(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 324: Cừu bóng đêm
Đêm tối đen như mực, chỉ độc một ngôi sao le lói trên cao, phải thật tinh mắt mới có thể nhận ra.
Trong tình huống bình thường, Turan hẳn đã lập tức quay về tòa thành gần nhất, nhưng giờ đây nó muốn cũng chẳng được. Chỉ có thần Istrant mới biết thần Fyratr sẽ làm gì nếu nó dám trái ý cô ta.
“Nhưng giờ mình đang ở đâu cơ chứ?” Turan lẩm bẩm, lại đưa mắt nhìn quanh. Kết quả vẫn đáng thất vọng: nó hoàn toàn không tìm thấy bất cứ đặc điểm nào để xác định vị trí của mình.
Bất lực, Turan dõi mắt về phía thần Fyratr. Bóng lưng cô ta nhỏ nhắn, nhưng giờ đây lại toát lên vẻ an toàn và đáng tin cậy đến lạ. Không chỉ vì làn sương xám bạc nhàn nhạt tỏa ra từ cô ta đang soi sáng một phần khu vực xung quanh, mà còn vì hơn mười con quái cấp xấp xỉ 15 vừa bị cô ta hạ sát trong nháy mắt.
Turan định mở miệng nói gì đó, rồi lại thôi. Thần Fyratr mang lại cho nó cảm giác an toàn, nhưng đồng thời cũng khiến nó e sợ. Hơn nữa, nó mơ hồ đoán được cô ta sắp buộc nó làm một chuyện vô cùng nguy hiểm.
Nhưng rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Sau khi giải quyết xong đám quái mà cô ta mắng là “yếu nhớt” và “nhàm chán”, thần Fyratr quay sang Turan, tặc lưỡi hỏi:
– Thế nào? Nhắm được không?
Turan ngẩn người ra một lúc. Nó nghĩ mình hiểu điều thần Fyratr đang đề cập, nhưng vô thức lại muốn tránh né, vờ như không hiểu.
– Ta sẽ xem như đó là được.
– Khoan!
Turan thốt lên. Thần Fyratr thấy thế nhăn mày, vẻ khó chịu quát:
– Ngươi còn lo lắng cái gì? Có ta ở đây, ngươi cùng lắm thì mất cái chân cái tay chứ có chết được đâu.
Turan hiện tại đã một nửa chấp nhận số phận của mình. Tuy nhiên, một nửa còn lại khiến nó vẫn cố chấp cất tiếng hỏi:
– Trước hết thì, đức Chính thần có thể cho tôi biết giờ chúng ta đang ở đâu không?
“Ngươi nha!” thần Fyratr quát khẽ. “Thật là phiền phức! Chuyện đó có quan trọng gì đâu chứ? Đằng nào thì qua ngày mai chúng ta lại chẳng tới một nơi khác.”
“Còn có ngày mai sao?!” Turan lẩm bẩm, cả người run lên bần bật. Ngay sau đó, nó như bị rút cạn sức lực, thân thể mềm oặt, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất nếu không kịp chống chân.
– Nhưng dù sao thì chuyện này…
Turan nói được nửa chừng thì ngừng bặt. Nó vừa cảm nhận một áp lực nặng nề đè lên người. Không rõ vì nó đã dần quen hay thần Fyratr đang nương tay, nhưng lần này nó không hề mất đi các giác quan, vẫn kiểm soát được bản thân.
Tuy nhiên, Turan hiểu rằng giờ đây nó không thể tiếp tục phản đối ý muốn của thần Fyratr, ngay cả việc dây dưa kéo dài thời gian cũng là điều cấm kỵ. Nghĩ vậy, nó lên tiếng:
– Được. Tôi sẽ làm.
Vừa dứt lời, áp lực đè nặng lên người Turan liền biến mất như thể vừa rồi chỉ là ảo giác. Nó thậm chí không nhớ được thần Fyratr đã nhìn mình bằng gương mặt như thế nào. Có lẽ, nó đã quá sợ hãi.
Thần Fyratr mỉm cười thích thú, khẽ nghiêng người tránh sang một bên. Turan nhìn thẳng về phía trước, không mất quá lâu để nhận ra mục tiêu của mình.
Đó là một con Cừu bóng đêm. Turan chưa từng biết đến con quái vật nào trông như vậy, thậm chí cả chủng loài quái vật là cừu nó cũng chưa nghe qua bao giờ. Con cừu trông giống hệt như bất kỳ con cừu vô hại nào mà các nông trại vẫn chăn nuôi, chỉ khác là bộ lông của nó màu đen sậm, và trong màn đêm, người ta còn có thể thấy những đốm sáng li ti màu tím phát ra từ nó.
Kỳ thực, nếu không nhờ ánh sáng từ thần Fyratr chiếu đến, Turan sẽ không thể nào phát hiện ra trước mặt mình là một con Cừu bóng đêm mà chỉ lầm tưởng đó là một đám đom đóm. Hơn nữa, đối phương lại là một con quái vật khó nhằn, cấp độ đạt tới 15. Chỉ cần sơ suất một chút, trúng cú húc của con cừu, Turan rất có thể sẽ mất mạng ngay lập tức.
Vậy nên, Turan không khỏi nghi hoặc lời đảm bảo của thần Fyratr rằng nó sẽ không chết. Mất tay hay mất chân không phải là chuyện tốt, nhưng từ khi trải qua cảm giác bị cắt đôi người, Turan hiểu rõ rằng chỉ cần bản thân có thể sống tiếp, những thứ khác đều chẳng quá quan trọng.
Turan chỉ mới Thần cấp 9, tự nhiên không dám vội vàng xông vào đấu trực diện với con Cừu bóng đêm. Cẩn thận sử dụng kỹ năng chủ đạo của mình lên con quái, nó xác nhận được những thông tin sau:
“Quái: Cừu bóng đêm.
Chủng tộc: Cừu.
Loại: Ác tính.
Cấp độ: 15.
Thuộc tính chính:
+ Lực tấn công: 105 bậc.
+ Phòng thủ: 101 bậc.
+ Tốc độ: 117 bậc.
Thông số:
+ Sinh lực: 1 803 246 bậc.”
Tạm thời bỏ qua chênh lệch cấp độ, chỉ dựa vào thuộc tính và thông số sinh lực của con Cừu bóng đêm, Turan nhanh chóng có được đánh giá của riêng mình: không thể thắng. Điều này tất nhiên không bao gồm việc nó sử dụng đến các lời cầu khấn, nhưng chẳng cần nghĩ cũng biết thần Fyratr sẽ không cho phép chuyện đó.
Hiện tại, tình trạng của thần Syrathr không được tốt lắm, nhiều khả năng sẽ không đáp lại lời cầu khấn của Turan. Trong khi đó, việc cất lời cầu khấn tới Chính thần khác lại không hề ổn thỏa. Dù sao thì nó cũng không muốn có thêm ai khác ngoài hai chị em này nhắm vào mình.
“Rồng Deln thì sao?” Turan chợt nghĩ. Trên thực tế, đây là lựa chọn giúp nó giải quyết con Cừu bóng đêm một cách nhẹ nhõm nhất. Thế nhưng nếu làm vậy, nó sẽ để lộ cho thần Fyratr biết về mối quan hệ giữa nó và rồng Deln, dù không nhiều nhưng vẫn đủ để tạo thành cái cớ cho cô ta ra tay hành hạ nó thêm một đợt.
“Vậy ra rốt cuộc, vẫn là muốn thăm dò bằng được sao…”
Turan khẽ thở dài. Con Cừu bóng đêm, nó tất nhiên không thể tránh né được, vấn đề bây giờ là làm thế nào để giảm mức độ tổn thương xuống thấp nhất.
Tấn công nhắm vào cặp sừng cong và rắn chắc của con cừu có vẻ là một ý tưởng hay. Nếu đã xác định không thể đánh gục nó, vậy thì nên cố hết sức loại bỏ vũ khí của con quái để khi bị đánh trả còn chịu đựng nổi mà không chết ngay tức khắc.
Nhưng Turan đã thật sự sai lầm. Nó có nghĩ thế nào cũng không thể ngờ rằng một con cừu với cặp sừng oai vệ như thế, lại chỉ dùng để làm cảnh.
Sau khi đã quyết định con đường dẫn tới đau thương của mình, Turan rút kiếm ra, kích hoạt hàng loạt tấm bùa lên thanh kiếm và chính bản thân. Chuẩn bị xong xuôi, kiểm tra lại bộ giáp vừa mặc xem có bị hỏng hóc gì không, nó mới nghiêng người, sải chân, vung kiếm chém ngang về phía trước, nhắm thẳng vào cặp sừng của con Cừu bóng đêm.
Đòn tấn công của Turan vô cùng mạnh mẽ, dù không cắt ngọt một chiếc sừng nào nhưng vẫn cố gắng đánh gãy được một chiếc. Ngay lập tức, nó xoay chân, đạp mạnh định thoái lui, tạo khoảng cách để chuẩn bị ra đòn tấn công tiếp theo.
Tuy nhiên, cố gắng của Turan dường như chỉ là một trò đùa trong mắt con Cừu bóng đêm. Nó đạp mạnh lùi lại, chân còn chưa kịp chạm đất cho bước tiếp theo thì đã trông thấy những đốm sáng li ti màu tím quanh con cừu đang hội tụ lại.
Cảm giác bất an trỗi dậy không chút chậm trễ, nhưng bản thân Turan thì không được nhanh nhẹn đến vậy. Nó chỉ kịp quay đầu, cố thốt lên gì đó thì một luồng sáng từ con Cừu bóng đêm đã lập tức bắn tới, xuyên thủng cổ họng nó.
Chết. Trong đầu Turan lúc này chỉ còn đọng lại mỗi ý nghĩ đó. Nó cố giữ cơ thể đứng vững, lại đưa tay sờ lấy cổ họng bị thủng một lỗ trống hoác. Thế nhưng, rõ ràng mọi hành động đáng thương hại ấy hoàn toàn chỉ nằm trong tưởng tượng, bởi toàn bộ cơ thể nó giờ đây đã không còn điều khiển được nữa.
“Chiến đấu như ngươi thì dù có Thần cấp cao hơn con cừu ấy cũng chỉ có một đường chết.”
Giọng thần Fyratr vang lên bên tai Turan. Nó nghe rõ mồn một, và có vẻ như nó vẫn còn sống.
Liếc đôi mắt mở trừng nhìn về phía con Cừu bóng đêm, Turan thấy con quái vật giờ đây đang loạng choạng từng bước, dường như không đứng vững nổi nữa. Nó lại chú ý tới những đốm sáng li ti màu tím quanh con quái, giờ đây chúng đều đã tập trung lại ở chiếc sừng bị nó đánh gãy.
Turan không hiểu, nhưng cũng chẳng có tâm trạng suy nghĩ nhiều về vấn đề đó. Giờ đây, nó chỉ đang thắc mắc liệu bản thân có sống nổi hay không.
“Thật là ngu ngốc,” Turan lẩm bẩm, muốn cất một tiếng thở dài nhưng lại chỉ thấy cổ họng mình lạnh buốt và đau rát. Nó giờ đã có chút ý muốn buông xuôi.
Tuy nhiên, khi Turan vừa nhắm nghiền mắt lại, bất ngờ, nó cảm giác được hơi thở trôi qua cổ họng. Turan bối rối, thảng thốt, vội vàng hít sâu một hơi. Là thật, nó có thể hít thở được.
“Lần sau liệu hồn mà cẩn thận hơn!”
Giọng thần Fyratr vang lên với vẻ trách móc. Nghe vậy, lòng Turan lại nhẹ nhõm vô cùng. Không còn gì để nghi ngờ, cô ta đã cứu sống nó. Dù cái chết có tiếp cận Turan thật gần, điều đó vẫn không thay đổi được sự thật rằng thần Fyratr đã làm đúng theo lời cô ta nói.
Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.