Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 371: Món quà tạ lỗi

Chắc cậu sẽ không tin nếu không được nghe cụ thể diễn biến nhỉ?

Hầu tước Ferrmen cất tiếng, gương mặt mang nụ cười nhạt, trông bi thương đến lạ.

— Có nghe thì tôi cũng sẽ không tin. – Turan đáp – Cơ bản là, tôi không thấy ông đáng tin cậy, ít nhất là trong chuyện này.

Hầu tước cười vài tiếng khô khan tự giễu, rồi nói:

— Không sao. Ta vẫn muốn cho cậu biết một hai điều. Người ra tay dường như thuộc quân đoàn Ungreilt.

Turan không ngạc nhiên, chỉ hỏi:

— “Dường như”?

— Đúng là ta không dám chắc, nhưng khả năng rất lớn.

Hầu tước Ferrmen dường như không cố đổ tội cho Wyndur, hay chính xác hơn thì ông ta đang tìm cách tránh né việc đó. Vả lại, người thuộc quân đoàn Ungreilt không có nghĩa là họ hành động theo lệnh Wyndur. Cậu ta dù sao cũng chỉ là một trong số các phó đoàn trưởng, lại còn rất trẻ, trên thực tế chỉ nắm giữ một phần rất nhỏ lực lượng của quân đoàn.

— Ông nghĩ tại sao đối phương lại muốn ám sát mình? – Turan tò mò hỏi.

Trong ánh mắt hầu tước hiện lên sự giận dữ, nhưng không quá mãnh liệt.

— Hẳn là vì có liên quan đến cuộc nổi loạn ở thành Kyrult cách đây hơn một tháng.

Turan từng nghe không ít về cuộc nổi loạn ấy, chủ yếu là sự tham gia của nô lệ, nhưng rõ ràng có bàn tay thúc đẩy của những kẻ từ bên ngoài biên giới vương quốc Enria. Dù sao thì vụ việc xảy ra ngay trước một trận chiến quan trọng ở biên giới với vương quốc Danlion, rất khó để không liên tưởng tới.

— Ông lại dám có liên quan sao? – Turan cười cợt nói – Không sợ nữ vương chỉ cần một lời nói là có thể làm sụp đổ hết mọi cố gắng của ông từ trước đến giờ?

Hầu tước Ferrmen nhăn mày, nhìn Turan với vẻ khó chịu, dường như không vui khi công sức bản thân bỏ ra suốt nhiều năm bị động chạm tới, còn bị giễu cợt.

Nhưng Turan không ngại. Thay vì tránh né, cậu ta thích sự thẳng thắn như hiện tại, cảm thấy thoải mái hơn khi mối quan hệ trở nên chân thật.

— Nữ vương bệ hạ không phải là người nhỏ mọn như vậy. Hơn nữa, việc ta làm là có ích cho hoàng tộc.

Turan không định hỏi hầu tước đã làm gì, vì trông ông ta chẳng có ý định tiết lộ. Nếu cậu ta đoán không lầm, chuyện này có yếu tố cá nhân.

— Thế còn sau đó? – Turan hỏi.

— Ta bị phạt.

Turan cười, dù không thành tiếng nhưng là nụ cười rất tươi. Cậu ta rõ ràng đang cười trên nỗi đau của đối phương. Vị hầu tước này sau khi bị ám sát, không những không được hỏi han quan tâm gì, còn phải chịu trách nhiệm cho sự liên quan của mình đến cuộc nổi loạn. Nếu nói rằng chính nữ vương đã hạ lệnh ám sát ông ta, Turan hẳn sẽ tin.

Tuy nhiên, tình hình dường như không phải vậy. Sự trừng phạt dành cho hầu tước Ferrmen, dù không rõ nặng nhẹ thế nào, chắc chắn là để nữ vương thể hiện chủ kiến của mình đối với kẻ hay thế lực đã ra tay. Rõ ràng, việc này không chỉ đơn thuần là nữ vương không đồng tình với hành động của hầu tước. Nó còn đồng thời cho thấy rằng tội của hầu tước dù thế nào, cũng phải để nữ vương phán xử, chứ không phải một nhóm người có chút thế lực liền có thể tự tiện.

Điều này hẳn đã lý giải vì sao chiến trận ở biên giới với vương quốc Danlion trong lời kể của Wyndur đột nhiên trở nên khó khăn hơn mà lại thiếu đi sự trợ giúp cần thiết của quân hoàng gia. Turan lúc ấy chỉ nghĩ rằng quân hoàng gia không kịp viện trợ, nhưng xem ra mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.

— Hiện tại vẫn đang chịu phạt? – Turan dò hỏi.

— Ừm. Vì vậy ta rất tiếc phải báo với cậu rằng trong thời gian ngắn, ta có lẽ sẽ không giúp đỡ được gì nhiều.

Turan không cần sự hợp tác ngắn hạn. Thậm chí, cậu ta hiện tại không quan tâm hầu tước Ferrmen có giúp được gì hay không. Ngay từ đầu, sự hợp tác được đề cập với ông ta vốn đã không nhằm vào những món lợi thông thường mà một quý tộc cấp cao có thể mang lại.

Tuy nhiên, Turan không thể dễ dàng để lộ mục đích của mình, nên nói:

— Vậy thì chúng ta cần bàn thêm. Cần bao lâu để ông có lại quyền lực vốn có của mình? Mặt khác, hiện tại ông đang bị hạn chế những gì?

Hầu tước Ferrmen đã chuẩn bị sẵn câu trả lời từ trước, nhưng không vội đáp mà từ tốn rót đầy tách trà của mình, nhấp nhẹ một ngụm vẻ thư thái rồi mới nói:

— Nhanh thì nửa năm, chậm có thể lên đến ba bốn năm, thậm chí nhiều hơn. Nhưng chỉ cần có sự giúp đỡ của cậu thì tốc độ phục hồi có thể tăng lên rất nhiều. Hiện tại mà nói, ta bị hạn chế toàn bộ. Tất cả các mối quan hệ của ta với quý tộc khác đều đã bị cắt đứt. Các quân đoàn hay hội nhóm bây giờ cũng không dám dính líu nhiều tới ta, nếu không muốn nói là cố tình tránh né.

— Thế lực ngầm thì sao?

Khi Turan hỏi câu đó, gương mặt hầu tước Ferrmen liền trở nên sáng sủa không ít. Quả thật dưới sự trừng phạt của nữ vương, ông ta không dám trắng trợn làm gì, nhưng tất nhiên âm thầm thì luôn có cách.

Cái gọi là thế lực ngầm, kỳ thực không phải là thế lực đó không có hoạt động ngoài sáng, mà là có thêm một mảng hoạt động khác ít người biết hơn, cẩn trọng hơn và cũng khắc nghiệt hơn. Một số quân đoàn hay hội nhóm thậm chí gần như tập trung hoàn toàn vào hoạt động ngầm, tiêu biểu chính là hội sát thủ Zalt.

Nhắc đến hội Zalt, Turan liền nhớ tới Kull. Cậu ta mặc dù đã rời khỏi hội, nhưng sự liên quan sẽ không bao giờ dứt bỏ được. Đó là còn chưa kể đến trong tương lai, Turan nhiều khả năng sẽ cần nhờ đến hội Zalt không ít. Chuyện này cần phải suy xét thêm nhiều.

— Nguyên vẹn. – hầu tước Ferrmen đáp – Nữ vương có muốn cũng không thể tùy tiện nhúng tay sâu như vậy được.

Nói cách khác, có vẻ như nữ vương là không muốn. Hoàng gia dù không có nhiều tay chân trong các hoạt động ngầm, nhưng ngăn cản hoặc dò xét một đối tượng ở mức độ nhất định thì không khó.

— Tốt. Thế chúng ta cũng nên bắt đầu bàn về nội dung giao kèo thôi.

Turan dẫn đầu đề cập đến chuyện giao kèo, cho thấy rõ quyết định của bản thân. Hầu tước Ferrmen tự nhiên không phản đối, nói:

— Trước hết, để đền bù cho sự chậm trễ đáng tiếc của mình, ta xin gửi tặng cậu vật này.

Một miếng kim loại khá dày màu xám tro được đặt lên bàn. Turan cầm lên xem xét. Trên mặt miếng kim loại có khắc một vài hoa văn nhất định, mặt còn lại thì đề dòng chữ: Naveur.

Turan nhướn mày, nghĩ ngợi một hồi nhưng vẫn không nhận ra được đây là vật gì. Thông qua kỹ năng ‘Thông hiểu’, cậu ta biết được đây chỉ là một miếng kim loại bình thường được một thợ thủ công lành nghề chế tác, đảm bảo không thể làm giả được. Tất nhiên, đó cũng chỉ là mô tả mang tính tương đối.

— Có một nơi tên là Naveur ở thành Kyrult. Ở đó... (ông ta ho khan một tiếng) ta giam giữ... (lại ho) nuôi dưỡng một vài thú vui... (ho thêm lần nữa) điều thú vị cho cậu. Yên tâm, đều là còn mới. Tiếc là ta chẳng có thời gian ghé thăm.

Turan nhếch mép, không biết nên nói gì. Cậu ta không khó đoán được Naveur là nơi như thế nào qua những lời nói lỡ miệng đầy cố ý của hầu tước Ferrmen.

Nói Turan không có hứng thú thì không đúng. Nhưng cậu ta thật sự cảm thấy việc này rất phiền phức.

Hầu tước Ferrmen không phải kiểu người sẽ hành động liều lĩnh, gửi tặng một thứ gì đó mà chưa suy xét kỹ càng người nhận có vui lòng hay không. Đây hẳn không chỉ đơn giản là một món quà với vẻ ngoài đơn thuần, mà ẩn chứa điều gì đó.

— Ông chắc chứ?

Turan hỏi, mân mê miếng kim loại trong tay. Cậu ta có cảm giác rằng nếu mình truyền vào đây một lượng ma năng hoặc nguyên khí nhất định, sẽ có một vài hiện tượng xảy ra.

— Cái giá là lớn. Nhưng xứng đáng.

Hầu tước Ferrmen cười nói, gương mặt nhợt nhạt của ông ta trông lại không được hạnh phúc chút nào.

Nói đến, mặc dù phần quyền lực của hầu tước đối với thế giới ngầm không bị hạn chế, bản thân ông ta vẫn đang chịu sự trừng phạt nên tất nhiên không dám cử động quá nhiều. Nếu bây giờ mà để xảy ra thêm một vụ việc tai hại nào nữa, cuộc đời của ông ta sẽ lập tức biến thành vô cùng thê thảm.

— Thế thì tôi xin nhận vậy. – Turan làm vẻ bối rối đáp, rồi nói – Ông sẽ không ngại nếu tôi làm bất cứ thứ gì với vật này chứ?

Hầu tước Ferrmen nhìn sâu vào mắt Turan, cố dò xét xem cậu ta có ý gì khi nói như vậy. Hồi lâu, ông ta đáp:

— Tùy ý. Chỉ cần cậu đừng để ai biết ta là chủ sở hữu trước đây của vật này, là được.

— Ha! Đây là tôi nhặt được.

Cùng với lời đó, tiếng cười rôm rả dần lấp đầy căn phòng u ám.

Ngoài mặt vui vẻ là vậy, Turan rất tò mò không biết hầu tước Ferrmen đang có ý đồ gì. Ông ta hẳn đã chuẩn bị sẵn món quà này từ trước, nhưng dường như không để tâm liệu Turan có nhận hay không. Trong giây lát, cậu ta còn thoáng thấy gương mặt của đối phương hiện lên sự tiếc nuối.

Chỉ mong là Turan nhầm lẫn. Cậu ta thật sự không hi vọng cái nơi gọi là Naveur chỉ đơn thuần là chỗ mà vị hầu tước này lén nuôi dưỡng những ‘thú vui’ riêng của mình. Nếu là vậy, cậu ta lại thành đánh giá ông ta quá cao rồi.

Mọi nội dung biên tập tại đây đều là độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free