(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 403: Trước cuộc càn quét
Tối, trời trở lạnh. Kull vừa bước ra khỏi cổng phó bản ‘Tàn tích Gufara’ không khỏi hít vào một hơi.
Chênh lệch nhiệt độ giữa bên trong và ngoài phó bản quá lớn. Trái ngược với cảnh đêm bên ngoài, trong phó bản lại luôn là giữa trưa nắng chói chang. Sự khác biệt này khiến không ít du hành giả non nớt bị sốc nhiệt, thậm chí có người còn chưa kịp bắt đầu càn quét đã phải đưa đi điều trị.
Đáng mừng là, các du hành giả có Thần cấp cao thường có sức đề kháng với nhiệt độ và nhiều yếu tố khác được tăng cường đáng kể. Một số người còn sở hữu kỹ năng đặc biệt chuyên đối phó với sự thay đổi của môi trường, thường được chọn làm thám đạo trong một tổ đội.
Kull không sở hữu kỹ năng như thế, nhưng may mắn là môi trường trong phó bản ‘Tàn tích Gufara’ cũng không quá khắc nghiệt. Mặt khác, cậu lại sở hữu kỹ năng ‘Lĩnh vực’ có thể giúp ích rất nhiều trong những tình huống bất trắc.
Ở ngoài cổng phó bản, cách chừng mười mét có hai người lính thuộc quân đoàn Cáo hai đuôi đang trong ca gác. Họ trông thấy Kull xuất hiện thì một người tiến đến, cất tiếng hỏi:
– Cậu có cần trợ giúp gì không?
Kull lắc đầu, cười nói:
– Không dám làm phiền. Tôi còn có việc, đi trước vậy.
Nói thì vậy, nhưng chỉ vừa nhấc chân đi được chưa đến một bước, Kull đã xoay người xích lại gần đối phương, nhẹ giọng bảo:
– Anh chàng tốt bụng, tôi tự nhiên thắc mắc vài điều, nhờ cậu giải thích giúp.
Người thanh niên nhướn mày, liếc nhìn dò xét, nhưng rất nhanh thả lỏng khi phát hiện lòng bàn tay mình được dúi vào một chiếc túi nhỏ.
Đối với một người chỉ giữ nhiệm vụ canh gác cổng phó bản cho quân đoàn, thỉnh thoảng được tham gia vài chuyến du hành nhỏ như người lính gác này thì tiền bạc luôn là một nỗi lo lớn. Tất nhiên, một du hành giả không phải lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền, nhưng ai cũng đều có ước mơ riêng.
Thông thường, theo nhiệm vụ của một lính gác, người thanh niên cần giải đáp thắc mắc và hỗ trợ những vấn đề lặt vặt cho các du hành giả ra vào phó bản này. Tuy nhiên, người thanh niên có quyền từ chối giải thích hoặc đơn giản hơn là bảo mình không biết nếu có đủ lý do để xác định rằng đối phương có thái độ không phù hợp, thậm chí có thể làm nghiêm trọng hóa vấn đề, chẳng hạn như đối phương biểu lộ ý đối nghịch với quân đoàn.
Kull không hiểu nhiều về những quy tắc rườm rà này của quân đoàn Cáo hai đuôi, nhưng cậu biết chắc chắn rằng nếu muốn có được càng nhiều thông tin đáng tin cậy, cậu cần phải trả cái giá tương xứng. Hơn nữa, dù đối phương từ chối thì cũng chẳng có hại gì, nên thử một lần là điều đương nhiên.
Đáng buồn là, những gì người lính gác cung cấp không khác mấy so với nội dung tài liệu mà Turan đã đưa cho Kull, thậm chí còn có thể thấy một số sai sót và thông tin lạc hậu. Nguồn tin của đội trưởng cậu hẳn được lấy từ tầng cấp cao của quân đoàn Cáo hai đuôi, không cần phải nghi ngờ gì thêm. Việc cậu làm chỉ để cho chắc, hóa ra lại thành thừa thãi.
Rời khỏi lối vào phó bản, Kull dạo một vòng quanh để xác định tình hình canh phòng ở đây rồi mới ngừng lại bên cạnh chiếc xe bán tải quen thuộc. Gõ nhẹ lên cánh cửa hai cái, cửa liền được mở ra để cậu bước vào.
– Nói đi.
Turan cất tiếng, trên tay cầm một quyển sách, chăm chú đọc dưới ánh đèn hơi mờ.
– Không có gì bất thường, mọi thứ đều y hệt như mô tả trong tài liệu.
Kull đáp ngay, tiện tay với lấy một chiếc bánh bao trên đĩa trước mặt, há miệng ngoạm một miếng rõ to.
– Vậy là chỉ còn phòng kín và phòng bí mật là chưa được kiểm chứng phải không? – Turan hỏi.
Kull gật nhẹ đầu, nuốt vội thức ăn trong miệng, nói:
– Không sai.
Im lặng hồi lâu như đang suy nghĩ điều gì đó, Turan bảo:
– Được rồi. Vậy đã đủ. Cuộc càn quét của chúng ta cũng không cần phải đến những nơi đó.
Dứt lời, người đội trưởng lại tập trung vào những trang sách. Kull liếc mắt nhìn nội dung bên trên, nhưng những con chữ xa lạ lập tức khiến cậu hoa mắt, bèn từ bỏ, thay vào đó chú tâm hơn vào bữa ăn đêm của mình.
“Sách kỹ năng ư?”
Kull nghĩ thầm, hai mày khẽ nhíu lại. Cậu không hiểu lắm hành động của Turan, vì chưa từng có ai lại đi đọc nội dung của một cuốn sách kỹ năng như vậy. Đây hẳn là một loại hình nghiên cứu cao siêu nào đó mà một kẻ tầm thường như cậu không tài nào hiểu nổi.
Đang lúc Kull cầm đến chiếc bánh bao thứ ba chuẩn bị bỏ vào miệng thì Turan đóng quyển sách lại, chuyển sang cho cậu, kèm theo lời dặn dò:
– Có thời gian thì xem qua. Tôi nghĩ sẽ có giúp ích cho cậu.
Kull rùng mình ớn lạnh.
Cậu thật sự không ngờ rằng mình cuối cùng cũng phải chịu đựng cảm giác ngây người mà phải hành hạ đầu óc. Chỉ mới liếc nhìn vài con chữ đã khiến cậu hoa mắt nhức đầu, nếu tập trung cao độ như Turan thì chắc đầu cậu sẽ nổ tung mất thôi.
– Hay là... thôi? – Kull hơi ngả người ra sau, vẻ tránh né, bảo.
– Không thích à?
Turan thắc mắc, loay hoay một lúc, lấy ra thêm vài quyển sách nữa, nói:
– Đây là sách kỹ năng ‘Theo dõi’. Còn cái này là sách kỹ năng ‘Lắng nghe’. Ngoài ra còn có sách kỹ năng ‘Chống đỡ’, ‘Chạy’ và ‘Nhảy’. Cậu có thể chọn bất kỳ cuốn nào, hoặc là tất cả.
Kull không biết mình đã làm sai chuyện gì. Đây đâu khác gì một sự trừng phạt được ngụy trang thành những bài luyện tập. Tay cậu run run, môi mấp máy mất hẳn vài giây mới cất được thành lời:
– Cậu đang bắt tôi đọc hiểu hết đống này ư? Thật quá kinh khủng!
– Hả? – Turan thốt lên. – Không. Ý tôi là, cậu có thể học – ừm, sử dụng chúng để hình thành kỹ năng ở Ủy ban Đại Thánh Tôn Hiệp đoàn. Nghĩ gì vậy?
Đáp lại vẻ cáu gắt của đội trưởng mình, Kull mở tròn mắt, ồ một tiếng, lại bảo:
– Ra là vậy. Tôi cứ tưởng…
– Suy đoán lung tung. – Turan nhận định. – Phải. Chuyện tôi đọc mấy quyển sách kỹ năng này, đừng để lộ ra ngoài. Nếu tôi mà phát hiện thì…
Lời của Turan đột ngột dừng lại ở đó, rồi cậu ta cứ thế quay sang tiếp tục nhìn chăm chú vào mấy trang sách. Cậu ta thậm chí còn chẳng buồn thể hiện dù chỉ một chút biểu lộ đe dọa trên gương mặt cho phù hợp với lời của mình.
Tuy nhiên, tình huống thế này lại khiến Kull phải chịu áp lực lớn hơn hẳn. Sự hời hợt và bất hợp lý trong lời nói lẫn hành động của Turan khiến cậu không thể đánh giá được vấn đề, cũng có nghĩa là mọi việc cậu làm sau đó đều có thể là sai, dẫn tới hậu quả khôn lường.
Nhưng nhìn chung, tốt nhất Kull vẫn không nên để lộ bất kỳ thông tin nào về đội trưởng mình nếu chưa được cậu ta cho phép.
Kỳ thực, Kull đã xác định điều này ngay từ những ngày đầu Turan nhận cậu vào tổ đội. Bản thân là một thành viên thuộc hội Zalt, dù không phải là thành phần có máu mặt gì, cậu vẫn hiểu rõ tầm quan trọng của thông tin và việc bảo mật chúng. Đây là điều có thể quyết định sự sinh tồn của một cá nhân hay thậm chí cả một tổ chức.
Nghĩ đến đây, có lẽ sự hời hợt vừa rồi của Turan là do cậu ta đoán rằng Kull đã nắm rõ vấn đề, không cần phải nhắc lại thành thừa thãi.
Thở phào một hơi tự trấn an bản thân, Kull mới đưa tay cầm đại một quyển sách nằm trên cùng chồng sách vừa được Turan đưa sang. Những con chữ trên đó hoàn toàn xa lạ, trông hệt như mấy con giun ngoằn ngoèo đang bò loạn hết cả lên.
Cảm giác cơn đau đầu ập đến, Kull quyết định bỏ ngang. Yêu cầu của Turan rõ ràng là không nhất thiết cậu phải cố gắng tìm hiểu nội dung đống sách kỹ năng này làm gì, cứ đem tới Ủy ban Đại Thánh Tôn Hiệp đoàn để chọn dùng là được.
Nhưng mà, Kull không cảm thấy mình cần đến bất kỳ kỹ năng nào trong số này. Người đội trưởng của cậu chẳng biết là đang suy tính sâu xa hay chỉ đơn thuần quăng đại cho cậu tự quyết định, nhưng cậu chắc chắn không nhìn ra được sự cần thiết của chúng.
Dĩ nhiên, nhận định này chỉ dựa trên kiến thức của Kull về tên những kỹ năng vừa được Turan nêu. Cậu biết một số kỹ năng mặc dù trùng tên nhưng phẩm chất lẫn hiệu quả là khác nhau. Vấn đề là đội trưởng hẳn sẽ nói rõ ràng với cậu trước để cậu có thời gian suy nghĩ mới phải. Hiện tại, khả năng cao hơn là đống sách này chỉ là những sách kỹ năng bình thường mà thôi.
Lắc nhẹ đầu vẻ hờ hững, Kull dẹp hết đống sách vào túi trữ vật. Cậu đã quyết định gác chuyện này sang một bên, khi nào có cơ hội sẽ đến Ủy ban Đại Thánh Tôn Hiệp đoàn xem thử một phen. Đây dù sao cũng là yêu cầu cơ bản từ đội trưởng cậu, còn diễn biến thế nào thì cần phải chờ xem xét.
“Hi vọng có thể hoàn thành cuộc càn quét trong ngày mai.”
Kull nói thầm. Turan có kế hoạch của mình, cậu cũng vậy. Mặc dù không thể so được với đội trưởng, cậu vẫn không muốn kế hoạch của mình bị ảnh hưởng quá nhiều.
Kull không có ý trách Darmil vì đã làm chậm trễ cả đội. Tuy nhiên, cậu thật sự không vừa lòng với những gì đang diễn ra. Vấn đề ở đây không chỉ thuộc về Darmil mà còn cả chính cậu.
Nhưng nếu tình huống không có sự chuyển biến tốt đẹp, đơn giản nhất là anh chàng đấu sĩ ngốc của đội cứ chẳng chịu tỉnh dậy suốt mấy ngày liền, Kull sẽ phải thay đổi kế hoạch, và hậu quả là cậu cần tốn nhiều công sức hơn nữa, độ khó khăn và khả năng thất bại của kế hoạch cũng sẽ tăng theo. Nếu tình thế bất đắc dĩ, có lẽ cậu đành nhờ đến người đội trưởng tài giỏi và đáng kính của mình, ngay cả khi đó là điều cậu không mong muốn nhất.
Mọi bản quyền biên tập của đoạn văn này thuộc về truyen.free, rất mong bạn đọc ủng hộ.