(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 354: Trò chuyện
Turan chẳng mảy may cảm xúc trước chiến tích vừa rồi của mình, quay người hướng về con quỷ lùn cuối cùng.
Vrolm vẫn đang làm rất tốt nhiệm vụ, khiến con quái dù đang điên cuồng cũng không thể thoát khỏi ông ta quá một mét, tất nhiên cũng chẳng thể gây sát thương nào cho ông.
– Cậu… – Athenia định nói gì đó rồi lại thôi, gương mặt hiện lên vẻ khó xử. Cái Turan cần chính là sự hiệu quả đó. Nó không rõ cách nhìn của đám người này về mình là như thế nào, nhưng họ nên thay đổi, nhìn nhận lại cho đúng.
Turan từng bước tiếp cận con quỷ lùn. Thay vì dùng khẩu Mabatum, nó lại càng tiến tới gần hơn.
Con quái bỗng nhiên phát hiện ra Turan, nhưng vì bị Vrolm kìm kẹp gắt gao, nó chỉ đành bất lực bỏ mặc.
– Chúng tôi làm cậu nổi giận rồi sao? – Giọng nói ngọt lịm, vẻ lo lắng pha chút buồn bực trên gương mặt Shelah ở bên cạnh thật khiến bất kỳ ai cũng phải mủi lòng.
Turan ngừng bước, quay sang, rồi lại nhìn về phía con quỷ lùn chỉ còn cách nó chừng mười bước chân. Sau đó, nó cất lời:
– Không phải mọi người mới là đang nổi giận ư?
Gương mặt Shelah cứng lại, không dám đáp lời. Ở phía trước, Vrolm bắt đầu có những động tác loạn nhịp. Thoáng chốc, ông đã phải lùi bước tránh né một cú đâm hiểm hóc của con quỷ lùn, thậm chí suýt trúng một cú đá nếu không kịp giơ khiên đỡ đòn.
Turan khẽ cười một tiếng, như tự giễu. Xong, nó lại tiếp tục tiến lên.
Con quỷ lùn thoát khỏi sự kìm kẹp của Vrolm, lại nhận ra Turan đang tiến đến gần, liền quay phắt sang, phóng thẳng con dao to tướng trong tay về phía nó.
Turan không hề tránh né, để mặc con dao đâm thẳng vào ngực, phát ra tiếng va chạm trầm đục rồi rơi xuống đất. Trong lúc đó, tay nó siết chặt thanh kiếm, từ từ vung lên đỡ lấy cú đâm tới tấp của con quái.
Con quỷ lùn vốn đã nổi điên, liên tục đâm về phía Turan với tốc độ ngày càng nhanh. Với hai kỹ năng ‘Chống đỡ’ và ‘Tránh né’ được kích hoạt không ngừng nghỉ, nó không hề nhận chút sát thương nào, nhưng cũng chẳng thừa cơ chủ động phản công.
Thật ra mà nói, ở khoảng cách gần thế này, lợi thế của dao so với kiếm sẽ được phát huy tối đa. Cộng thêm dáng người thấp bé và sự nhanh nhẹn thiên phú của quỷ lùn, cùng với chênh lệch 3 cấp độ, con quái lẽ ra phải áp đảo Turan. Thế nhưng, con quái lại không làm được. Hay nói đúng hơn, Turan không cho phép nó làm vậy.
Dù vậy, mọi thứ rồi cũng phải đến hồi kết. Đến một lúc, con quỷ lùn cũng thấm mệt, chỉ cần tốc độ ra đòn chậm một nhịp thôi, cũng đã đủ để Turan nhận ra không cần thiết phải kéo dài thêm nữa.
Nó liền hơi nghiêng người ra sau, lùi nửa bước, tay liền vung kiếm sang ngang, chém mạnh. Cú chém dứt khoát khiến không chỉ con dao trong tay con quỷ lùn văng ra mà còn kéo theo cả bàn tay xanh lét của nó.
Nắm lấy cơ hội, Turan lập tức xoay người về phía trước, đâm kiếm về phía con quỷ lùn đang cố gắng lùi lại. Cú đâm nhắm thẳng vào cổ con quái, cắm xuyên qua, rồi dứt khoát kéo một nhát sang ngang. Đó là một đòn chí mạng, trong giây lát biến mục tiêu thành vô vàn đốm sáng li ti.
Turan thở hắt một hơi. Vừa rồi cũng tốn sức và nguyên khí không ít. Tuy nhiên, so với đám quái khủng bố ở Rungr mà nó từng bị thần Fyratr ép chiến đấu cùng thì rõ ràng không thể so sánh. Thậm chí, từ đầu đến giờ Turan cũng chưa hề cảm nhận một chút nguy cơ nào.
– Cậu đúng là đang giận. – Đó là Shelah, không ai khác ngoài cô ta có thể thốt ra lời này vào lúc đó.
Turan mỉm cười, đáp:
– Chỉ là muốn góp chút sức mà thôi.
Quay sang Athenia đang nhìn chằm chằm Turan với vẻ mặt khó hiểu, nó nói:
– Gây phiền phức cho cô rồi.
Athenia im lặng hồi lâu, chợt như nghĩ ra điều gì, thốt lên:
– Cậu còn khó quản lý hơn cô ta.
Turan cười trừ, nghĩ rồi cất lời:
– Sao chúng ta không đến vị trí tiếp theo nhỉ?
– Được. Đi thôi. – Người nói câu đó vậy mà là Shelah. Cô nàng chẳng thèm để ý đến phản ứng của đội trưởng, còn chủ động tóm lấy khuỷu tay Turan giục nó tiến lên.
Turan ban đầu còn có ý kháng cự, nhưng rồi lại thôi. Đây hẳn là cách cô nàng thể hiện thiện chí. Suy nghĩ một chút, nó đoán lần sau nên mang theo Darmil, sẽ tiết kiệm được rất nhiều sức lực.
Khu vực mà nhóm Athenia chịu trách nhiệm có tới bốn đám quái, tổng cộng chừng ba mươi con. Đây đã gần như là một nửa số lượng quái của phó bản này. Ba nhóm còn lại hẳn là mỗi nhóm chỉ phải đối phó với một đám quái, hoặc nhiều lắm là hai. Dù sao thì nhiệm vụ của họ chỉ là hạn chế và làm giảm sức chiến đấu của kẻ địch mà thôi, cũng không thể cứ chạy lung tung trước khi Turan đến.
Phó bản ‘Làng quỷ lùn’ không có phòng kín nào, theo như thông tin từ Athenia. Tuy nhiên, phó bản lại có không ít quỷ lùn ẩn nấp, phục kích ở góc khuất hoặc trong những ngôi nhà. Đối với những trường hợp này, Vrolm sẽ chủ động dẫn dụ, dễ dàng tránh né đòn tấn công, sau đó chỉ cần khống chế con quái rồi để Turan dồn sát thương.
Phó bản có phẩm chất ‘Tinh anh’ thì độ khó đương nhiên không thấp. Số lượng quái đạt tới hơn bảy mươi con vốn đã rất khó giải quyết, lại còn có khả năng từng đám quái sẽ đến hỗ trợ lẫn nhau.
Không chỉ thế, quỷ lùn còn biết đặt bẫy, mà mỗi lần phó bản được tái tạo, vị trí và chủng loại bẫy lại không giống nhau. Bẫy mặc dù không gây sát thương quá lớn, nhưng rất phiền phức, nhất là khi vừa trúng bẫy, một hoặc thậm chí một đám quỷ lùn sẽ lao ra tấn công.
Vậy nên từ đầu đến cuối, người dẫn đầu luôn là Vrolm. Ông ta không rõ làm cách nào mà luôn dễ dàng phát hiện ra những cái bẫy ẩn cạnh bụi cây hay thậm chí là sợi dây cước mà gần như không thể nhìn thấy trong thời tiết âm u này. Đáng sợ nhất vẫn là bẫy đinh, được đặt dưới lớp lá khô, sau khi đào một lõm đất nhỏ chỉ vừa đủ một bàn chân dẫm vào.
Về khoản bẫy, dù còn nhiều thô sơ, nhưng quả thật đám quái ở Rungr thì kém xa.
– Ghét nhất là phó bản này. – Pangol buồn bực lên tiếng.
– Đừng để ý tới cậu ta. – Shelah chán ghét bảo, lúc này đã giữ khoảng cách với Turan, có lẽ vì đã bị Athenia chỉnh đốn.
– Mức độ phiền phức này vẫn chưa là gì so với những phó bản có thời tiết khắc nghiệt đâu. Hay những phó bản có địa hình chứa đầy nguy hiểm tự nhiên như đầm lầy, dốc núi. Cái hang nhện lần trước còn đáng sợ hơn. Còn nhớ lần đầu tiên tham gia càn quét phó bản đó cậu đã suýt chết như thế nào không?
Athenia đột nhiên trở nên nhiều lời. Turan không khỏi có cảm giác cô ta đang nhắm vào mình.
– Thế, phó bản nào là khó nhất mà mọi người từng tham gia càn quét? – Turan chỉ hơi tò mò một chút, không ngờ câu hỏi lại khiến cả nhóm ngừng bước.
Pangol chẳng biết nghĩ gì, rùng mình liên hồi; Shelah thì tự mình lẩm bẩm mấy lời vớ vẩn không rõ ý nghĩa. Vẫn là Athenia bình tĩnh hơn cả, sau một hồi, mới cất tiếng:
– Phó bản ‘Chiến trận ở Mehlism’.
Lời chỉ có thế. Turan đợi một lúc vẫn không thấy cô nàng nói gì thêm, vừa định thắc mắc, thì Vrolm đã bước tới, nói: – Cậu Turan không nghĩ chủ đề này hơi nặng nề sao?
Đó đơn thuần là muốn gây áp lực. Trong ánh mắt Vrolm còn hiện lên chút giận dữ bên cạnh vẻ kiên quyết.
– Không sao. – Athenia vội nói. – Mọi người không thể cứ mãi giữ sự e sợ trong lòng được. Phải nhớ, chúng ta đang gánh vác điều gì trên vai.
– Đúng vậy, Đội trưởng! – Pangol và Shelah đồng thanh hô lên, dáng vẻ gắng gượng của họ lại không hiểu sao có chút buồn cười.
– Là tôi thiếu suy nghĩ, cô Athenia. – Vrolm vẻ mặt bất đắc dĩ, hơi cúi đầu nói.
Quay sang Turan, Athenia nói: – Đó đơn thuần là một trận chiến khá lớn diễn ra giữa hai thế lực đối địch. Tổ đội tham gia sẽ được thiết lập để ủng hộ một bên, đẩy lùi và tiêu diệt chủ tướng của phe còn lại. Phó bản này phẩm chất chỉ ở mức ‘Tinh anh’, cấp độ cũng chỉ tương đương với phó bản ‘Làng quỷ lùn’, nhưng độ khó rõ ràng cao hơn không chỉ gấp vài lần.
Turan muốn hỏi một câu “tại sao”, nhưng rồi lại lựa chọn im lặng lắng nghe tiếp.
– Có rất nhiều điểm đặc biệt đến mức quái dị trong phó bản. Thứ nhất, chính là phải đề phòng đồng minh tấn công. Họ kỳ lạ ở chỗ: trong lúc đối mặt với thế lực đối địch thì không để ý nhiều đến chúng ta, nhưng khi thả lỏng hoặc chiến trận hơi ổn định thì liền trở mặt. Tổ đội đương nhiên có thể phản kháng, nhưng đó lại đồng nghĩa với việc tiêu hao lực lượng đồng minh, gây khó khăn cho việc hoàn thành phó bản.
“Hả?”
– Điểm thứ hai là dân thường. Số lượng dân thường không quá nhiều, nhưng vẫn không thể xem nhẹ được, được xem là thế lực trung lập trong phó bản. Tổ đội có thể quyết định bảo vệ họ hoặc không, không hề ảnh hưởng nhiều đến chiến trận. Thế nhưng một khi chiến trận lên đến cao trào, họ chắc chắn sẽ bị tàn sát nếu không có ai bảo vệ. Rất nhiều du hành giả không chịu đựng được việc bỏ mặc họ.
Turan nhếch mép, cảm thấy phó bản này thật sự khó chơi. Đây đương nhiên là đánh giá khách quan, chứ không phải áp dụng cho chính bản thân mình.
– Thứ ba, – Athenia tiếp tục – là việc phân chia nhiệm vụ bảo vệ và hỗ trợ tiến công. Nếu chủ tướng phe ta không được bảo vệ đàng hoàng, rất thường xảy ra tình huống bị ám sát. Điều đáng nói là chuyện này chỉ xảy ra khi tổ đội tham gia càn quét phó bản gần tiến đến trận chiến cuối cùng, đối mặt với chủ tướng phe địch.
“Còn có cả thế?” Turan nói thầm. Nó vốn biết khả năng của Đại Thánh Tôn khi mô phỏng một phó bản luôn gần sát thực tế, thậm chí có thể nói chính là thực tế. Tuy nhiên, nhưng một phó bản như ‘Chiến trận ở Mehlism’ này thì quả là quá đáng sợ.
– Còn chưa hết. – Shelah không nhịn được nói bổ sung cho Athenia. – Phe đồng minh thật sự quá yếu. Yếu đến mức đáng thương. Binh lực hai bên chênh nhau phải gấp ba lần, trong khi quân địch lại có không ít quái cấp độ cao, cũng vô cùng khó đối phó với lối hành động và chiến đấu không khác gì du hành giả thực thụ. Rõ ràng đó đâu thể là độ khó mà một phó bản phẩm chất ‘Tinh anh’ nên có.
Turan cười nhạt. Nó không biết nên bày tỏ điều gì về chuyện này. Có thể nhìn ra còn nhiều điểm nan giải trong phó bản ‘Chiến trận ở Mehlism’, nhưng đối phương không nói tới, nó đương nhiên không dám hỏi thêm. Họ có thể vì cải thiện mối quan hệ hay chỉ đơn thuần thể hiện sự tôn trọng với Turan mà giải thích vài lời, không có nghĩa là nó có thể được đà lấn tới. Hơn hết, nó cũng không cần quá nhiều thông tin đến vậy.
Nội dung này được truyen.free biên tập và giữ bản quyền.