Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 383: Gặp Tử thần Sứ đồ

Cách thứ ba có lẽ là lựa chọn tốt nhất. Vấn đề là Turan không xác định được suy nghĩ thật sự của công tước Sigmah. Nếu giờ nó đưa tay ra che chở cô gái đây, ông ta lại không trông chờ điều đó, nhất định phải giành khối kim loại trở về, hoặc dựa vào đó lấn tới dây dưa quan hệ với Darmil, mọi chuyện sẽ hỏng bét hết cả.

Mặt khác, chuyện che chở một người không thể chỉ đơn giản bằng vài lời nói. Để làm được như vậy, Turan cần biết khó khăn cô nàng đang gặp phải là gì, có khi còn dính líu tới nhiều phiền phức hơn nữa.

Quả thực rất khó giải quyết. Turan bất giác thở dài một hơi, rồi bảo:

– Chúng tôi có thể đưa cô tiền. Nhưng khối vật này, cô nên trả nó về cho chủ cũ.

Sắc mặt cô gái lập tức thay đổi, từ ngạc nhiên chuyển sang hoảng hốt, cô thốt lên:

– Các người đã biết—

– Đừng lo. – Turan vội nói – Chúng tôi không có ý xấu. Quyết định vẫn là ở cô.

Cô gái chộp lấy khối kim loại, đến giữa chừng lại bỏ xuống, rụt tay về. Hồi lâu, cô ta cất tiếng:

– Các người… thật sự muốn giúp?

“Không hẳn là giúp.” Turan định bảo như vậy, nhưng nghĩ rồi đáp:

– Ừm. Chuyện này đối với chúng tôi có lợi hơn là hại.

Cô gái đưa tới ánh mắt ngờ vực. Turan liền giải thích:

– Chúng tôi muốn tạo thiện cảm với đối phương. Nếu đơn giản tố cáo cô thì chỉ là ấn tượng thoáng qua. Ngược lại nếu bỏ tiền ra, còn để cô chủ động trả lại món đồ, đối phương sẽ không thể xem nhẹ. Đồng thời, làm như thế cũng sẽ cho thấy rõ chủ ý hơn là trò vặt vãnh dễ gây nghi ngờ.

Cô gái vẻ như đồng tình với lời Turan, sự căng thẳng theo đó dần giãn ra.

– Được. Vậy đưa tôi hai trăm nghìn xen.

Turan sững người, lời đến miệng đành nuốt xuống. Nó hoàn toàn không ngờ rằng cô nàng đây có thể thay đổi đột ngột như vậy, còn rất thẳng thắn.

Cũng may vấn đề cốt yếu ở đây không nằm ở tiền bạc. Turan nghĩ rồi đáp:

– Tốt. Tuy nhiên, tôi cần biết cô dùng số tiền này để làm gì.

– Các người có thật sự là muốn giúp?

Cô gái vẻ khó chịu hỏi.

– Là thật.

– Thế thì đừng có hỏi nhiều. Tôi nhận tiền, trả lại món đồ cho chủ cũ, chẳng phải là xong rồi sao?

Turan bất đắc dĩ, thầm ra hiệu cho Darmil. Cậu ta dường như đã chờ sẵn, lập tức lên tiếng:

– Chuyện này phức tạp hơn cô nghĩ rất nhiều. Nếu đã giúp, chúng tôi muốn giúp đến cùng. Chúng tôi đâu thể để cô chịu khổ. Hơn nữa, đối phương cũng khó mà bỏ qua cho cô, cô biết mà. Tôi… nhất định phải bảo vệ cô.

Turan tự nhận mình không nói ra được lời như thế, còn là vô cùng tự nhiên. Quan trọng nhất, đây cũng chẳng phải là giả, mà là lời thật lòng của Darmil, khiến nó cũng phải xao lòng, cảm thấy áy náy.

Cô gái lộ vẻ lúng túng, thốt:

– Chuyện này… cũng không phải là không thể được. Nhưng mà…

Turan hiểu ý, gật đầu ra hiệu cho Darmil. Cậu ta sau đó được Kull hướng dẫn, đưa cô gái đến một nơi khá kín đáo, đảm bảo cuộc trao đổi giữa hai người sẽ không bị ai nghe lén.

Quay trở lại, Kull hỏi:

– Chuyện này thật sự phiền phức như vậy?

– Kì thực, không.

Turan đáp, ngừng lại một lúc để thưởng thức một ngụm trà thơm mà người quản lý quán trọ vừa giới thiệu, rồi nói tiếp:

– Có nhiều cách giải quyết, và cách nào cũng có mặt hạn chế, nhưng những hạn chế đó đều có thể bù đắp lại. Mặt khác, chúng ta hoàn toàn có thể bỏ mặc cô ta, đó hẳn là điều cậu đang nghĩ.

Kull không phản ứng gì nhiều, nhưng trong ánh mắt cậu ta, Turan thấy được sự đồng tình. Đợi đồng đội mình ngồi hẳn xuống, nhìn cậu ta bốc một chiếc bánh quy đút vào miệng nhai xong, Turan mới nói tiếp:

– Đây có thể là cơ hội để chúng ta tránh đi những phiền phức khác. Cũng tức là, dùng chuyện này làm tấm khiên chắn.

Kull ngừng cánh tay mình đang chồm tới lấy một chiếc bánh quy nữa, hỏi:

– Thật sự làm được?

– Không.

Turan cười đáp. Kull cảm giác bị trêu đùa, xì một tiếng rồi nói:

– Đội trưởng của tôi ơi, tôi không thông minh lắm đâu. Đừng bắt tôi phải suy nghĩ nữa, đau đầu lắm. Ừm, cứ coi tôi như Darmil là được.

Turan lắc đầu, phủ định đề nghị và ý tứ của Kull. Đoạn, nó nói:

– Vụ việc này nhiều lắm chỉ được coi là một sự cố bất ngờ. Cho dù chúng ta có bỏ mặc, đối phương cũng sẽ thừa cơ lấn tới. Họ không thể lùi. Nếu lùi, chính là ngầm nhường chỗ cho kẻ khác. Tóm lại, chúng ta không tránh được phiền phức, nhưng có thể khiến đống phiền phức đó cho đối phương cùng giải quyết. Xét cả về tình lẫn lý, đây đều là chuyện tốt, và e rằng đối phương cũng không ngại. Đã vậy, thay vì chối bỏ, cho đối phương thấy rõ chủ ý của chúng ta là điều nên làm.

Kull gật gù đồng ý, lúc này mới thoải mái cầm chiếc bánh quy thứ hai lên ăn.

– Ngoài ra, cậu cũng có thể lợi dụng chuyện này.

Lời Turan bổ sung có vẻ đột ngột, khiến Kull đang ăn bị sặc, ho liền mấy tiếng, phải uống vài hớp nước mới ổn định lại được.

– Cậu đang nói là…?

– Tôi không biết. – Turan nhún vai đáp – Tôi chỉ nghĩ có chỗ có ích để cậu dùng mà thôi.

– A. Thế thì tốt.

Kull cười nói, lại cảm giác không phù hợp, bảo:

– À không phải. Ý tôi là, cảm ơn lòng tốt của cậu.

Turan lắc đầu. Nó biết người đồng đội này có không ít bí mật chưa tiết lộ, nhưng không định hỏi làm gì. Cậu ta chưa sẵn sàng, cũng như không muốn vì chuyện cá nhân mà làm phiền đội trưởng.

Chỉ là, Turan tới giờ vẫn còn chưa quen được sự thay đổi này của Kull. Khi còn là Nihr, cậu ta hoàn toàn không bộc lộ tham vọng hay mưu tính sâu xa gì, ngược lại còn tỏ ra rất tầm thường.

Turan đoán sự thay đổi bắt đầu sau thử thách khai trừ. Đột phá Nihr, trở thành du hành giả mới chỉ là nền tảng, có điều gì đó đã xảy ra vào hôm ấy khiến cậu ta nắm bắt cơ hội hiếm có này, quyết tâm dấn thân vào con đường đầy chông gai.

Đây là chuyện tốt, chỉ là ngoài ý muốn. Turan không từ chối điều như thế, còn rất vui lòng đón nhận. Có người đồng đội như vậy, nó sẽ an tâm hơn để dồn tâm trí vào sự tình của mình.

Darmil ở cùng cô gái kia đến tận hơn mười lăm phút thì cả hai mới trở lại. Cô nàng không còn giấu mình dưới lớp áo trùm, để lộ ra mái tóc dài màu hạt dẻ cùng gương mặt có phần tiều tụy với đôi mắt thâm quầng, tròng mắt thì nổi đầy sợi tơ máu. Bù lại, bộ dáng khi bước đi của cô ta tự tin hơn rất nhiều, còn cố tình đến càng gần chàng trai đi cạnh mình càng tốt.

Turan tặc lưỡi. Nó thầm thán phục đồng đội mình. Mặc dù kết quả này có phần không nhỏ là do kỹ năng ‘Hấp dẫn’ của cậu, nhưng nó biết chính bản thân mình ở trong tình huống đó cũng khó mà làm được.

Đơn giản mà nói, Turan không quen, và ưa thích hơn chọn cách thức khác. Dây dưa với bất kỳ ai đều không phải là lựa chọn nó mong muốn, mỗi người có liên quan đều cần được nó lợi dụng triệt để; mà dù thế nào thì đến sau cùng, họ cũng chẳng thể an thân.

– Ấy, tôi đã không trông chờ kết quả như thế này nhé!

Kull cười nói, ném cho một ánh mắt ghen tị.

Turan phớt lờ cậu, hỏi:

– Thế nào?

Darmil không đáp mà tránh sang một bên, nhường chỗ cho cô gái tiến lên. Rồi cô ta bảo:

– Tôi muốn dẫn mọi người tới một nơi.

Turan gật đầu, không có phản đối. Dù thời gian hạn hẹp, nó vẫn có thể dành chút ít cho đối phương.

Điểm đến là một căn nhà gỗ nằm trơ trọi giữa sân cỏ ở phía đông thành Carne. Căn nhà bị bao phủ bởi bầu không khí ảm đạm và quỷ quái, khiến những người xung quanh không dám đến gần.

Turan nhận ra điều đó. Nó không ngờ bản thân lại một lần nữa nhận thấy vài điều thú vị thông qua sự hiểu biết về linh hồn của mình.

Thế nhưng, Turan chưa kịp tiến gần hơn để tìm hiểu thì bên cạnh đã xuất hiện một cánh tay trong lớp áo đen giơ ra ngăn cản.

Tim Turan như ngừng đập. Cảm giác hồi hộp và áp lực lập tức đè nặng lên người nó. Hai đồng đội của nó cùng với cô gái kia đã sớm vào tư thế chiến đấu, chỉ chờ tín hiệu của nó là lập tức xông lên.

– Mọi người đi đi.

Turan vội nói. Nó biết tình huống hiện tại không thể để ba người này dính líu.

– Nhưng tôi—

– Đi đi.

Tiếng nói hốt hoảng của cô gái bị giọng nói trầm nặng phát ra từ người trong lớp áo đen lấn át. Dù giọng nói không hề lớn, nhưng lại mang theo uy lực khổng lồ khiến không ai dám chống cự. Đó đơn thuần giống như đối mặt với chính cái chết của mình vậy.

Turan gật đầu, có ý thúc giục. Darmil thấy vậy liền đưa ra quyết định, ôm chặt cánh tay cô gái lôi đi. Kull chần chừ trong giây lát, nhưng chỉ là để đảm bảo xung quanh không còn ai khác, rồi cũng rời đi ngay.

– Tử thần Sứ đồ? – Turan dò hỏi.

– Cười khẩy.

Đối phương đáp, hơi cúi người như một sự lễ phép thông thường.

– Có việc gì?

Turan ngờ rằng đối phương tìm tới mình là vì chuyện linh hồn lang thang của đại pháp sư Velduran. Như vậy cũng quá mức trùng hợp rồi.

– Người bên trong, đã tận số.

Giọng nói trầm nặng lại lạnh tanh khiến người ta sởn tóc gáy. Turan thắc mắc:

– Hết thọ? Vậy là phải chết.

– Đúng. Thực sự đã chết.

Turan nghĩ là mình hiểu lời của đối phương.

– Vậy tại sao phải ngăn cản tôi? Tôi cũng không định cứu, cũng không thể cứu.

Tiếng cười nặng nề vang lên vô cùng quái dị, khiến Turan không khỏi nhăn mày, cố lắng nghe và nhìn xem đối phương rốt cuộc là thứ gì. Đáng tiếc, ngoài lớp áo trùm, nó chỉ thấy toàn khói đen.

– Không thể cứu, đúng vậy. Nhưng chuyện này không thể bị quấy rầy.

Trong lời nói có ý đe dọa.

– Hơn nữa, chúng ta còn có việc quan trọng hơn phải bàn, chẳng phải sao?

Turan thở hắt một hơi, bảo:

– Giờ không phải lúc. Mỗi người cứ làm chuyện của mình là được.

Dáng hình dưới lớp áo trùm nhìn về phía căn nhà gỗ, rồi quay sang Turan, vẻ mặt như đang lưỡng lự. Rồi hắn ta đáp:

– Tốt thôi.

Cứ thế, cả người hắn ta tan thành làn khói đen, hòa vào không khí mà biến mất. Không để lại chút dấu vết nào, như thể chưa từng tồn tại.

Đoạn văn này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free