(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 318: Cuộc gặp bất ngờ
Đang định chủ động liên lạc với Kull thì Turan chợt phát hiện một dáng hình cao lớn bước vào từ cửa. Nó không mất quá lâu để nhận ra kẻ đến là ai.
– Ta không làm phiền cậu chứ?
Giọng nói trong trẻo lạ thường, lại có phần cởi mở thay vì vẻ uy nghi thường thấy của vua yêu tinh, khiến Turan bất giác rùng mình ớn lạnh. Ông ta giờ chỉ độc một tấm khăn bông quấn ngang hông, để lộ thân hình cường tráng, hơi thon với những bắp thịt săn chắc. Cùng với gương mặt điển trai, sáng láng, không thiếu vẻ oai nghiêm vốn có của một vị vua được mài giũa qua bao năm tháng, hình ảnh này thật sự khiến Turan trong lòng nảy sinh thiện cảm.
Tuy nhiên, nghĩ tới việc đối phương là kẻ đã gây bao khó khăn cho tổ đội mình, cũng như bản chất con người ông ta, Turan nhếch mép, hời hợt đáp:
– Không dám. Nơi đây là thuộc về tộc yêu tinh, tôi cũng chỉ là tới làm khách mà thôi.
Khóe miệng vua yêu tinh hơi cong lên, trông như đang cười nhưng Turan lại thấy có chút nguy hiểm. Ông ta sau đó thản nhiên tiến lại gần, nhìn nó một lượt rồi tiếp tục bước thẳng vào hồ.
– Cậu không định xuống nghỉ ngơi chút sao?
Turan không để ý nhiều tới lời mời của vua yêu tinh, nghĩ rồi nói:
– Ông trông có vẻ không cần dùng đến mạch nguyên khí tiên thiên.
Turan biết Thần cấp hiện tại của vua yêu tinh là 30, cũng đã đạt đến giới hạn Thần cấp. Vì vậy, dù ông ta có hưởng dụng mạch nguyên khí tiên thiên bao lâu đi chăng nữa cũng không thể gia tăng Thần tinh, mà cần phải thực hiện nhiệm vụ tấn thăng.
Vua yêu tinh bật cười thoải mái, đáp:
– Đến thư giãn một chút mà thôi. Gần đây tâm tình có phần nặng nề…
Turan nhíu mày. Nó đương nhiên không muốn nghe vua yêu tinh giãi bày tâm sự, càng không định làm thân với ông ta. Lại nói, bộ dáng của ông ta lúc này có chút bất thường.
– Ông đã gặp Tiffia rồi?
Turan hỏi, cố tình chuyển chủ đề.
Vua yêu tinh nghe vậy thì khẽ thở dài, đáp:
– Đúng là đã gặp. Tiffia, con bé… thật sự đã lớn rồi.
Turan nhăn mặt. Nó dường như vừa chuyển đúng chủ đề đang khiến ông ta phiền lòng. Chuyện của Tiffia với cha mình, nó thật sự không tiện hỏi tới, ít nhất là cho đến khi xác định được mong muốn của cô nàng là gì.
– Cậu nói ta nghe, trước đây con bé sống như thế nào?
Turan lộ vẻ khó xử. Nó không cần phải giấu giếm gì vua yêu tinh, nhưng thật sự không quen nổi với bộ dáng của ông ta và bầu không khí lúc này. Nghĩ rồi, thay vì trả lời, nó hỏi lại:
– Nếu ông quan tâm đến cô ấy như vậy, trước đây cần gì phải như thế?
Vua yêu tinh ngẩn người ra một lúc, lại chợt bật cười miễn cưỡng như thể đang cố xoa dịu lòng mình. Rồi ông ta đáp:
– Đây là vận mệnh mà ta đã gánh lên vai, không thể vô trách nhiệm mà buông bỏ được. Tộc yêu tinh… không thể cứ vậy mà sụp đổ được.
Thở dài một hơi, vua yêu tinh nói tiếp:
– Ta không đành lòng. Ông nội, cha, mẹ và cả các chị em của ta đều đã dấn bước tiếp nhận vận mệnh của mình, ta chẳng lẽ lại ruồng bỏ tất cả cố gắng của bọn họ, ngừng bước ở chỗ này? Thật may mắn, Tiffia đã làm được.
Turan nhướn mày, hơi có vẻ ngạc nhiên. Nó không ngờ chuyện của Tiffia lại kéo dài qua nhiều thế hệ đến vậy. Nghe cứ như một lời nguyền rủa vậy.
– Nếu Tiffia cũng thất bại thì sao? Ông có từng nghĩ sẽ nhìn nhận lại về cô ấy không?
Turan hỏi. Nó biết rằng vua yêu tinh vốn dĩ không hề đặt hi vọng vào Tiffia, chuyện cô nàng thành công vượt qua thử thách Thần thánh hoàn toàn là ngoài ý muốn. Lại nói, ông ta chỉ có hai người con, nếu cả Cautrius và Tiffia đều được sắp xếp tham gia thử thách và không may cả hai đều thất bại thì dòng tộc của ông ta sẽ lụi tàn.
“Khoan đã.” Turan thốt thầm. Nó chợt trừng mắt nhìn vua yêu tinh với vẻ khó tin.
“Nếu ông ta không chỉ có hai người con…”
– Thì đó là số phận của con bé, cũng là vận mệnh hủy diệt không thể thay đổi của tộc yêu tinh. – Vua yêu tinh thản nhiên đáp – Chính con bé lựa chọn điều đó, muốn trách thì chỉ có thể tự trách bản thân mà thôi.
Turan nhăn mặt, vẻ khó chịu. Thật ra, nếu Tiffia thất bại thì bản thân nó mới là kẻ đáng trách nhất.
– Kiếp nạn của tộc yêu tinh thật sự chỉ có thể được hóa giải nhờ Tiffia sao? – Turan dò hỏi.
Vua yêu tinh hơi ngước đầu nhìn lên bầu trời đêm với vài gợn mây bay lơ lửng, nửa muốn nói, nửa như muốn làm ngơ lời của Turan. Sau cùng, ông ta vẫn quyết định lên tiếng:
– Kiếp nạn đó là không thể hóa giải.
Turan ngớ người ra, nhất thời không biết nên nói gì. Lời này của vua yêu tinh nghe như cả tộc chỉ đang cố giãy giụa một cách đáng thương trước một mối đe dọa khổng lồ nào đấy, nhưng vẫn không quên kéo theo một vài kẻ xấu số khác dính vào.
– Vậy thì tại sao…? – Turan thắc mắc.
Vua yêu tinh bật cười, từng tiếng đứt quãng, nghe như tự giễu. Rồi ông ta đáp:
– Hi vọng, chẳng lẽ lại cần phải được cho phép ư.
Turan như một phản xạ lắc nhẹ đầu, muốn nói lại thôi. Nó thật sự không nên liên lụy quá sâu vào vấn đề của tộc yêu tinh.
Về phần Tiffia, chỉ có thể tùy tình hình mà phản ứng. Bằng mọi giá, nó chắc chắn sẽ không để cô nàng bị đe dọa tới tính mạng.
“Nếu đã là không thể hóa giải, mọi chuyện càng dễ giải quyết.”
Turan sau đó cũng thư thái hơn, bước xuống hồ ngâm mình, vẫn không quên giữ khoảng cách với vua yêu tinh. Hai người có nói thêm mấy lời, nhưng rất nhanh cuộc trò chuyện đi vào ngõ cụt khi cả hai đều đề phòng lẫn nhau.
Có lẽ, vua yêu tinh thật sự tình cờ tìm tới đây, chỉ đơn thuần muốn giải tỏa căng thẳng.
– Không còn sớm nữa, ta phải quay lại với đống công việc của mình. Cậu cứ tùy ý.
Nói rồi, vua yêu tinh bước ra khỏi hồ, chần chừ một lúc rồi cũng rời đi.
Giờ phút này, lòng Turan có chút mông lung. Nhìn bóng lưng cao ráo của một vị vua gánh vác vô vàn trách nhiệm, cùng với sứ mệnh lớn lao, nó không khỏi hình dung bản thân nếu ở cương vị ấy sẽ xử trí như thế nào.
“Xấu xa vốn không phải là bản tính, mà là sự lựa chọn.” Turan nói thầm. Nó tự nhận mình không có được sự uy nghi và khí khái như vua yêu tinh, cũng không dám chắc bản thân có thể làm tốt hơn ông ta, hay là một người đức độ gì.
Có lẽ, nó mới là người xấu xa nhất.
Thật không có cách nào khác, làm người tốt quá khó rồi. Turan càng quan sát, trải nghiệm, nó càng hiểu rõ hơn người tốt phải chịu thiệt thòi nhiều đến mức nào. Vậy nên, nó chỉ cố sống sao cho không hổ thẹn với chính mình, càng không mong muốn sau này phải hối hận, như vậy là đủ rồi.
Đang lúc trầm tư suy nghĩ về đủ thứ chuyện trên đời, thậm chí quên béng việc cần phải liên lạc với các đồng đội, một cảm giác mát lạnh chợt chảy khắp người Turan. Nó giật mình, hơi có phần luống cuống, phải mất một lúc mới kích hoạt kỹ năng chủ đạo lên chính mình.
Thần cấp 9. Turan lại tăng cấp Thần. Nó hoàn toàn không ngờ rằng việc hưởng dụng mạch nguyên khí tiên thiên lại khiến bản thân gia tăng Thần tinh nhanh đến vậy. Từ lúc nó bước xuống hồ đến giờ cũng còn chưa đến nửa tiếng đồng hồ.
– Vẫn còn đang tăng…
Turan nói nhỏ. Nếu đây thật sự là tình huống bình thường thì nó quả thật không muốn liều mạng đánh quái, càn quét phó bản làm gì nữa, cứ theo ý con mèo mập mà sống luôn ở đây cũng được.
Nhưng rất nhanh, Turan nhận ra đó là không bình thường. Không cần nghĩ nhiều, chỉ đơn giản là nếu có thể dễ dàng nâng cao Thần cấp bằng mạch nguyên khí tiên thiên như vậy, các thế lực đã đánh nhau sứt đầu mẻ trán để giành lấy. Lại nói, tộc yêu tinh sẽ chẳng thể nào chịu cấp quyền sử dụng mạch nguyên khí tiên thiên cho tổ đội của nó dễ dàng đến vậy.
– Thấp hơn rồi.
Turan thốt lên. Nó cẩn thận quan sát mặt hồ thì thấy mặt nước đã vơi đi chừng hơn một phân. Điều đó sẽ chẳng đáng chú ý nếu như làn khói dày đặc lan tỏa khắp hồ trước đó giờ đã trở nên mờ nhạt đi rất nhiều lần.
Nhắm hờ mắt, cắn răng, suy nghĩ đắn đo một hồi, Turan cuối cùng đành quyết định bước ra khỏi hồ. Sức hấp dẫn của việc nâng cao Thần cấp thật sự rất khó cưỡng lại, nhưng sự thay đổi rõ rệt của cái hồ này hẳn sẽ bị các yêu tinh chú ý. Turan không muốn làm mọi chuyện rối tung lên. Dù sao thì sau này vẫn còn có cơ hội đến đây, không cần phải vội vàng. Ít nhất, cho đến khi xác định rõ tình huống vừa rồi là gì, nó sẽ không mạo hiểm.
“Chẳng phải chỉ là một hai Thần cấp thôi sao…”
Trong đầu nghĩ vậy, nhưng gương mặt của Turan hiện rõ sự không cam lòng.
Phải mất một lúc Turan mới dằn được lòng ham muốn của mình xuống, quay người rời đi. Tuy nhiên, vừa đi tới cửa thì nó đã thấy một dáng hình với làn da ngăm đen và mái tóc húi cua màu trắng bước vào.
Là Kull.
– Tôi đến muộn rồi? – Kull cất tiếng.
– Hả? Không. Mà không đúng, sao giờ cậu mới tới?
Turan lúng túng thốt lên. Rõ ràng nó còn chưa quên được chuyện tốt vừa rồi.
Kull nhăn mày nhìn Turan, muốn nói lại thôi, lách qua người Turan, tiến thẳng tới ngồi vào băng ghế gỗ. Hiểu ý, Turan cũng nhanh chóng ngồi xuống.
– Tôi phát hiện một nhóm yêu tinh khả nghi nên liền theo dõi bọn họ. – Kull nói.
Turan không đáp lời, tiếp tục lắng nghe.
– Vì chênh lệch Thần cấp, tôi không dám tới quá gần. Phải mất một lúc lâu mới phát hiện rằng họ đang âm thầm giám sát Tiffia.
– Cậu gặp cô ấy rồi? – Turan hỏi.
– Cũng không hẳn là gặp, nhưng có trông thấy. – Kull đáp – Có vẻ như cô ấy đã giải quyết xong với vua yêu tinh.
Turan cười nhạt, nghĩ rồi bảo:
– Vậy, sao giờ lại đến đây?
– Bị phát giác, không còn cách nào khác, đành lẻn đến đây để giả vờ một hồi.
Turan gật nhẹ đầu, lòng thầm tán thưởng người đồng đội này của mình. Nó khá chắc rằng nhóm yêu tinh giám sát Tiffia có Thần cấp không hề thấp, còn Kull thì chỉ mới Thần cấp 5 mà thôi, vậy mà lại có thể theo dõi họ lâu đến thế mới bị phát giác.
– Cũng đã đến rồi. Thử một hồi đi.
Turan nói, để Kull tự mình quyết định còn bản thân thì thả lỏng thư giãn, cẩn thận suy nghĩ về tối nay. Quả thật có quá nhiều sự tình nằm ngoài dự đoán của nó, cho thấy r�� ràng nó tính toán còn thiếu sót quá nhiều. Nếu cứ vậy, sau này tổ đội sẽ không tránh khỏi gặp muôn vàn khó khăn, thậm chí rơi vào ngõ cụt, chứ đừng nói tới chuyện mưu tính đến các Chính thần.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng trân trọng và không sao chép trái phép.