(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 30: Thành Viên Mới
Turan ngả lưng xuống chiếc giường không mấy êm ái, mặc cho tấm lưng hơi nhói. Giờ thì nó chẳng còn tâm trí nào để bận tâm đến chuyện đó nữa. Sáng nay, nó vừa dẫn Darmil đi kiểm tra thuộc tính, và hắn ta đã sở hữu năm kỹ năng, trong đó có một kỹ năng phẩm chất ‘Huyền thoại’ và một kỹ năng khác phẩm chất ‘Anh hùng’. Đáng lẽ nó cũng đã vui lây với Darmil rồi, nếu không phải hắn ta lại dụ nó kiểm tra thử bản thân.
"Vẫn vậy. Chẳng có gì thay đổi cả." Turan lầm bầm, khẽ thở dài một tiếng.
Tiếng gõ cửa chợt vang lên. Turan mặc kệ. Giờ có là bà Lylat tìm nó thì nó cũng sẽ vờ ngủ say.
– Turan. Tôi biết cậu đang ở trong phòng.
Là Tiffia. Turan không rõ cô ta tìm mình có việc gì, nhưng lúc này nó thật sự chẳng muốn tiếp chuyện với bất kỳ ai. Nó tặc lưỡi một cái rồi vẫn mặc kệ.
Tiếng mở khóa cửa phòng vang lên, rồi ngay sau đó cánh cửa bật tung. Turan hoảng hốt ngồi bật dậy, thốt lên:
– Cái quái...! Cô không sợ là tôi đang thay đồ hả? Mà sao cô lại có chìa khóa phòng của tôi?
Tiffia cất tiếng hỏi, không mảy may bận tâm đến lời nói của Turan. Biết mình đang ở thế yếu, Turan đành bất đắc dĩ đáp lời:
– Phải. Cô muốn gì?
– Cho tôi gia nhập đội của cậu. – Tiffia quả quyết nói.
Nghe vậy, Turan cau mày đầy khó hiểu. Nó thật sự không biết vì lý do gì mà Tiffia lại đưa ra một quyết định đột ngột, liều lĩnh đến khó tin như thế. Dù sao đi nữa, nó cũng sẽ không bao giờ cho một người nh�� cô ta vào đội.
– Không. – Turan đáp gọn.
– Cậu không có lựa chọn.
Tiffia gằn giọng, nhìn chằm chằm vào Turan. Lần này thì Turan thật sự không biết cô ta lấy đâu ra sự tự tin để nói những lời đó.
– Cô mới là người không có lựa chọn.
Câu nói của Turan khiến Tiffia hơi ngẩn người ra một lúc, như đang suy nghĩ điều gì đó. Rồi, cô ta nói:
– Đúng là tôi cũng không có lựa chọn nào khác. Tôi phải gia nhập đội của cậu, và cậu phải cho tôi gia nhập.
Turan phát bực. Nó khoanh tay, vắt chân ngồi trên giường, dứt khoát đáp:
– Không là không. Tôi cho cô vào đội thì cái thành Yeit này loạn hết lên mất.
Tiffia không nói gì, quay phắt người lại. Nhưng thay vì bỏ ra khỏi phòng, cô ta lại đóng sầm cửa, khóa trái cẩn thận rồi không biết từ đâu rút ra một tấm bùa màu vàng dán lên cánh cửa. Sau đó, cô ta tiếp tục lấy ra một viên đá màu lam ngọc nhỏ chỉ bằng đốt ngón tay, rồi quẹt lên quẹt xuống trên tấm bùa. Chỉ chốc lát, tấm bùa chợt tan thành những đốm sáng li ti màu lam ngọc, lan tỏa khắp căn phòng.
Turan chứng kiến mọi việc diễn ra chỉ trong vài giây mà ngẩn người ra. Nó nhận ra hiệu quả mà tấm bùa đang mang lại: cách âm. ‘Cách âm’ là một loại phép có tác dụng chặn âm thanh, chuyên dùng để chống nghe trộm, và là một loại phép cấp thấp. Một Nihr như Tiffia mà có thể dùng được tấm bùa chứa phép ‘Cách âm’ đã là một sự cố gắng lớn rồi.
Sau khi mọi thứ được thực hiện xong xuôi, Tiffia quay người lại, lên tiếng gọi:
– Turan.
– Tôi nghe.
Turan đáp với vẻ chán nản. Nó đoán là cô ta muốn nói với nó một điều cực kỳ bí mật nào đó nên mới phải dùng đến cả phép "Cách âm".
– Darmil…
“Ra là chuyện về tên ngốc Darmil.” Turan nghĩ thầm, hời hợt hỏi:
– Darmil thế nào?
Tiffia không nói ngay mà tiến sát lại Turan đến mức nó có thể ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ đặc trưng từ cơ thể cô ta. Cảm xúc đang tuần tự diễn ra trong lòng nó chợt lệch đi một nhịp, rồi trán nó nhói lên, và ngay sau đó là trái tim thắt lại. Turan cắn răng nén lại cơn đau bất ngờ. Nó thật không hiểu sao Thần ấn lại cảnh cáo nó.
Tiếng nói nhỏ nhẹ của cô nàng Tiffia thổi vào tai Turan khiến nó không kiềm được mà rùng mình. Và khi nhận ra điều cô ta vừa nói, khuôn mặt nó cứng đờ, hai mắt mở to.
Tiffia bước lùi lại, nhìn dáng vẻ của Turan và cười khúc khích.
“Chết tiệt cô. Đừng có mà cười. Chuyện cô vừa nói giờ thì một kẻ tởm lợm khác cũng biết được rồi đấy...” Turan thầm chửi trong bụng, mặc cho tim nó lại thắt lại. Nó quả thực không sao kiềm được cơn giận này.
– Cô giỏi lắm.
Turan hầm hừ nói. Nó thật không hiểu sao mọi chuyện lại trùng hợp đến vậy. Chủ thần Syrathr rõ ràng không phải lúc nào cũng để mắt tới nó, thế mà Tiffia vừa định hé lộ bí mật của Darmil thì đúng lúc Chủ thần Syrathr cũng dò xét.
– Sao nào? Cậu phải cho tôi vào đội rồi nhỉ?
Tiffia cười nói. Nhưng nụ cười đầy mê hoặc của cô ta lúc này chỉ càng khiến Turan thêm tức giận.
– Được được! – Turan gắt gỏng – Tôi còn có thể làm gì nữa chứ. Vào đội thì vào đội. Tôi cũng đã quá khổ rồi. Thêm một cục nợ nữa cũng có sá gì. Hừ!
Tiffia nghe được lời đồng ý thì mừng rơn, nhưng nghe tiếp lời trách móc bóng gió của Turan lại khiến cô ta không vừa lòng. Thế là cô ta đột nhiên ngả người ngồi phịch xuống bên cạnh Turan, nói:
– Cậu không vui cũng phải vui thôi. Chúng ta sẽ ở cùng nhau từ giờ mà.
Turan cả người nóng ran, không biết vì tức giận hay vì điều gì khác. Nó vội rút từ túi trữ vật của mình ra một bình nước, tu ừng ực hết sạch, cố dập tắt ngọn lửa đang bừng cháy trong lòng. Xong xuôi, nó nghiêm giọng nói:
– Đừng có mà làm loạn. Vào đội của tôi thì phải tuân theo quy tắc một cách đàng hoàng.
– Xì. Có gì thì trình bày đi. Lè... – Tiffia đáp, thè lưỡi ra trêu.
Turan ngừng lại một chút. Nó đang dốc sức suy nghĩ các quy tắc cần phải đưa ra cho cô nàng chuyên nghịch loạn này. Rồi nó nói:
– Thứ nhất, trong đội, quyết định của tôi là tuyệt đối.
– Hứ. Đồ gia trưởng.
– Đừng có chen lời tôi. – Turan gắt, nói tiếp – Thứ hai, không được gây phiền phức cho đội. Nếu có thể thì phải tự giải quyết rắc rối đó. Thứ ba, không được tự tiện vào phòng tôi – Mà cô lấy chìa khóa ở đâu ra thế?
– Bà Lylat giao cho tôi chìa khóa tất cả các phòng của nhà trọ bà ấy mà.
Tiffia đáp với vẻ mặt ngạc nhiên như thể không tin được Turan lại không biết điều đó. Turan thấy thế thì chỉ đành tự tát vào mặt mình một cái rõ đau, cam chịu nói:
– Chắc là lỗi tôi rồi. Tôi đã tin tưởng bà Lylat quá mức.
– Thế điều thứ tư là gì?
Tiffia hỏi với vẻ mong chờ. Turan không biết cô ta đang mong chờ cái quái gì, vì nó không hề có điều gì đáng để cô ta mong chờ trong bất kỳ quy tắc nào cả.
– Tôi chưa nghĩ ra.
Câu đáp của Turan khiến Tiffia mở to mắt ngạc nhiên, rồi vẻ ngạc nhiên ấy nhanh chóng chuyển thành tiếng cười trêu chọc của cô ta.
Turan phát bực. Nó muốn đuổi Tiffia ra khỏi phòng này lập tức, nhưng miệng nó chợt ngừng lại khi vừa định thốt lên từ "cút", thay vào đó nó nói:
– Phải rồi. Điều quan trọng nhất: không được rời khỏi đội vì bất kỳ lý do gì. Làm trái điều này, tôi sẽ giết.
Turan nhấn mạnh chữ cuối cùng, giọng gằn xuống, quắc mắt lại. Nó hoàn toàn nghiêm túc. Tổ đội này dính líu đến rất nhiều bí mật của nó, và cũng là mấu chốt quyết định sinh mạng của nó. Mà nó thì rất sợ chết. Nó sẵn sàng chôn vùi bất kỳ kẻ nào dám đe dọa đến điểm yếu chí mạng đó của nó.
Tiffia thấy dáng vẻ Turan lúc này thì không dám đùa bỡn nữa mà nhìn chằm chằm vào nó. Một lúc lâu, cô ta cất tiếng với giọng run run:
– Cậu giết tôi, nhưng mà... Chẳng phải rồi tôi cũng sẽ hồi sinh sao?
– Không được chết!
Turan nói lớn, gần như quát vào mặt Tiffia, khiến cô ta giật nảy mình. Mất mấy giây cô ta mới lấy lại bình tĩnh, nói:
– Nhưng mà chính cậu là người giết—
– Không được chết! – Turan ngắt lời. – Tôi chỉ biết thế thôi. Ra ngoài đi.
Turan chẳng hiểu sao nó đột nhiên lại cảm thấy bản thân cần phải nghiêm túc răn đe Tiffia và thốt ra những lời như vậy. Từ Thần ấn cho đến chuyện tổ đội, nó đoán là bây giờ tâm trí nó không còn đủ sáng suốt để nói chuyện rành mạch.
Tiffia thấy biểu hiện kỳ lạ của Turan thì cũng không đôi co nữa. Dù vậy, lòng cô vẫn bực tức vô cùng, liền đứng dậy, mở khóa cửa rồi bước ra ngoài. Những đốm sáng li ti trong phòng cũng theo đó tan biến vào không khí.
– A! Tiffia! Tôi tìm Turan mà mãi không thấy cậu ta trả lời, hóa ra lại nhầm là phòng của cô à. Ơ, cô đi đâu thế? Tiffia!
Tiếng của Darmil vang lên í ới từ bên ngoài. Turan chẳng để tâm mấy. Nó chỉ trách cứ tại sao Tiffia lại chẳng thèm đóng cửa lại cho nó, đành đứng dậy tự mình làm.
– Ơ, Turan?
Lại là tiếng của Darmil. Hắn ta lúc này đang đứng trước cửa nhìn Turan với đôi mắt mở to. Rồi trên đôi mắt ấy, Turan có thể thấy rõ nước mắt đang long lanh.
– Cậu-cậu… và Tiffia…
Turan đóng sầm cửa lại. Nó chẳng hơi đâu mà bận tâm đến mấy cái suy nghĩ linh tinh của Darmil lúc này. Nó mệt. Nó đoán mình cần một giấc ngủ.
Turan nghĩ vậy, rồi nó lại ngả lưng xuống giường, nhắm mắt lại. Bên ngoài, tiếng la hét đầy đau khổ của Darmil vẫn văng vẳng.
Từng con chữ trong bản chuyển ngữ này đều là thành quả lao động của truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép trái phép.