Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 333: Tin từ Turan

Kull mở cửa buồng máy, bước ra ngoài. Lòng cậu giờ đây trĩu nặng nỗi buồn phiền, thật không còn tâm trí đâu mà tiếp tục đấu thêm trận nào nữa. Điều gì cũng vậy, lần đầu tiên luôn là quan trọng nhất, có ảnh hưởng lớn nhất, và điều này thật không sai chút nào.

Kull nhìn về phía cỗ máy đồng bộ mà chắc hẳn Darmil đang ở trong, nghĩ ngợi một hồi. Khi cậu quay người đ���nh rời đi thì thấy buồng máy mở ra. Không ngoài dự đoán, người đồng đội của cậu xuất hiện ngay sau đó.

– A! Kull! Cậu vừa mới đến à!

Darmil thốt lên, vội vã nhào tới, cười nói rủ rê Kull tham gia cùng, nhưng cậu đã vội bảo:

– Không. Tôi vừa mới đấu xong đây.

– Ồ. Tiếc thế. Tôi còn vừa định đấu cùng cậu một trận.

Darmil đáp, trên mặt hiện rõ vẻ tiếc nuối.

Thấy vậy, Kull nhíu mày. Cậu không phải là sợ đấu thêm mấy trận với Darmil, nhưng quả thực cậu có chút e ngại. Lại nói, trận đấu vừa rồi vẫn còn ám ảnh cậu chưa dứt.

Thế nhưng rất nhanh sau đó, Kull nở nụ cười tươi, khoác vai Darmil kéo đi, nói:

– Đi. Ăn một bữa cho đã đời nào.

– Hả? – Darmil thắc mắc – Nhưng bây giờ mới...

– Thì ăn thêm! – Kull gắt gỏng – Cậu chiến đấu kịch liệt như thế, không thấy đói bụng và mệt nhoài sao?

Tất nhiên là mọi thứ chỉ diễn ra trong thế giới giả lập, người tham gia cùng lắm chỉ thấy tinh thần hơi uể oải một chút mà thôi.

Dù vậy, Darmil vẫn hưởng ứng lời rủ rê của Kull. Cả hai cứ thế rời khỏi ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn.

Đang trên đường tìm một quán ăn ngon nào đó, Kull chợt cảm nhận được một rung động nhỏ bên người. Cậu biết đó là gì, vội vàng lấy ra một viên đá truyền âm, ngay lập tức bắt tín hiệu.

– Là tôi đây.

Người gọi đến không ai khác chính là Turan.

– Turan. Cậu…

Kull hơi sốt ruột, toan mở miệng hỏi, nhưng vẫn kịp đè nén lại, chờ xem đội trưởng mình định nói gì.

– Tình huống của tôi bây giờ hơi không thuận tiện. – Turan nói tiếp – Trong một thời gian ngắn sắp tới có thể sẽ không liên lạc được với hai cậu. Vậy, nói đi. Hai cậu chắc hẳn đã nắm được thông tin về nhiệm vụ tấn thăng rồi, phải không?

Kull không vội trả lời mà lánh đi tìm một chỗ vắng, xác nhận không bị ai theo dõi mới lên tiếng:

– Đúng vậy. Nhiệm vụ của Darmil khá đơn giản, nhưng đòi hỏi lượng công sức bỏ ra cực kỳ lớn. Cậu ta cần tiêu diệt 300 con quái trên Thần cấp của mình.

Turan bật cười, đáp:

– Chuyện này quá dễ cho cậu ta rồi. Nhưng đúng thật là sẽ rất tốn thời gian. Để cậu ta tranh thủ làm s��m. Hãy nhớ rằng cần phải nhắm tới đột phá đến Thần cấp 10, và sẽ tốt hơn nếu mọi người có thể đạt đến Thần cấp 12, thậm chí cao hơn nữa.

Kull không khỏi hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra. Kull cảm thấy áp lực. Càng du hành, cậu càng hiểu rõ việc thăng Thần cấp khó khăn đến nhường nào. Yêu cầu của Turan, không chỉ cao, mà còn ngày càng tăng lên.

Dường như cảm nhận được lo lắng và áp lực của Kull, Turan cất tiếng:

– Kull. Cậu nghĩ bây giờ tôi đang là Thần cấp mấy?

Kull không hiểu tại sao Turan lại đề cập đến vấn đề này. Thay vì đoán, cậu liền hỏi:

– Bao nhiêu?

– Là Thần cấp 10. Lại còn đã hoàn thành được một nửa tiến trình rồi.

Kull nhíu mày. Cậu không phải là không tin lời Turan, nhưng thì quả thực quá khó tin. Chỉ mới hơn hai tuần lễ trôi qua từ lần cuối du hành cùng cậu ta tới nay, vậy mà cậu ta đã từ Thần cấp 5 đạt tới Thần cấp 10. Tốc độ thăng cấp này quả thật kinh khủng. Đó là còn chưa kể đến việc Turan đã phải chạy đôn chạy đáo giải quyết đủ thứ chuyện, chẳng có vẻ gì là dư dả thời gian để thu thập Thần tinh cả.

Mặc dù ý định của Turan chắc hẳn là muốn làm giảm áp lực cho Kull, nhưng nghe xong lời cậu ta, Kull chỉ thấy áp lực càng thêm nặng nề. Cũng may là cậu ta không yêu cầu rút ngắn thời hạn của Darmil và Kull lại cho giống mình.

“Nhưng cậu ta đã làm như thế nào?” Kull nghĩ thầm. Với kiến thức du hành còn quá ít ỏi của mình, cậu hoàn toàn không thể đoán ra được.

– Tình hình là vậy. Chậm nhất ba ngày nữa mọi việc sẽ trở lại bình thường, sau đó bảy ngày, tôi mong hai cậu có mặt ở thành Carne để hội họp. Sau đó, chúng ta sẽ du hành cùng nhau.

Đối với chuyện này, Kull lại cảm thấy có chút chờ mong. Không có gì bất ngờ, mọi chuyện với sự tham gia của Turan luôn rất đáng tin cậy, gần như không thể thất bại được. Mà nếu như có thất bại, thì e rằng cũng nằm trong kế hoạch của cậu ta rồi.

– Nếu không có vấn đề gì thì tôi sẽ ấn định các mốc thời gian đó. Vậy, cậu đã có thể cho tôi biết nhiệm vụ tấn thăng của cậu là gì chưa?

Kull nghĩ ngợi một lúc, không quên đưa mắt dò xét xung quanh thêm lần nữa rồi mới đáp:

– Là giết người.

Không ngoài dự đoán, Turan chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên, chỉ là hỏi:

– Cụ thể thế nào?

– Hạ sát ba du hành giả có Thần cấp ngang hoặc cao hơn.

– Không cần tôi hỗ trợ chứ?

– Không cần. – Kull quả quyết đáp lời – Cậu biết tôi là ai mà.

– Tốt. Nếu không có việc gì nữa thì tôi phải kết thúc cuộc gọi ở đây.

Ngừng lại một chút với vẻ lưỡng lự, Turan nói tiếp:

– Nhớ kỹ, không được gây rắc rối. Nếu có gì cảm thấy nằm ngoài khả năng của bản thân, hãy báo cho tôi biết. Chúng ta là một đội.

– Tôi hiểu rồi.

Cuộc gọi kết thúc ngay sau đó.

Kull đặt lại viên đá truyền âm vào túi trữ vật, không nhịn được khẽ nhếch mép cười. Turan dặn cậu nếu có chuyện nằm ngoài khả năng thì báo cho cậu ta biết, nhưng thế nào là "ngoài khả năng" thì tất nhiên phụ thuộc vào phán đoán của chính cậu. Lời nói này có rất nhiều hàm ý, nhưng cậu đoán chủ yếu là Turan muốn thử sức mình.

Kull hiểu rõ Turan chọn giúp cậu đột phá Nihr, rồi nhận cậu vào tổ đội, hỗ trợ đủ thứ cho đến giờ, tất cả đều không phải vì lòng tốt. Cậu phải có ích, và càng phải chứng tỏ mình có ích, thì mới không khiến cậu ta thất vọng. Suy cho cùng, đội trưởng lúc nào cũng có thể tùy ý tìm một đối tượng mới để thay thế vị trí của cậu.

– Cuộc sống du hành giả, quả thực không hề dễ dàng.

Kull thốt một câu, không hề thở dài, mà ngược lại, trong lòng cậu lại dâng lên sự phấn khích. Cảm giác được người trọng dụng, bồi dưỡng mình, thật tốt biết bao!

Sau đó, Kull cùng Darmil tìm tới một quán ăn. Cả hai vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả. Kull có nhắc đến cuộc gọi và vài lời của Turan, tất nhiên là chú ý không để lộ những thông tin nhạy cảm.

Darmil nghe một hồi, đầu tiên gật gù tán thành, sau đó lại thốt lên:

– Nói thế, chúng ta có cần đạt tới Thần cấp 10 trước khi tới hội họp cùng Turan không?

Kull nhướn mày, toan cười nhưng lại không nổi. Cậu cũng không rõ rốt cuộc người đồng đội này của mình là ngốc thật, hay chỉ đơn giản là quá nhiệt tình.

– Không. Cũng không thể làm được. – Kull bảo – Từ đây tới đó chúng ta chỉ vỏn vẹn mười ngày. Đừng bắt ép bản thân quá. Tôi tin Turan cũng không muốn thành viên tổ đội mình vì cố gắng gia tăng Thần cấp mà gặp phải chuyện ngoài ý muốn.

– A… Thế cũng được. – Darmil nói, rít khẽ một tiếng tỏ vẻ chán nản, lại bảo – Nhưng mà, nghe tin Turan đã đạt tới Thần cấp 10, tôi thấy nôn nóng quá.

Kull cũng hiểu nỗi lòng này của Darmil, vì cậu chính là đang có cảm giác tương tự.

– Không cần phải lo chuyện đấy. Càng lên Thần cấp cao, tốc độ gia tăng tiến trình cũng sẽ chậm dần lại. Tôi tin chắc trước khi cậu ta đạt tới Thần cấp 15, chúng ta cũng đã lên Thần cấp 12 rồi, thậm chí còn có thể đuổi kịp cậu ta ấy chứ.

– Ừm. Là tôi nghĩ nhiều.

Dứt lời, Darmil liền cắm đầu ăn lấy ăn để, như cố gạt bỏ mọi muộn phiền trong lòng.

– Mà, cậu đã đấu với ai trong đấu trường giả lập vậy?

Câu hỏi bất ngờ làm Kull giật mình, suýt chút nữa thì phun cả đống thức ăn trong họng ra.

– Hả? À. Nói sao nhỉ…

Kull không khỏi bối rối. Cậu vốn đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho tình huống này rồi, nhưng giờ lại cảm thấy không phù hợp chút nào.

– Chuyện đó thì… Tên của cậu trong thế giới giả lập là Khaelz? – Kull hỏi.

– Đúng vậy. – Darmil đáp ngay với vẻ hào hứng.

– Của tôi là Samorei. – Kull nói nhỏ, cốt không để ai khác nghe thấy.

– Ừm. Thế thì cậu đã đấu với ai? Thắng hay thua?

Chẳng biết có phải vì đấu quá nhiều trận hay không mà Darmil lại chẳng nhận ra điều mà Kull đang cố nhắc tới. Điều này thật sự khiến Kull cảm thấy bực bội.

Không phải là Kull không chịu được chuyện thua cuộc trước người đồng đội của mình. Nếu là vậy thì cậu đã lập tức chuyển chủ đề rồi, cũng chẳng cần gợi ý cho cậu ta làm gì nữa. Cậu chỉ không hiểu nổi cách suy nghĩ của Darmil, cứ như cậu ta chẳng hề để ý gì đến đối thủ của mình, hay cả những điều cậu đang nói vậy.

“Mình vốn nên chọn ẩn danh khi tìm trận…”

– Mà thôi, không nhắc tới cũng được. – Kull cất tiếng, tỏ vẻ hời hợt – Cậu thì sao?

– Tôi? Nhắc đến mới nhớ, tôi muốn kể cậu nghe cái này. Cái trận đấu cuối cùng đó, tôi gặp một kẻ tên là Samo… Hả?

Kull mỉm cười, chẳng định nói gì thêm, cứ thế quay lại với những món đồ ăn trên bàn.

Darmil ngồi ngẩn người ra một lúc, mấy lần định lên tiếng lại ngậm miệng ngay. Cậu ta rõ ràng đang lo sợ mình sẽ lỡ lời.

Kỳ thực, việc Darmil đánh giá thế nào về trận đấu đó không quan trọng với Kull. Cậu tò mò hơn liệu những gì Darmil thể hiện ra khi ấy đã là toàn bộ thực lực, hay cậu ta còn ẩn giấu nhiều hơn nữa. Một kẻ ở Thần cấp 5 mà suýt chút nữa thắng được cả Thần cấp 15, tất nhiên không thể chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh.

Tiếc là mấy trận đấu đó của Darmil theo yêu cầu của tên Thần cấp 15 kia không được công chiếu nên Kull cũng chẳng thể xem chúng được. Mở miệng hỏi cậu ta thì chắc chắn sẽ có câu trả lời, chỉ là cậu ngờ rằng cậu ta có thể nói ra được những điều có giá trị. Chỉ khi tận mắt chứng kiến, Kull mới dám hoàn toàn tin tưởng.

Bản biên tập này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn được trau chuốt tỉ mỉ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free