(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 339: Cố gắng
Sau vụ việc lần đó, Tiffia không giận dỗi mèo Jorz, nhưng niềm tin cô dành cho ông ta đã vơi đi ít nhiều. Dù lòng có nhiều thắc mắc, nhưng nếu không phải chuyện cấp bách cần giải đáp, cô cũng chẳng hỏi han ông ta làm gì, hạn chế giao tiếp đến mức tối thiểu. Mặt khác, không ít chỉ dẫn của mèo Jorz vẫn được Tiffia thử nghiệm cẩn thận trước khi thật sự làm theo.
Chẳng còn cách nào khác. Càng suy nghĩ, Tiffia càng thấy khó lòng tin tưởng mèo Jorz. Cô không trở nên hung dữ hay lạnh nhạt với ông ta, phần lớn cũng bởi sự kính trọng vốn có đối với một linh thú.
Ngồi thả người trên ghế, cơ thể mệt mỏi rã rời, Tiffia vẫn không ngừng mân mê một quả cầu trong suốt to chừng hơn hai phân trong lòng bàn tay. Mèo Jorz đã đưa cho cô vật này cùng lời dặn hãy đặt cảm xúc của mình vào đó. Nếu mọi việc thuận lợi, cô sẽ có thể đưa một phần sức mạnh tinh linh vào quả cầu, để tùy thời sử dụng.
Tiffia không nhớ chính xác đây là cách thứ mấy mèo Jorz chỉ cho cô, nhưng chắc chắn không dưới hai mươi lần. Nghĩ đến, ông ta cũng thật lắm chiêu trò, hay nói một cách hoa mỹ hơn thì, vô cùng thông thái.
Trải qua ngần ấy thời gian, thử bao nhiêu cách, Tiffia không khỏi nảy sinh suy nghĩ rằng bản thân thật sự không phù hợp để trở thành một tinh linh thuật sư. Tự nhiên, cô cũng hơi nghi ngờ rằng mèo Jorz đang bày vẽ những cách linh tinh cho mình, vì từ hôm đó đến giờ, ông ta chẳng còn thúc giục hay nhắc gì tới việc vào chỗ bí mật nữa.
Tính đến hôm nay, đã hơn nửa tháng trôi qua kể từ khi Tiffia nán lại ở tộc. Thời hạn định trước với Turan còn lâu, nhưng vì hiện tại bản thân không có chút tiến triển nào, cấp độ Thần cũng dậm chân tại chỗ, cô trong lòng càng lúc càng trở nên nôn nóng.
Nhìn chằm chằm vào quả cầu trong tay, Tiffia khẽ thở dài, không mang nhiều hy vọng vào lần này. Nhớ lại thành công của mình khi lợi dụng giấc mơ để kết nối với đám tinh linh, cô thật muốn lần nữa dùng cách đó.
Chỉ là mèo Jorz nhất quyết ngăn cấm Tiffia. Ông ta kỳ thực trông không giống e ngại mà là lo lắng cho cô, nên cô cũng không tiện cưỡng ép mà dùng tới giấc mơ.
Nghĩ rồi, Tiffia bắt đầu để cảm xúc của mình tràn ra. Cô từ lâu đã không còn hướng tới sự giận dữ nữa, vì luôn cảm thấy thiếu hụt một cách kỳ lạ. Ngược lại, cảm xúc phấn khích mà cô dùng để gọi Kalr và Solr thì vẫn còn ổn định, vậy nên cô thường xuyên dùng đến.
Cảm xúc không thể là giả, đây là quy tắc Tiffia rút ra được sau vô số lần thử. Tinh linh đối với cảm xúc, hay cụ thể hơn là hồn, rất nhạy cảm, và cực kỳ chán ghét sự giả tạo. Điều đó giống như một món ăn trông ngon mắt nhưng thực ra lại làm từ đất cát, ăn vào chỉ muốn ói hết ra. Thật ghê tởm.
Mặt khác, Tiffia nhận thấy rằng, việc dùng đi dùng lại cùng một trạng thái cảm xúc càng lúc càng ít hấp dẫn hơn đối với tinh linh. Có vẻ như chúng cũng biết "ăn ngán", ưa thích đổi vị. Dù vậy, Tiffia vẫn tiếp tục với cảm xúc phấn khích, chỉ thỉnh thoảng đổi sang một trạng thái khác mà thôi.
Trong đầu Tiffia dần hiện ra những thân cây cao lớn, tạo thành một khu rừng. Nhìn về phía trước, cô thấy một tấm biển ở cách thật xa, chừng hơn năm trăm mét.
Không biết từ lúc nào, một cây cung đã xuất hiện trong tay Tiffia. Biết mình cần phải làm gì, cô bắt đầu nâng cung lên, kéo tên rồi nhẹ nhàng thả ra. Mũi tên bay thẳng về phía trước với tốc độ xé gió, gần như chỉ trong khoảnh khắc đã đâm thủng tấm biển.
Cảnh tượng ấy đột nhiên tan biến. Trong lòng Tiffia khẽ dâng lên một cảm xúc, không nhỏ, nhưng rõ ràng vẫn chưa đủ để hấp dẫn đám tinh linh.
Tuy nhiên, mục đích hiện giờ của Tiffia cũng chẳng phải để gọi chúng tới, mà là tạo mối liên kết dẫn vào quả cầu. Thật kỳ diệu, cô có thể thấy bên trong quả cầu trong suốt hiện lên một vài điểm li ti màu vàng đất.
– Thế này tức là có hiệu quả sao?
Tiffia khẽ nói, không khỏi suy tư một hồi. Theo lời mèo Jorz, cô sẽ coi là thành công nếu làm cho quả cầu hoàn toàn đổi màu. Ông ta cũng có đề cập rằng nếu trong vòng một ngày mà quả cầu không có chút chuyển biến nào thì cũng không cần cố gắng tiếp, ngày mai ông ta sẽ bày cho cách khác.
Tiffia mỉm cười, thật lòng vui vẻ. Cuối cùng cô cũng nắm được một ít hy vọng.
Thế rồi, Tiffia tiếp tục hình dung những cảnh tượng mang đến cho mình sự phấn khích. Tất cả đều có hiệu quả, khiến những điểm li ti màu vàng đất trong quả cầu càng thêm dày đặc.
Nhưng Tiffia đã chạm tới giới hạn. Không phải do quả cầu không thể tiếp tục biến đổi, càng chẳng phải do cô đuối sức, mà là cô không còn tìm ra được cảnh tượng nào để bản thân cảm thấy phấn khích nữa. Rõ ràng, việc sử dụng cảnh tượng cũ không còn giúp ích được nhiều.
– Hay là thêm một cảm xúc khác vào?
Tiffia chợt thốt lên. Cô nhớ mèo Jorz không hề nói rằng nhất định chỉ được phép tồn tại một loại cảm xúc trong quả cầu.
Lúc này, Tiffia nên hỏi mèo Jorz một tiếng, nhưng ông ta lại không có ở đó. Từ sớm, ông ta đã rời khỏi nhà, có lẽ tìm đến mạch nguyên khí tiên thiên để hưởng thụ một đợt.
– Cũng không thể cứ ngồi chờ mãi…
Tiffia nói, rồi quyết định làm theo ý mình.
Nếu có ai đó hỏi rằng, vui hay buồn cái nào dễ hơn, Tiffia sẽ không ngần ngại đáp ngay là buồn. Cuộc đời cô dù còn ngắn ngủi, nhưng cô cũng đã trải qua không ít thăng trầm, hiểu rằng niềm vui thì chóng tàn, nỗi buồn thì sẽ còn dây dưa mãi. Kể cả khi một người quay đầu nhìn lại những kỷ niệm vui khi xưa, trong lòng cũng dấy lên nhiều hơn sự tiếc nuối, tất yếu dẫn đến buồn bã.
“Vậy thì nỗi buồn lớn nhất là gì?”
Đã từng, Tiffia khao khát bản thân không phải là dòng dõi của một vị vua. Có quá nhiều thứ cô buộc phải lo toan khi chỉ vừa mới vững bước đi.
Tộc yêu tinh hiện tại ở phía ngoài gần g��i với thiên nhiên, có lối sống thoải mái, không vụ lợi, ham thích vui chơi, không nhiều lo nghĩ. Tiffia không giống họ, càng hiểu rằng mình không thể sống như vậy. Mỗi một chút bình yên mà người trong tộc có được, đều phải đổi bằng xương máu.
Không phải vô cớ mà tộc yêu tinh rừng Cultiven có thể trụ vững suốt hàng ngàn năm nơi đây trước sự nhòm ngó của hai vương quốc Enria và Servous. Nếu không bàn về tính cách hay hành động của vua yêu tinh, thì rõ ràng ông ta đang làm tốt công việc bảo vệ và gìn giữ tộc của mình.
Nhìn vào dòng lịch sử, lại nhớ về những cảnh tượng chính mình đã trải qua, tâm trí Tiffia cứ thế dần bị vây lấy bởi một cảm xúc vô cùng tiêu cực. Nếu tinh thần không ổn định, một người trong trạng thái như thế rất dễ tìm đến cái chết. Nhưng phải nói, khi Đại Thánh Thế buông xuống, cái chết đâu còn giải thoát được ai nữa.
Lại càng thêm bi ai.
Tiffia hít sâu một hơi rồi thở ra, cố gắng buông lỏng tâm trí. Nhìn vào quả cầu trong tay, cô thấy bao quanh những điểm màu vàng đất giờ là vô số điểm màu xanh xám. Đó hẳn là cảm xúc mới mà cô vừa đưa vào. Chúng xem ra có thể cùng tồn tại với nhau.
Màu sắc kỳ thực cũng không nói lên chính xác loại cảm xúc được chứa trong đó là gì, vì những điểm đó là năng lượng tinh linh được dẫn tới, bị ảnh hưởng nhiều hơn bởi các tinh linh chứ không phải cảm xúc của Tiffia. Chi tiết, bản thân cô c��ng không nắm rõ, nhưng đạt được hiệu quả mong muốn thì đối với cô đã là rất tốt rồi.
Xác nhận rằng mình có thể thêm năng lượng tinh linh từ nhiều loại cảm xúc vào quả cầu, Tiffia cứ thế tiếp tục phát huy. Cô không dừng lại ở sự buồn bã mà còn thử với hân hoan, thích thú, sợ hãi và nhiều loại cảm xúc khác nữa.
Giờ đây, cảm xúc đối với Tiffia mà nói, đã có thể coi như một loại công cụ. Cô vẫn còn chưa tự do điều khiển được cảm xúc của mình một cách thoải mái, nhưng cứ từ từ tích lũy thì cũng tạm ổn.
Nghĩ tới khả năng sau này, vì vận dụng cảm xúc quá nhiều mà bản thân sẽ không còn phân biệt được thật giả, càng lúc càng trở nên méo mó, Tiffia không khỏi nở một nụ cười cay đắng. Đây âu cũng là cô phải gánh chịu. Để giành lấy sức mạnh to lớn, làm gì có chuyện không phải trả giá.
Những người đồng đội của Tiffia — Turan, Darmil và Kull — cô dám chắc họ đều trải qua những ngày tháng không dễ dàng. Họ đều là những người đi lên từ Nihr, tất nhiên phải đối mặt với những thử thách không kém gì thử thách Th��n thánh của cô. Nếu là vậy, cô chẳng có lý gì lại phải e ngại chút khó khăn này cả. Hơn nữa, cô còn có sự hỗ trợ và thông cảm từ những người từng là Nihr như họ, thì càng phải cố gắng.
Truyện này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép.