Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 308: Tiffia không ổn

Turan nén một cơn rùng mình, lòng hoảng hốt.

“Là chuyện gì?” nó hỏi.

“Chúng quả thực rất khó lường,” mèo Jorz đáp. “Cứ như thể chúng đang ký sinh trên cô yêu tinh, và luôn tìm cách chiếm lấy quyền kiểm soát trong mọi tình huống vậy.”

Turan hít sâu một hơi. Nó thầm trách con mèo mập vì đã không báo trước một chuyện quan trọng đến thế. Dù chưa hiểu rõ vấn đề, nó vẫn nhận ra rằng tình trạng hiện tại của Tiffia không hề ổn chút nào.

Thế nhưng Turan còn chưa kịp lên tiếng hẹn lại buổi gặp với vua yêu tinh thì Tiffia đã rên lên một tiếng, rồi kêu thét như thể đang chịu đựng đau đớn tột cùng, sau đó gằn giọng xen lẫn tiếng nấc:

“Ngươi… Ngươi là cha ta… Kẻ tồi tệ như ngươi… Không xứng đáng!”

Cuối cùng là một tiếng hét lớn. Turan không cảm nhận rõ ràng lắm, nhưng nhìn về phía vua yêu tinh thì thấy ông ta tái mặt, người không kiềm được mà hơi ngả ra sau như muốn tránh né. Nhìn kỹ hơn, còn có thể thấy đôi mắt ông ta mở trừng, từng sợi tơ máu nổi rõ trông đến đáng sợ. Nhưng có lẽ ông ta mới là người cảm nhận sự sợ hãi lớn nhất lúc này.

Turan nhíu mày, vừa lo lắng vừa khó hiểu. Vua yêu tinh là Thần cấp 30, với thực lực ấy, đáng lẽ ông ta không thể nào không ứng phó được trước một cô yêu tinh chỉ ở Thần cấp 1.

“Tại sao?”

“Ngươi còn chờ gì nữa? Mau!”

Mèo Jorz gắt lên, giơ tay táng luôn một phát vào đầu Turan làm nó sững sờ một chốc. Nhưng rất nhanh Turan liền tỉnh táo trở lại, nhận ra bản thân cần phải làm gì đó vào lúc này.

Turan cũng không biết cụ thể mình cần làm gì. Nhìn Tiffia giờ đang nghiêng người về trước, hai tay đưa lên, đầu lắc lư, cả cơ thể run rẩy trông hệt như người mất trí, Turan thấy sợ. Nó không phải sợ bản thân bị nhắm tới, cũng không nghĩ đến tình huống có nguy hiểm hay không. Nỗi sợ này vừa lạ lẫm, lại vừa thân quen, thật kỳ lạ.

Rồi chẳng biết mình đang nghĩ gì, Turan lao đến, dùng hai tay tóm chặt lấy hai cánh tay Tiffia, cố khống chế không để cô nàng cử động loạn xạ.

“Tiffia.” Turan nói lớn.

Tiffia không phản hồi, sức lực lại càng trở nên lớn hơn, khiến Turan không thể không ghìm chân, lấy thế quật cô nàng sang một bên.

Ấy thế mà Tiffia, bằng một cách thức vô cùng điêu luyện, khó tin, đã xoay người, sải chân, thậm chí lộn hẳn một vòng, thành công hất văng Turan đi.

Turan kinh ngạc. Nó vậy mà bị Tiffia đánh cho đo ván, còn chẳng có cơ hội đáp trả.

Lồm cồm ngồi dậy, Turan thấy Tiffia đã nhào tới trước mặt mình, tay đã giơ lên. Nhưng cô nàng chỉ đơn giản là dừng lại ở tư thế đó, đôi mắt trừng nhìn nó với vẻ mặt dữ tợn, cùng những vệt máu chảy ròng ở hai bên má.

“Không…” Turan thốt thầm, lòng run rẩy, khó chịu vô cùng. Đây không phải là những gì nó tưởng tượng khi để Tiffia tham gia thử thách Thần thánh. Bộ dạng cô nàng bây giờ còn thê thảm hơn cả khi được nghe về nhiệm vụ tấn thăng của bản thân.

“Không!”

Turan đột nhiên hét lên, chồm người về trước, lấy ngay trong túi trữ vật ra một thanh kiếm chĩa thẳng vào kẻ vừa mới tiếp cận phía sau lưng Tiffia.

Là vua yêu tinh. Ông ta giờ mang một vẻ mặt pha lẫn giữa thèm muốn và giận dữ, giơ tay lên toan đập xuống người con gái mình. Dù không biết hành động đó có ý nghĩa gì, nhưng Turan chắc chắn sẽ không để ai tổn thương cô yêu tinh của mình.

Mèo Jorz bay lơ lửng tới bên cạnh, thở dài một hơi rồi đưa tay vẽ vời gì đó sau gáy Tiffia, rồi đập nhẹ chân trước của mình lên đó. Cả thân người cô nàng cứ thế mất đi toàn bộ sức lực, đổ sập xuống đè lên người Turan.

Tiffia nhẹ đến lạ. Turan chưa bao giờ nghĩ rằng cô ta lại có thể nhẹ đến nh�� thế, tựa như một chiếc lông ngỗng vậy.

“Ch-chính là nó! Chính là nó!”

Vua yêu tinh cất tiếng, vẻ mừng rỡ khó mà kiểm soát được. Ông ta đứng trước mũi kiếm chỉ cách cổ mình hơn một tấc, lại chẳng có chút e ngại nào, thậm chí còn như muốn lao tới.

Suy cho cùng, Valder là Thần cấp 30, một tên du hành giả Thần cấp 8 chẳng thể nào được xem là mối đe dọa đối với ông ta. Nghĩ vậy, có lẽ vì ông ta vẫn còn giữ được sự tỉnh táo để suy xét tình huống nên mới chưa ra tay.

“Cút trở về!”

Turan hét lên. Cũng chẳng biết ai đã cho nó sự dũng cảm để thốt ra lời thô lỗ như vậy. Hơn nữa, nếu muốn đối phó với vua yêu tinh, nó tốt hơn hết là dùng lời cầu khẩn chứ không phải chĩa kiếm rồi mắng chửi.

Valder nghe, ậm ừ vài tiếng rồi mới quay người, bước trở lại chiếc ngai của mình. Dù vậy, Turan có thể thấy rõ ràng vẻ mặt của ông ta không hề thay đổi.

Turan nhìn quanh một lượt, xác nhận không có tên nào khác định có hành động nguy hiểm nào thì mới quay sang xem xét tình hình của Tiffia.

Cô nàng đã thiếp đi mất, từng hơi thở nhẹ nhàng vẫn có thể nghe thấy. Nếu không phải vì vết máu vẫn còn vương trên gương mặt xinh đẹp kia, Turan còn tưởng rằng vừa rồi chỉ là ảo giác.

“Jorz. Ông sẽ phải cho tôi một lời giải thích thỏa đáng.”

Con mèo mập nhăn mày nhìn Turan, xì một tiếng rồi quay đi, ra vẻ không quan tâm.

“Cậu Turan.” vua yêu tinh cất tiếng. “Giao kèo này, phía yêu tinh tộc đồng ý.”

“Không.” Turan thốt. “Giờ không phải lúc. Hơn nữa, vừa rồi, tôi ngờ rằng các người không hề thành thật.”

“Nhưng-”

“Tôi đã quyết định.” Turan ngắt lời. “Hôm nay chỉ tới đây mà thôi.”

Nói rồi, nó liền quay người, bế Tiffia lên, nhanh chân bước khỏi cái chốn đáng nguyền rủa đó.

Suốt đoạn đường đi, Turan chẳng nói một lời nào, trong đầu cũng chẳng suy nghĩ gì cả. Nó mặc kệ mọi ánh mắt của đám yêu tinh rảnh rỗi nhìn chằm chằm vào mình, chỉ mải tập trung vào Tiffia, cẩn thận lắng nghe nhịp thở của cô nàng, đảm bảo rằng cô ta vẫn ổn.

Vừa về đến căn nhà gỗ, Kull đột ngột xuất hiện bên cửa, định tiến lên hỏi chuyện nhưng rồi lại thôi, quy���t định ra ngoài canh chừng. Turan không thấy Darmil, đoán là cậu ta có việc khác, cũng chẳng có tâm trí mà nghĩ nhiều tới.

Đặt thân thể nhẹ như bông của cô nàng yêu tinh lên giường, lau bớt đi vết máu trên mặt, rồi đắp chăn cẩn thận cho cô ta. Xong xuôi, Turan mới quay sang mèo Jorz, kẻ vẫn luôn bay lơ lửng cạnh mình, nghiêm giọng hỏi:

“Vậy, ông sẽ nói gì đây?”

Mèo Jorz không chút vội vàng hay hoảng hốt, từ tốn bay tới, nằm bên cạnh Tiffia, rồi ngáp một cái vẻ chán chường, mới bảo:

“Ngươi muốn hỏi gì?”

Turan bực, nhưng nó không cáu gắt, điềm tĩnh nói:

“Tại sao ông không nói trước cho tôi biết tình huống này?”

“Vì không cần thiết.” Jorz hời hợt đáp.

“Sao lại không cần thiết!?” Turan gắt lên. “Tiffia, cô ấy…”

“Tình hình không nguy cấp như ngươi tưởng đâu, tên quèn này.”

Mèo Jorz nói, đứng dậy đi tới bên đầu Tiffia, xem xét một lúc rồi bảo:

“Ừm. Xem ra đám tinh linh này cũng biết rõ chủ thể không thể chịu đựng nổi chúng.”

Turan nhìn một hồi, nhận ra mình khó mà ép con mèo mập này nói rõ ràng chuyện vừa r��i, bèn hỏi:

“Tôi cần làm gì? Ông đã từng bảo rằng tôi cần ở bên cạnh cô ấy.”

“Chính là như vậy.” mèo Jorz gật nhẹ đầu đáp. “Qua vụ vừa rồi, ta càng chắc chắn về điều đó. Ngươi là chỗ dựa tinh thần lớn nhất, có lẽ cũng là duy nhất của cô ta trong giai đoạn này.”

“Tôi?”

Turan có chút khó hiểu. Tình trạng hiện giờ của Tiffia vậy mà lại có liên quan tới nó.

“Ngươi lại còn giả ngốc?” mèo Jorz dè bỉu. “Ta sẽ không nói quá cao siêu, nhưng cô nàng sẽ không sống sót qua khỏi hôm nay nếu ngươi rời đi.”

Turan giật mình. Nó không ngờ việc lại nghiêm trọng đến vậy. Thế mà con mèo mập này vẫn cứ không ngừng tỏ vẻ hời hợt.

“Tức là, tôi cần phải ở bên cô ấy tới hết hôm nay?” Turan dò hỏi.

“Không chỉ là hôm nay.” mèo Jorz thốt. “Đầu óc ngươi bị úng rồi sao?”

“Chuyện này…”

Turan muốn nói lại thôi. Nó cảm thấy có chút bất lực trước tình trạng hiện tại của Tiffia, chỉ đành nghe theo lời mèo Jorz. Nghĩ một hồi, thấy đã bình tĩnh hơn, nó mới cất lời:

“Rốt cuộc thì chuyện gì đang diễn ra với Tiffia?”

Mèo Jorz cười khẩy một tiếng, nói:

“Cuối cùng cũng thốt ra được một câu ra hồn. Hiện tại, nếu ta không nhầm, Tiffia đang mang trong mình sự tồn tại của sáu tinh linh.”

“Sáu…?”

“Phải. Và bất kỳ tên nào trong số chúng cũng không hề tầm thường. Đây là chuyện tự cổ chí kim chưa từng có, và có lẽ sau này cũng chẳng thể xuất hiện thêm lần nào nữa.”

Turan hít sâu một hơi. Nếu là ai đó khác nói cho nó những lời vừa rồi, nó sẽ không quá hồi hộp, nhưng kẻ vừa nói lại là Jorz, một Chính thần hùng mạnh. Khó mà biết được ông ta đã sống qua bao nhiêu niên kỷ, và kiến thức tích lũy đã hùng hậu đến mức độ nào.

“Như vậy,” Turan lên tiếng, “cô ấy sẽ thế nào?”

“Khó nói.” mèo Jorz vẻ lưỡng lự đáp. “Đây là phúc, cũng là họa. Có lẽ cô ta sẽ không chết dễ dàng, nhưng cuộc sống sau này chắc chắn là vô cùng gian nan. Nhất là trước khi đám tinh linh kia ổn định bên trong cô nàng, cô ta sẽ phải dính lấy tên quèn nhà ngươi suốt.”

Turan nghe được trong lời con mèo mập ý giễu cợt, nhưng không có tâm trí mà giận ông ta.

“Tại sao chúng lại chọn Tiffia?” nó hỏi. “Cả sáu tên.”

Mèo Jorz không đáp ngay mà hơi vênh mặt lên, nhếch mép, cười đầy ẩn ý, bảo:

“Cái này, ngươi nên hỏi chúng. Mà thật sự thì, ngươi có lẽ đã rõ rồi, đúng không?”

Phiên bản văn học này được thực hiện bởi truyen.free và thuộc quyền sở hữu của đơn vị này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free