước đội của họ.
Sau khi Turan tóm tắt vắn gọn tình hình, hắn lệnh cho Kull xác nhận sự tồn tại của món vật phẩm nguy hiểm đó, đồng thời dặn dò kỹ lưỡng rằng nếu bất ngờ chạm trán Thầy pháp Garlon, ưu tiên hàng đầu là phải chạy trốn. Dĩ nhiên, nếu có cơ hội, Kull nên tìm cách bỏ chạy cùng Mũi giáo Thí Thần, dù hành động đó tiềm ẩn nhiều hiểm nguy. Vả lại, việc đào một thứ đồ ở độ sâu gần mười mét dưới đất chẳng phải dễ dàng gì.
Nói chuyện xong với Kull, Turan liền liên lạc với Darmil. Darmil không trả lời, có lẽ đang bận đối phó con Thằn Lằn Sa Mạc. Turan chỉ đành tặc lưỡi, vội vã chạy đến hỗ trợ đồng đội. Trong trường hợp bất khả kháng, đội của Turan sẽ khai chiến với con quái trùm ngay trước khi nó kịp tiếp cận Mũi giáo Thí Thần, và điều này cần sự góp sức của Darmil.
Tuy nhiên, nếu tình hình chuyển biến xấu, Turan sẽ buộc phải rút lui cả đội khỏi phó bản. Đối đầu với một kẻ có sức mạnh áp đảo ngay cả những du hành giả mạnh mẽ nhất rõ ràng không phải là một lựa chọn khôn ngoan, và hắn thì không hề ngu ngốc.
Turan đến chỗ của Darmil đúng lúc cậu ta đang ở giai đoạn cuối của cuộc giao chiến với con Thằn Lằn Sa Mạc. Con quái giờ đây mang trên mình chi chít vết thương, dù vậy, sức sống mãnh liệt và sự hung hăng bất chấp vẫn giữ cho nó tiếp tục lao vào kẻ địch.
Tình trạng của Darmil tương đối tốt, ít nhất là khá hơn so với hai lần đối đầu Thằn Lằn Sa Mạc trước đó. Những cú đâm và quật đuôi đầy uy lực của con quái đã mất đi hiệu quả vốn có của chúng khi cậu ta đã quen với lực công kích gây ra. Mặt khác, Darmil dường như nắm rõ lối chiến đấu của con quái, nhìn thấy dù là sơ hở nhỏ nhất, từ đó xông tới vung đại kiếm bổ xuống khi đối phương còn chưa dứt đòn tấn công.
– Giải quyết nhanh đi, Darmil.
Turan lên tiếng gọi. Người đồng đội của hắn tới giờ vẫn cố gắng hạn chế việc sử dụng kỹ năng chủ chốt của mình. Điều này kỳ thực là tốt, nhưng đã đến lúc cậu ta tăng tốc độ kết liễu mục tiêu.
Darmil nghe tiếng, ánh mắt liền sắc lại. Cậu ta kế đó mặc cho Thằn Lằn Sa Mạc xông thẳng tới mà không hề né tránh hay chống đỡ, cứ thế giơ thanh đại kiếm lên cao, đồng thời truyền thêm nguyên khí khiến thanh kiếm bừng sáng đỏ rực, rồi sải bước, vung kiếm bổ xuống.
Nhát bổ nhanh và mạnh, chạm vào con quái, lại dễ dàng cắt xuyên qua, sâu xuống lớp cát bên dưới tới mấy tấc. Với một vết thương chí mạng như vậy, mục tiêu chắc chắn chỉ còn nước chết, nhưng Darmil vẫn chưa dừng lại, lần nữa nâng kiếm lên cao, tiếp tục từng nhát bổ xuống của mình tới tận khi đối phương đã tan biến hoàn toàn thành những đốm sáng li ti mới chịu dừng lại.
Nộ tích lũy tăng đến gần một nửa. Turan chậm rãi xem xét tình trạng của Darmil, xác nhận cậu ta vẫn ổn thì mới tiến đến gần và nói:
– Chúng ta giờ sẽ đến gặp quái trùm.
Darmil thở hắt một hơi, cảm giác như đang trút bỏ gánh nặng vô hình đang đè nặng lên mình. Rồi cậu ta cười đáp:
– Quái trùm? Bây giờ ư? Tuyệt!
Turan ngược lại không vui vẻ như Darmil, nhưng hắn lại có chút hứng thú với những gì đang diễn ra. Nhếch mép cười đáp lại người đồng đội của mình xong, cả hai liền xuất phát đến thẳng chỗ Mũi giáo Thí Thần.
– Tôi thật sự tìm không thấy. Đã thử thăm dò sâu đến mười lăm mét rồi đấy.
Lời khẳng định chắc nịch của Kull làm Turan không khỏi nhíu mày trầm ngâm hồi lâu.
Việc đào một cái hố sâu mười hai mét giữa sa mạc cần có rất nhiều thời gian, cũng yêu cầu công cụ chuyên dụng, hai thứ mà đội của Turan bây giờ đều thiếu. Tuy nhiên, khả năng thăm dò của một thám đạo là không thể xem thường, nhất là khi Kull sở hữu cho mình kỹ năng ‘Lĩnh Vực’.
Vậy nên, việc Mũi giáo Thí Thần không tồn tại ở đây đã có thể coi là được xác thực. Nhưng thế lại làm nảy sinh một vấn đề, là vì sao tên Thầy pháp Garlon lại hướng đến nơi này.
– Hắn ta bảo rằng đang đi tìm kẻ thù của mình…
Turan nói nhỏ. Có lẽ hắn ngay từ đầu đã mắc sai lầm. Thầy pháp Garlon không hướng tới chỗ Mũi giáo Thí Thần, mà chính là vị trí của sự tồn tại sáu tay kia.
“Thế thì sự tồn tại sáu tay ở đâu?”
Turan thầm thắc mắc. Garlon khó có khả năng nhầm lẫn về nơi mà mình đang đi đến. Mặt khác, Turan lại không dám tin xảy ra sự trùng hợp rằng ba điểm gồm tên thầy pháp, vị trí Mũi giáo Thí Thần và chỗ sự tồn tại sáu tay nằm trên cùng một đường thẳng.
– Chẳng lẽ…
Tim Turan như trật một nhịp đập. Hắn hoảng hốt trong lòng, nhưng cố gắng giữ bình tĩnh. Bí ẩn đang tìm hiểu như dần được hé mở, lại không có gì đảm bảo là thật.
– Turan. Coi kìa!
Kull kêu lên, đưa tay chỉ về phía trước. Turan quay sang, không hề ngạc nhiên khi thấy dáng hình tên thầy pháp ở một khoảng cách khá xa phía trước mà hắn đã gặp cách đây chẳng bao lâu.
Thầy pháp Garlon đã đến, và từng bước chân chậm rãi cùng đôi mắt ám đạm, thiếu sức sống đang nhìn chằm chằm nơi đây cho thấy hắn ta đã đến đúng nơi mình muốn. Turan không cảm nhận được chút thù địch nào từ đối phương, nhưng hắn không vì thế mà lơi là cảnh giác. Chỉ cần hắn ta có một cử động bất thường dù là nhỏ nhất, hắn cũng sẽ không do dự mà ra lệnh cho đội của mình xông lên.
– Ta lại gặp ngươi.
Garlon trầm giọng bảo, bước chân theo đó ngừng lại, chừng như đang trông chờ một cuộc nói chuyện nhỏ.
Turan suy nghĩ trong giây lát, quyết định đáp:
– Ở đây không có thứ mà ngươi muốn.
Lời này được cất lên hoàn toàn có ý thăm dò. Turan cần xác định chính mình có bỏ lỡ điều gì hay không, và kẻ đang đứng trước mặt là mục tiêu không thể phù hợp hơn để tìm lời giải đáp cho thắc mắc ấy.
– Thứ mà ta muốn?
Thầy pháp Garlon khó hiểu hỏi lại, rồi hắn ta cũng tự đáp lời mình:
– Có lẽ các ngươi đang muốn nói tới thứ này.
Từ bên hông mình, Garlon lấy ra một vật thể màu xám đen được chuốt nhọn hoắt một đầu, dài chừng ba tấc. Trên khắp vật thể ấy, có thể thấy được nhiều đường vân sáng lấp lóe màu vàng cam, lại toát ra uy thế mạnh mẽ hơn cả những gì Turan từng cảm nhận được từ Darmil khi ở trạng thái ‘Cuồng Nộ’.
Là Mũi giáo Thí Thần. Turan dám chắc về điều đó kể cả khi thông tin phó bản cung cấp còn chưa kịp đọng lại trong đầu. Hắn cũng chẳng buồn xác nhận lại bằng kỹ năng ‘Thông Hiểu’ vì mọi thứ đã quá rõ ràng.
– T-Turan?
Kull lo lắng cất tiếng. Cậu ta biết rằng tình hình đang chuyển xấu, và điều cần thiết hơn cả lúc này là một quyết định từ đội trưởng.
Turan không đáp lời Kull, liếc nhìn thấy Darmil đã sẵn sàng chiến đấu, hắn ra hiệu cho cậu ta chờ thêm một lúc. Xong, hắn bảo:
– Vậy ngươi còn đến đây làm gì?
Thầy pháp Garlon nghệt mặt ra vài giây, rồi khóe miệng nhếch lên nụ cười giễu cợt, sau đó lại bật ra những tràng cười khản đặc, nghe vô cùng khó chịu.
Turan ngờ rằng đối phương đã mất trí rồi. Nhưng dù thế nào thì bây giờ hai bên cũng không thể xảy ra xung đột được, đội của hắn khó lòng thắng nổi. Đánh bại Thầy pháp Garlon trước khi hắn ta rơi vào trạng thái bán thần tuy khả thi, nhưng không đáng để mạo hiểm.
Tràng cười của Garlon mãi một lúc mới dứt. Rồi hắn ta bảo:
– Thứ này… vốn nên ở chỗ các ngươi đang đứng, dùng để trấn áp kẻ thù không đội trời chung với ta. Giờ nó được mang tới chỗ ta, hắn ta lại vừa thức tỉnh, xem ra là vận mệnh đã được an bài.
Turan hít sâu một hơi, tâm trí lại vội vàng thu lượm từng chút thông tin trong lời của Garlon. Việc Mũi giáo Thí Thần được chôn sâu gần mười mét dưới nơi này hắn thật có biết, nhưng việc mũi giáo rơi vào tay hắn lại chưa từng nghe nói. Trừ phi là tên thầy pháp đang nhắc đến chuyện các du hành giả dùng Mũi giáo Thí Thần đâm hắn ta để hoàn thành nhiệm vụ tài liệu.
Nhưng vấn đề là Thầy pháp Garlon hiện tại đang hoàn toàn nắm giữ Mũi giáo Thí Thần, chẳng có vẻ gì hắn ta từng bị thứ đó đâm cả. Nghĩ đến, cũng chưa từng có ghi chép nào về việc quái trùm của phó bản sở hữu Mũi giáo Thí Thần, kể cả sau khi nhiệm vụ tài liệu được hoàn thành.
“Không đúng.”
Turan khẽ thốt. Hắn đang mắc sai lầm, bị cuốn vào sự liên hệ nhất định giữa những lần càn quét phó bản khác nhau. Phó bản là được tái lập, nhiệm vụ tài liệu lại không như vậy. Một điều duy nhất có thể suy ra được là tiến độ của nhiệm vụ tài liệu, kể cả việc hoàn thành, đều có ảnh hưởng tới phó bản trong những lần càn quét tiếp theo.
Nghĩ một cách đơn giản, khi Mũi giáo Thí Thần được mang trở về cho Thầy pháp Garlon, dù bằng cách nào đi nữa thì sau đó, hắn vẫn sẽ nắm giữ mũi giáo đó. Nhưng để mũi giáo ấy xuất hiện lần nữa như hiện giờ, cần có một yếu tố nào đó kích hoạt, ví dụ như từng bước của nhiệm vụ tài liệu được hoàn thành.
Phó bản ‘Tàn Tích Gufara’ mà Turan đang càn quét, từ lúc Kull phát hiện sự tồn tại sáu tay kia, đã trở nên hoàn toàn khác biệt so với những lần càn quét trước đó. Thầy pháp Garlon nhận ra kẻ thù của mình đã thức tỉnh, và giờ hắn bất chấp mọi thứ để tìm đến đây, thậm chí còn không ngại dùng cả Mũi giáo Thí Thần đang cầm trong tay.
Mục đích của Thầy pháp Garlon vẫn còn là một ẩn số. Hắn ta có lẽ muốn đặt Mũi giáo Thí Thần về chỗ cũ, lần nữa trấn áp sự tồn tại kia, hoặc là tự đâm mũi giáo vào mình, tiến vào trạng thái bán thần, rồi đấu một trận sống mái với đối phương.
Turan đương nhiên không muốn mình bị cuốn vào trận đấu giữa hai kẻ hùng mạnh ấy. Hắn vẫn còn quá yếu. Tuy nhiên, hắn không phải là kẻ có thể đưa ra lựa chọn vào lúc này, chỉ đành chờ xem Garlon sẽ quyết định ra sao. Hãy đọc thêm các chương truyện đầy kịch tính tại truyen.free, nơi trí tưởng tượng được bay bổng không giới hạn.