(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 342: Bên trong chỗ bí mật
Khi màn trắng xóa dần tan đi nhường chỗ cho cảnh vật xung quanh, Tiffia mới nhận ra mình đã bị dịch chuyển. Đây cũng không phải là mơ, bằng chứng rõ ràng nhất chính là con mèo Jorz không ngừng lải nhải bên cạnh cô.
– Ha! Tuyệt đấy. Vận may tốt đấy chứ. À, ta đang nói ta, không phải cô đâu.
Tiffia hơi đau đầu, toàn thân uể oải đến mức khó đứng vững. Dù vậy, cô vẫn cố gắng th���t lên một câu:
– Nơi này là…?
Mèo Jorz lộ vẻ mặt chán ghét, mắng:
– Còn là nơi nào! Chính là chỗ bí mật.
Tiffia nhăn mặt, định mắng lại nhưng chợt nhận ra câu hỏi của mình quả thật chỉ có thể được trả lời như vậy. Ngẫm nghĩ một chút, cô hỏi:
– Tôi… Chúng ta đã bị dịch chuyển, phải không?
Mèo Jorz nhướn mày, nói:
– Không cần để ý những chuyện nhỏ nhặt đó. Đã vào đây rồi, vẫn nên tranh thủ kẻo mất thời gian.
Tiffia lộ vẻ nghi hoặc, bèn hỏi:
– Trông ông có vẻ gấp gáp?
– Phải.
Mèo Jorz dứt khoát đáp, rồi từ từ bay đi trước.
Tiffia thầm thở dài. Cô đoán trong tình huống này tốt hơn hết là nên tin tưởng Jorz, tránh làm hỏng chuyện. Dù sao thì đối với nơi đây cô hoàn toàn lạ lẫm, nghi ngờ một linh thú chẳng những không giúp ích gì mà chỉ thêm phiền phức.
Mèo Jorz bay chậm lại, có vẻ như đang chờ đợi. Thấy vậy, Tiffia không chần chừ nữa, bước vội theo sau.
Dọc đường đi, Tiffia nhận ra đây là một hang động rộng chừng năm mét và cao hơn ba mét, được soi sáng bởi các viên tinh thể nhô ra từ vách hang. Không gian có hơi chật hẹp nhưng không khí lại thoải mái, dễ chịu vô cùng, khiến người ta muốn nán lại thật lâu.
Cùng lúc đó, Tiffia cảm nhận được phía trước, nơi cô đang hướng tới, có thứ gì đó đang kêu gọi và hấp dẫn cô. Tuy nhiên, cô lại nảy sinh một cảm giác kháng cự với thứ đó, cuối cùng không nhịn được hỏi mèo Jorz bên cạnh:
– Phía trước là gì?
Mèo Jorz có vẻ không tập trung lắm, nghe Tiffia hỏi thì lúng túng một hồi mới đáp:
– Lợi.
Chỉ vỏn vẹn một chữ. Tiffia ngẩn người, chờ thêm một lát vẫn không thấy mèo Jorz nói gì nữa, bèn thắc mắc:
– Lợi?
– Đừng hỏi nhiều như thế. – Mèo Jorz nói với vẻ khó chịu – Đến nơi chẳng phải sẽ rõ sao?
Con mèo tam thể này thật sự là khó ưa. Tiffia nghĩ thầm, rồi cũng quyết định nghe theo, một đường im lặng đi tiếp.
Quãng đường đi kéo dài chừng nửa giờ thì cũng có sự thay đổi. Nhưng sự thay đổi này quá bất ngờ, khiến Tiffia không khỏi hốt hoảng nhìn quanh. Lúc này, cô đã ở trong một hang động rộng lớn vô cùng, tựa như một vùng không gian mở. Nhìn về phía sau, c�� chẳng thể thấy được bất kỳ dấu tích nào của cửa hang mà mình vừa đi qua.
Cứ như thể cô lại một lần nữa bị dịch chuyển vậy.
– Đâu rồi?
Tiffia thốt lên. Cô vừa phát hiện mèo Jorz đã không còn ở đây. Ở một nơi rộng lớn thế này, dù ông ta có vội vàng bay đi thì cô cũng phải tìm thấy chút dấu vết mới phải chứ.
Lòng Tiffia dần nổi lên một nỗi sợ hãi và lo lắng. Cô dè chừng nhìn quanh, chân chậm rãi lùi lại nửa bước.
– Cô thấy được những gì?
Một giọng nói nữ trong trẻo bất chợt vang lên, nghe rất gần, khiến Tiffia giật thót cả người, suýt nữa thì kêu thét lên một tiếng. Nhìn về phía giọng nói phát ra, cô không biết từ lúc nào đã xuất hiện một con chim đại bàng lớn đến hơn hai mét.
“Không đúng.” Tiffia thốt thầm. Con chim đại bàng cô thấy không thật sự là chim đại bàng. Vừa rồi cô quá hoảng hốt nên không để ý rằng phía sau nó còn có cái lưng dài và một cặp chân trông rất giống của loài ngựa. Toàn thân con vật đều màu trắng hơi ngả vàng nhạt, riêng đầu, đuôi và bốn chân thì nổi bật với màu xám.
Đó là một con bằng mã. Tiffia đã từng nghe nói và nhìn thấy tranh mô tả loài sinh vật này, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể tận mắt trông thấy.
– Ngươi… vừa nói chuyện?
Tiffia cất tiếng hỏi. Bằng mã, không phải loài nào cũng là linh thú. Mà nếu không phải linh thú, trong lòng cô khó tránh khỏi cảm giác kiêng kỵ.
Con bằng mã không có vẻ gì là sẽ nói chuyện. Ngược lại, giọng nói kia vẫn vang lên:
– Không phải nó. Ta hiện giờ cũng không ở đây với cô. Còn về con mèo kia, hắn ta đang ở chỗ ta rồi. Nếu cô không có gì vướng bận, cứ leo lên con bằng mã đó, nó sẽ đưa cô đến chỗ ta.
Hàng loạt thông tin được đưa ra trong thời gian ngắn khiến Tiffia nhất thời không kịp phản ứng.
Trước hết, có thể xác định rằng giọng nói kia là của một người không ở đây. Kế đến là mèo Jorz đang ở bên cạnh người đó. Cuối cùng là con bằng mã này sẽ đưa cô tới chỗ của người đó, cũng chính là chỗ mèo Jorz đang ở.
Nhưng Tiffia rất nhanh nắm bắt được hai chữ “lưu luyến”. Cô nhìn quanh một hồi, lại suy nghĩ thêm một lúc, vẫn không hiểu được ý nghĩa của lời nói đó.
“Có gì đáng để lưu luyến sao?” Tiffia lẩm bẩm, vẫn chưa vội tiếp cận con bằng mã mà bắt đầu tiến bước về phía trước dò xét.
Một con sông. Tiffia đi chưa được bao lâu thì bị một dòng sông lớn chặn ngang. Nước sông êm đềm, không chảy xiết, nhưng lại khiến cô cảm thấy một áp lực lớn, cứ như thể chỉ cần cô đặt chân xuống là sẽ gặp nạn, không rõ mình sẽ bị nước cuốn đi hay đuối sức mà chìm xuống đáy.
Quay đầu nhìn lại, Tiffia thấy vách hang trải dài và cao vút lên tận vô cùng. Cô hẳn đã lầm tưởng đó là một vách núi nếu không phải nhìn thấy trên đầu mình không phải bầu trời mà là trần hang động màu xám xịt, đôi chỗ lấp lánh đầy màu sắc, hẳn là các viên tinh thể.
“Ánh sáng lại đến từ đâu?”
Tiffia thắc mắc. Quan sát kỹ hơn, cô phát hiện một đốm sáng màu trắng to lớn nhưng không quá chói mắt, như một chiếc bóng đèn khổng lồ được gắn vào trần hang động.
Cảnh quan nơi đây không khác ngoài trời là bao, chỉ là có chút âm u, ảm đạm, cứ như thể sắp có một đợt mưa giông. Cẩn thận nhìn về nơi xa, Tiffia không khỏi bất ngờ khi thấy từng đám tựa như mây.
– Đây rốt cuộc là nơi nào…?
Tiffia thở hắt một hơi, lòng rối bời. Chốn bí mật của tộc yêu tinh, không ngờ lại có nhiều điều kỳ lạ đến vậy. Cô vốn tưởng mình chỉ lạc vào một cái hang động, đến nhặt lấy vài món đồ hoặc cùng lắm là săn giết vài con quái như một loại thử thách đơn giản.
Con bằng mã nhẹ nhàng bước tới bên cạnh Tiffia, ra vẻ chờ đợi. Con vật hẳn là muốn cô leo lên lưng, rồi đưa cô sang sông, hoặc tới một nơi nào đó mà cô cũng không rõ, bởi nhìn về phía trước, cô có thể thấy một mảnh rừng cây bên kia sông, xa hơn nữa là vài ngọn núi trập trùng.
Ngẩng đầu lên, Tiffia xác nhận lần nữa mình vẫn đang ở trong một hang động, mới cất tiếng hỏi:
– Đây là đâu?
Cô tất nhiên không muốn nhận được câu trả lời “chốn bí mật” như mèo Jorz đã nói. Chốn bí mật cũng cần một cái tên, hoặc thứ gì đó tương tự để xác định rõ ràng.
– Cô còn chưa trả lời câu hỏi của ta.
Giọng nói trong trẻo kia vang lên, nghe có vẻ hơi không h��i lòng.
Giờ Tiffia mới nhớ ra quả thật người đó đã hỏi mình một câu.
“Cô thấy được những gì?”
Tiffia lẩm bẩm nhắc lại, nhìn cảnh vật nơi đây một hồi, rồi thành thật đáp:
– Sông dài, rừng xanh, núi cao, mây trắng, và… hang động?
Một tiếng cười khẽ vang lên. Tiffia ngẩn người, không rõ mình có chỗ nào nói sai hay không.
– Vậy, cô định làm thế nào đến đây?
Tiffia nhướn mày, quay sang xác nhận con bằng mã vẫn đang đứng đợi bên cạnh, rồi mới mở miệng. Nhưng cô còn chưa kịp lên tiếng thì giọng nói kia đã bổ sung thêm:
– Nếu không có con bằng mã đó.
Tiffia im lặng. Hiện tại cô ngay cả vị trí của người đó còn không biết ở đâu, càng chẳng nói tới việc đi đến đó.
Nhưng hẳn là phải qua sông, Tiffia nhận định. Nhìn chằm chằm vào mặt nước êm đềm trôi phía trước, cảm giác áp lực lại xuất hiện, khiến cô không dám tiến lại gần. Con sông này nhất định rất nguy hiểm.
“Đây chẳng lẽ là một loại thử thách?” Tiffia thốt thầm. Cô lại nhớ đến hai chữ “lưu luyến” càng thêm tin tưởng ý nghĩ này. Tình huống này hẳn là, nếu cô lựa chọn leo lên con bằng mã thì tức là bỏ cuộc, còn tự mình tiến về phía trước, đi càng xa sẽ nhận được càng nhiều lợi ích từ chốn bí mật.
Vậy nhưng, Tiffia do dự. Cô có thể cảm nhận được con sông này không hề đơn giản. Không chỉ là việc con sông có thể nhấn chìm cô hay không, mà phía dưới rất có thể đang ẩn náu không ít quái vật hoặc thú săn mồi chỉ chực chờ cô tiến bước là lao đến tấn công.
Nghĩ vậy, đây hẳn là lúc Tiffia nên sử dụng sức mạnh của các tinh linh. Con bằng mã giúp cô nhiều nhất cũng chỉ là bay, tránh xa nguy hiểm, vậy thì cô chỉ cần gọi một tinh linh có năng lực bay đến.
Trong đầu Tiffia rất nhanh hiện lên hình ảnh một bàn tay với đôi cánh đang vỗ từng nhịp. Tuy nhiên, khi cô vừa định lấy ra quả cầu đen thì giọng nói kia lại vang lên:
– Bước tới đi.
Lời này lọt vào tai Tiffia không khác gì một lời thách thức. Nhưng Tiffia nín nhịn. Cô biết mình không thể vội vàng.
Nào ngờ, Tiffia chỉ vừa hơi mất tập trung một chút thì đã mất thăng bằng, cả người đổ nhào về phía trước, chỉ kịp quay đầu nhìn lại thì phát hiện chính con bằng mã kia đã đẩy ngã cô.
Tiffia rơi xuống sông. Nước sông cuồn cuộn như sống, nhanh chóng bao trùm lấy cô.
Tiffia bị ngạt. Cô không thở được, cố gắng vùng vẫy nhưng nhận ra cả người không thể cử động. Cô chợt cảm thấy sự sống của mình sắp kết thúc, một cách đ��n giản đến khó tin.
Cơ thể Tiffia dần trở nên nhẹ bẫng. Lòng cô từ thấp thỏm dần bớt căng thẳng. Cảm giác này, dường như cô đang được nâng lên, cũng không có gì quá đặc biệt.
Chẳng mất quá lâu, Tiffia được đưa ra khỏi mặt sông, chốc lát sau liền phát hiện mình đang nằm trên lưng con bằng mã. Cứ thế, con vật đưa cô bay lên cao.
Trông tình hình này, Tiffia không khỏi đoán rằng con bằng mã đẩy cô xuống sông là để cưỡng ép cô bay lên. Hành động này thật sự quá đáng, chẳng những khiến cô ướt sũng cả người, còn làm cô hoảng hồn một phen, tưởng mình chết chắc rồi.
Tiffia đang chuẩn bị lên tiếng oán trách thì lại nhận ra tình huống có chút lạ. Con bằng mã đang đưa cô bay lên cao, nhưng độ cao càng lúc càng trở nên bất thường.
Quá cao, độ cao lại vẫn tiếp tục tăng lên. Tiffia nhìn xuống, con sông, rừng cây, ngọn núi đã trở nên nhỏ bé, khiến cô không khỏi run rẩy. Ở độ cao này, nếu cô mà rơi xuống thì chắc chắn sẽ tan xương nát thịt.
Tuy nhiên, đó lại không phải vấn đề đáng chú ý nhất lúc này. Quay đầu nhìn lên, Tiffia th���y trần hang động cách mình càng lúc càng gần.
Chừng vài trăm mét, rồi vài chục mét, và cuối cùng là sát trần hang động. Thế mà con bằng mã vẫn chưa chịu dừng lại, tiếp tục lao lên cao.
Tiffia không nhịn được cúi người ôm sát con bằng mã, tránh bị đụng đầu. Nhưng không có chuyện gì xảy ra, chỉ là khung cảnh xung quanh tối sầm lại.
Cảm nhận được mình vẫn còn đang ở trên lưng con bằng mã, Tiffia khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cô chẳng rõ tình huống này là thế nào, nhưng hẳn là mọi chuyện vẫn ổn.
Tuyệt tác này được đăng tải duy nhất tại truyen.free, mong bạn đọc ủng hộ.