(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 393: Vòng tay Kathurl
Đoạn đường từ thành Carne đến lối vào phó bản ‘Tàn tích Gufara’ vào buổi sáng khá nhàn nhã. Lũ quái vật xuất hiện chỉ toàn những cá thể cấp dưới 8, quá yếu ớt trong mắt Darmil và cả đội Turan lúc này.
Darmil vô thức thở dài. Hắn thấy chán nản vô cùng. Vốn muốn chiến đấu hết mình với đám quái để trút bỏ cơn giận dữ và nỗi buồn trong lòng, nhưng nguyện vọng đó lại không được đáp ứng.
– Sao lại chẳng có con quái tinh anh nào vậy nhỉ…?
Nghe vậy, Kull ngồi bên cạnh giật thót mình, vẻ mặt khó tin thốt lên:
– Cậu đừng nói là cậu muốn đánh với quái tinh anh đấy nhé?
– Hả? Có vấn đề gì đâu chứ. Chúng ta là những du hành giả mà.
Kull nhíu mày, định nói gì đó rồi lại thôi, thay vào đó liền chồm người về phía trước, hỏi Turan:
– Đường còn bao xa nữa?
Turan không vội đáp lời, chỉ vần vô lăng lách qua mấy con quái bất ngờ lao ra giữa đường, rồi lại nhanh chóng đưa xe trở lại quỹ đạo, mặc kệ đám quái vẫn bám riết phía sau.
Đó là một đám Thỏ hai sừng, nếu chẳng may chiếc xe bị chúng đâm trúng, cả bọn chắc chắn sẽ phải đi bộ hết quãng đường còn lại.
– Khoảng nửa giờ nữa, chúng ta sẽ tới điểm đóng quân của quân đoàn Cáo Hai Đuôi. Sau đó sẽ cần người xác minh giấy phép và sắp xếp thứ tự tiến vào phó bản. Dù đã hẹn trước, nhưng nếu có sự cố bất ngờ, e rằng sẽ mất thêm chút thời gian. Nếu đúng là vậy, chúng ta có thể tranh thủ dạo quanh đây săn giết vài đám quái.
Turan nói rồi nghiêng người, vung tay ném về phía Darmil một vật màu đồng hun. Darmil thuận tay đón lấy, nhưng ngay lập tức giật mình vì vật đó nặng bất ngờ, suýt chút nữa đã vuột khỏi tay.
Darmil hơi nhíu mày, vội quan sát món đồ trong tay. Nó trông như một thanh kim loại bằng đồng bị uốn cong thô bạo thành một hình tròn không khép kín hoàn toàn. Bên trên khắc nhiều hoa văn kỳ lạ, và lạ thay, khi nhìn vào lại có cảm giác như bị một tảng đá vô hình đột ngột đè nặng lên người.
Dù vậy, Darmil lại cảm thấy vô cùng yêu thích món đồ này. Không rõ lý do tại sao, hắn cũng chẳng bận tâm.
– Đây là…? – Darmil hỏi.
– Là một chiếc vòng tay, đúng như tên gọi và mô tả của nó. – Turan đáp – Tuy nhiên, tôi đoán với kích cỡ này, dùng làm vòng cổ hoặc bùa hộ mệnh sẽ phù hợp hơn. Tất nhiên, cậu cũng có thể dùng nó như một món vũ khí nếu muốn. Dù sao thì, do chênh lệch cấp độ so với yêu cầu của chiếc vòng, cậu sẽ không nhận được đầy đủ hiệu quả vốn có của nó.
Nghe vậy, Darmil ồ lên một tiếng, mặt mày tươi rói. Chẳng chờ Turan nói thêm, hắn lập tức đưa tay vào chiếc vòng, ướm thử.
Bỗng, vô cùng bất ngờ, chiếc vòng dần thu nhỏ lại, cho đến khi chỉ còn vừa khít với cánh tay hắn, để lại một khoảng trống chừng nửa phân rồi dừng lại. Darmil rất ngạc nhiên, hắn lắc lắc cổ tay mấy cái, cảm nhận sức nặng lạ thường cùng một luồng lực lượng đang tuôn trào vào cơ thể mình.
– Thật nặng. – Darmil thốt lên. Hắn đoán việc mang theo một khối lượng lớn thế này sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến khả năng hành động, nhưng vẫn có thể chấp nhận được, không đến nỗi nào quá tệ. Mà, coi đây như một hình thức luyện tập cũng không tồi.
Quay sang nhìn Turan, Darmil giật mình phát hiện đội trưởng của mình đã dừng xe, đang chồm người ra sau, quan sát hắn một cách vô cùng chăm chú. Ánh mắt ấy sáng rực, dường như đang xuyên thẳng vào tâm trí Darmil, khiến hắn đờ đẫn cả người, không còn suy nghĩ được gì nữa, cứ thế mặc cho đối phương dò xét.
Một lúc lâu sau, Turan vẫn chưa dời mắt, cất tiếng hỏi:
– Cảm giác ra sao?
Darmil há miệng định đáp, nhưng lại chẳng biết phải nói gì. Hắn cố suy nghĩ, nhưng đầu óc bỗng trở nên trống rỗng, chẳng thể tập trung. Khung cảnh trước mặt hắn nhòe đi, mọi thứ dần trở nên mơ hồ.
Darmil lắc mạnh đầu theo bản năng, cố gắng thoát khỏi trạng thái kỳ lạ này. Thế nhưng, đầu hắn không lắc lư qua lại mà lại ngả hẳn sang một bên như thể bị gãy cổ, rồi cả người lăn một vòng, tuột khỏi ghế.
Hắn rít lên một tiếng khó chịu, vung cánh tay định với tay bám víu vào thứ gì đó, nhưng lại chẳng bám được gì. Mọi thứ xung quanh trở nên trống rỗng, như thể hắn đã lạc vào một vùng không gian xa lạ nào đó. Hai bên má Darmil đau nhói, tiếp đó là âm thanh như kim loại va đập mạnh mẽ vang lên sát bên tai hắn. Mũi hắn cay xè, hai mắt mở trừng, cứ như muốn lòi ra ngoài.
Về cơ bản, Darmil hoàn toàn không kiểm soát được hành động của mình. Hiện tại, hắn còn chẳng biết những gì mình cảm nhận là thật hay giả, cứ quờ quạng, chới với trong hoảng loạn.
Không rõ đã bao lâu trôi qua, Darmil chợt nghe văng vẳng tiếng một người đồng đội:
– Còn tiếp tục không?
Ngay sau đó là tiếng của đội trưởng:
– Thử lại đi. Đáng lẽ ra cậu ta phải tỉnh lại rồi mới đúng.
Tiếng cười càn rỡ vang lên, kèm theo đó là hai bên má Darmil lại nhói đau.
– A! – Darmil kêu lên. Cơn đau này quá thật, và càng lúc càng trở nên tồi tệ.
– Dừng lại. – Turan lên tiếng, đưa tay chặn lại một vật thể vừa lao tới sát mặt Darmil. Hắn liếc mắt nhìn sang, hóa ra đó là cánh tay của Kull. Chính Kull nãy giờ đã không ngừng vả vào mặt hắn.
– Uầy. Tiếc thế. – Kull thốt lên, rồi quay đi, trở về chỗ ngồi với vẻ mặt chán nản.
– A… Tôi… – Darmil lẩm bẩm, đưa tay xoa hai bên má. Đầu hắn đau, má hắn đau, cả người đều đau nhức khắp. Dù vậy, hắn đoán mình nên mừng vì bản thân vẫn còn sống.
– Chuyện gì vừa xảy ra?
– Chiếc vòng tay cậu đang đeo có tác dụng phụ là làm giảm các thuộc tính như nhanh nhẹn, khéo léo, minh mẫn và trí tuệ. – Turan đáp – Tôi không ngờ cậu lại vội vàng đeo chiếc vòng lên như vậy, tôi không kịp ngăn cản. Mà… thực ra thì tôi cũng muốn xem trạng thái của một người khi bị giảm các thuộc tính xuống mức âm sẽ như thế nào.
Darmil nhướn mày, gắng chịu đau, bò trở lại ghế, thả lỏng người. Đến khi cảm thấy thoải mái hơn phần nào, hắn mới hỏi:
– Vậy thì, chiếc vòng tay này có dùng được không?
Thành thật mà nói, Darmil không muốn bỏ qua chiếc vòng tay này. Sức nặng vừa vặn, cảm giác áp lực mà chiếc vòng tay mang lại, tất cả đều vô cùng phù hợp với hắn.
– Không thành vấn đề. – Turan cười nói – Tôi đã giúp bù đắp các thuộc tính bị thiếu hụt cho cậu bằng những món trang bị khác. Xem thử đi.
Dứt lời, Turan lần lượt chỉ ra bốn món đồ mà không biết từ lúc nào Darmil đã mang trên người, bổ sung đầy đủ các thuộc tính mà chiếc vòng tay đã làm suy giảm.
Đầu tiên là một cái khuyên tai bằng vàng có hình dáng dễ bị nhầm lẫn với một chiếc nhẫn chiến đấu. Theo lời Turan thì đây là một món trang sức giúp tăng thuộc tính minh mẫn đến 10 bậc, phẩm chất ‘Anh hùng’, cấp độ 15. Chiếc khuyên tai này vốn là một cặp, nhưng đã bị thất lạc mất một chiếc.
Thứ hai là một tấm bùa hộ mệnh bằng gỗ màu vàng đất. Tấm bùa trông có vẻ đơn giản, như thể được chẻ ra từ một thân cây rồi dùng ngay, nhưng thực tế lại là một món đồ phẩm chất ‘Anh hùng’, cấp độ 10. Tấm bùa giúp tăng thuộc tính nhanh nhẹn và khéo léo mỗi loại lên 5 bậc.
Kế đến là một cặp găng tay da hở ngón màu nâu sẫm, phẩm chất ‘Tinh Anh’ với cấp độ 15, giúp tăng thuộc tính khéo léo đến 10 bậc khi đeo cả cặp.
Darmil không thích cặp găng tay lắm vì chúng khiến hắn cảm thấy không thoải mái, việc cầm nắm cũng không quen tay. Tuy nhiên, Turan khuyên hắn nên dùng thử một thời gian, nếu không quen có thể tìm món khác thay thế. Darmil đương nhiên không dám phàn nàn thêm lời nào. Hắn thừa hiểu những món trang bị này rất khó kiếm, và giá tiền cũng không hề rẻ.
Cuối cùng là chiếc bùa hộ mệnh được làm từ một sợi gân dai và chắc xâu qua một cái nhãn cầu với tròng mắt xanh ngọc và con ngươi xanh lam. Mặc dù có hình dáng kỳ dị, nhưng hiệu quả lại giúp tăng đến 15 bậc thuộc tính trí tuệ.
Theo lời Turan, đây là món đồ giá trị nhất trong bộ bốn món. Không chỉ phẩm chất là ‘Anh hùng’, cấp độ 15, mà độ hiếm còn đạt đến ‘Đặc biệt’.
– Đừng để ai khác thấy nó. Và tất nhiên, không được làm mất. – Turan căn dặn.
Darmil khẽ thở hắt một hơi. Hắn thật sự không ưa nổi chiếc bùa hộ mệnh hình con mắt này. Mặt khác, chẳng hiểu sao, Darmil lại có cảm giác con mắt đó vẫn còn sống, đang chằm chằm quan sát mình. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
– Được rồi. – Turan lên tiếng – Tiếp tục di chuyển thôi. Đến lúc vào phó bản, tôi sẽ cho cậu cơ hội để thử sức mình đến mức tối đa.
– Được! – Darmil nói lớn, nhanh chóng gạt bỏ mọi suy nghĩ vẩn vơ. Nhận được đống đồ này, hắn hiểu Turan đang đặt nhiều kỳ vọng vào mình. Nếu hôm nay không thể hiện đủ sức mạnh để khiến đội trưởng ấn tượng, rất có thể Turan sẽ chẳng ngần ngại thu hồi lại những món đồ vừa ban tặng. Darmil dĩ nhiên không mong chuyện đó xảy ra, đặc biệt là với chiếc vòng tay màu đồng đất này.
Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, hân hạnh đồng hành cùng quý độc giả.