(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 241: Thành viên mới
Sau một hồi vật lộn và giãy giụa trong tuyệt vọng, Jorz cuối cùng cũng được buông tha, nằm thở hồng hộc với vẻ mặt thư thái, trông đầy mãn nguyện.
Turan tò mò đưa mắt nhìn sang Kull, nhưng cậu ta chỉ nhún vai, ra hiệu mình cũng chẳng rõ.
Jorz giật mình bừng tỉnh, nhớ lại chuyện vừa xảy ra, liền lên tiếng chất vấn: – Các ngươi… Đây đúng là một nỗi sỉ nhục!
Turan khẽ lắc đầu. Với một con mèo như Jorz, cứ làm như thể chưa từng bị ai sờ mó bao giờ vậy. Muốn giả vờ cho giống, tất nhiên phải bị sờ rồi.
– Ta vốn muốn cho các ngươi một cơ duyên, thế mà… Thật không thể tin nổi!
Giọng Jorz càng lúc càng trở nên gấp gáp, tràn đầy giận dữ thật sự. Thế nhưng, lời cất ra từ một con mèo chỉ mới Thần cấp 3 chẳng có chút uy hiếp nào.
Dường như chính mình cũng nhận ra điều đó, Jorz hằm hè nói: – Đáng giận mà… Đúng thật là… Haizz…
– Con mèo này nói chuyện được, mà lắm lời thật đấy. – Kull thốt.
– Quả thật là lắm lời. – Turan đồng tình.
– Các ngươi… – Jorz im bặt. Kull vừa nhào tới, định sờ mó thêm một đợt nữa nhưng lại ngừng ngay khi thấy Turan ra hiệu.
– Chuyện làm người bảo hộ, ta nghĩ ta đã hiểu ý ngươi rồi. – Turan nói – Nhưng ta và tổ đội của ta không hề có ý định nhận vai trò đó.
– Đây không phải… – Tuy nhiên. – Turan ngắt lời, nhấn giọng – Chúng ta có thể cùng đạt được lợi ích theo một cách khác.
Jorz lộ vẻ tò mò, liền hỏi: – Cách gì?
– Trở thành thành viên tổ đội của ta.
Jorz lưỡng lự. Nhìn vẻ mặt lưỡng lự của con mèo, có vẻ đây không phải lần đầu tiên tình huống này xảy ra, hoặc ít nhất là nó đã từng nghĩ đến.
Trở thành người bảo hộ hay đồng đội của nhau, trên thực tế đối với Jorz không quá khác biệt. Tuy nhiên, đối với Turan, đây là yếu tố then chốt cho sự phát triển của tổ đội.
Turan vẫn chưa biết cảnh giới Tật Thần mà Jorz nhắc đến có ý nghĩa gì, nhưng nó muốn dù sau này Jorz có trở nên lớn mạnh, thì vẫn là một phần lực lượng của tổ đội mình.
Điều duy nhất mà Jorz cần cân nhắc, hẳn là thời điểm mình có thể trở về với bản thể chính của mình. Con mèo suy cho cùng vẫn lấy việc khiến lực lượng bản thân lớn mạnh làm mục tiêu quan trọng nhất, không thể cứ bỏ mặc bản thể phụ bên cạnh Turan mãi được.
– Ngươi muốn lập giao kèo ư? – Jorz hỏi dò.
– Không. – Turan đáp lời ngay – Đối với thành viên tổ đội, ta có cách khác để đảm bảo sự gắn kết.
Jorz nhếch mép cười, chẳng rõ đang nghĩ gì, rồi nói: – Rất không tệ. Ta tán thành ý nghĩ và đề nghị của ngươi. Ta cũng tò mò muốn xem ngươi sẽ làm gì để gìn giữ sự gắn kết đó khi thời cơ đến.
Turan mỉm cười. Nó biết Jorz đã đồng ý trở thành đồng đội của mình. Chuyện sau này, cứ để sau này rồi tính. Ít nhất, Turan có thể nhận ra con số vạn năm mà Jorz đã bảo cần có để đạt đến Tật Thần là có thật.
“Rốt cuộc thì đó là cái gì mà cần nhiều thời gian đến vậy?” Turan nghĩ. Là một du hành giả mới đạt Thần cấp 5 chưa lâu, tuổi đời cũng chỉ mới 19, nó tất nhiên khó mà hiểu được vạn năm có ý nghĩa như thế nào.
Đại Thánh Thế, cũng chỉ vừa giáng lâm chưa đầy 4 năm mà thôi.
– He! Thế bây giờ chúng ta là đồng đội ư?
Kull hô, chồm tới tóm lấy Jorz rồi nâng lên.
– Ngươi- ngươi mau buông ta ra! – Jorz hốt hoảng kêu lên – Tên biến thái này!
– Biến thái cái gì! – Kull gắt gỏng – Ngươi cũng là mèo đực. La hét như con gái vậy.
– Ngươi… – Jorz im bặt. Kull vừa nhào tới, định sờ mó thêm một đợt nữa nhưng lại ngừng ngay khi thấy Turan ra hiệu.
Turan cười thầm, để hai người đùa giỡn một chút rồi bảo cả hai ra ngoài. Thế nhưng, Jorz yêu cầu ở lại vì có chuyện cần bàn thêm.
– Đã xác định mối quan hệ giữa chúng ta rồi, vậy thì ta cũng phải ra sức bồi dưỡng thêm kiến thức cho ngươi.
Jorz nói, sau đó chỉ một chân trước, thứ mà có thể xem như tay, vào vai Turan, bảo: – Ta biết ngươi có thể nhìn thấy, Thenia.
Turan hơi giật mình. Nó không ngờ Jorz biết về chủ nhân của chim Len, càng không ngờ con mèo này dám nói thẳng tên của thần Syrathr.
– Hừm. Không biết ngài Jorz dạo chơi đến thế giới này rốt cuộc là vì điều gì? – Đó là giọng của thần Syrathr, cất lên đầy uy lực từ bên vai Turan, không nghi ngờ gì, chính là thông qua chim Len.
– Đừng lo. – Jorz nói – Ta không định diệt thế giới này là được, phải không? Còn ngươi thì đừng hé răng về ta với bọn Chính thần khác là được việc rồi. Nhất là tên Syneir đó.
– Không dám. – Thần Syrathr đáp – Chỉ là, tên du hành giả nhỏ nhoi này, ta mong ngài đừng quá xem trọng hắn.
Cười khẩy một tiếng, Jorz bảo: – Đó không phải là chuyện mà ngươi có thể quyết định. Để Len theo sát một tên du hành giả mới chỉ Thần cấp 5, có kẻ ngu nào lại không đoán ra được hắn không tầm thường chứ.
– Vậy là ngài muốn ra tay với người của tôi?
Giọng thần Syrathr chứa sự giận dữ và vẻ uy hiếp không chút kiềm nén. Thế nhưng Jorz vẫn chỉ là cười một tiếng, nói: – Đây suy cho cùng là quyết định của hắn. Ngươi không có quyền gì cả.
– Tôi không cho là vậy. – Thần Syrathr đáp lời ngay – Nếu ngài cưỡng ép, tôi sẵn sàng phát động chiến tranh.
– Hể? – Jorz khẽ thốt – Ngươi dám làm như thế sao? Ta càng thêm hứng thú với hắn rồi.
– Chuyện cần nói, tôi đã nói rồi. – Thần Syrathr bảo – Nếu đã có ngài ở đây, xem ra Len không còn cần thiết nữa.
Chim Len sau lời đó lập tức bay đi, xuyên thẳng nóc nhà nhanh như một tia chớp, biến mất.
– Chỉ biết phá hoại.
Jorz lầm bầm rồi vung hai chân nhỏ nhắn vẽ vời gì đó. Hình vẽ mà con mèo tạo ra phát sáng le lói, từ từ bay về phía lỗ thủng trên nóc nhà, chạm vào, bất chợt tạo thành một lớp màn chắn che kín ánh nhìn.
– Đây là… – Turan nói nhỏ, với vẻ mặt khó tin.
– Là trận pháp. – Jorz cười nói – Ngươi có hứng thú không?
Turan thì biết về trận pháp, nhưng đây là lần đầu tiên nó thấy một trận pháp có thể được vẽ trong không trung, lại còn có thể di chuyển đến vị trí chỉ định. Trước đây, nó còn chưa từng nghe nói đến, chứ đừng nói là được thấy.
Trông vẻ mặt nhăn nhó khó hiểu của Turan, Jorz rất hài lòng, bảo: – Ta đã nói đây là cơ duyên của ngươi, vượt xa mọi thứ tồn tại trên thế giới này. Tầm nhìn của ngươi từ bây giờ không nên bị giới hạn bởi vài tên Chính thần nhỏ nhoi đó nữa.
Turan tất nhiên nhìn thấy sức ảnh hưởng của Jorz, nhất là sau cuộc nói chuyện của ông ta với thần Syrathr, và cả cảnh tượng chim Len phải rời đi nữa.
Nhưng nghĩ lại, bản thể hiện tại của Jorz cũng chỉ mới Thần cấp 3 mà thôi, và ông ta rõ ràng cũng rất kiêng kỵ thần Syrathr và thần Nastorl. Dù sao thì đây cũng là địa bàn của người khác, Jorz không thể cứ muốn làm gì thì làm được.
Hơn nữa, Jorz không chỉ có một bản thể. Turan có thể thành công khiến ông ta hứng thú, nhưng không có nghĩa là ông ta sẽ làm mọi thứ để giúp nó đối đầu với các Chính thần tại đây. Mọi thứ đều có giới hạn.
– Ừm. Giờ thì ta là đồng đội của ngươi, cứ thế mà làm việc thôi. – Jorz nói – Không cần làm đảo lộn mọi thứ lên. Thế đấy.
Turan gật đầu tán thành. Jorz xem ra rất biết cách hành xử, không phải kiểu người vì có địa vị, quyền lực mà cứ muốn cưỡi lên đầu người khác. Nếu ông ta là kẻ như thế, Turan sẽ không ngần ngại đuổi ông ta khỏi tổ đội.
– Trước mắt thì, ngươi có dự định gì? – Jorz hỏi.
Turan sắp xếp lại suy nghĩ một lúc, bảo: – Trước tiên, tôi cần thăng đến Thần cấp 15 trong vòng ba tháng tới. Ông có ý tưởng gì không?
– Ba tháng ư, không khó. – Jorz đáp – Ngươi có sở hữu thế lực nào không? Hoặc là tiền bạc đủ nhiều?
Thứ mà Turan dựa vào hiện tại chỉ là khả năng kiếm tiền của kỹ năng ‘Thông hiểu’ và mối quan hệ với Wyndur.
– Tiền bạc về cơ bản không thành vấn đề. – Turan nói – Tôi cũng có thể sắp xếp tham gia càn quét phó bản với sự hỗ trợ của một tổ đội lớn mạnh.
– Vậy còn mạch nguyên khí tiên thiên thì sao? – Jorz hỏi – Ta có nghe nói xuất hiện một cái khá lớn ở gần đây.
Turan cũng từng có ý định đi một chuyến đến mạch nguyên khí tiên thiên xem hiệu quả thế nào, nhưng nghĩ lại thì thôi.
Mạch nguyên khí tiên thiên là tài sản quan trọng của quốc gia và các thế lực, không chỉ riêng vương quốc Enria mà khắp nơi đều thế. Turan muốn trải nghiệm thì được, nhưng lợi dụng nó để nâng cao Thần cấp đến 15 thì không khả thi. Hơn nữa, suy xét tình hình các du hành giả suốt từ khi Đại Thánh Thế giáng lâm đến giờ, Turan không cho rằng mạch nguyên khí tiên thiên mang lại lợi ích có thể lớn hơn việc càn quét hàng loạt các phó bản cao cấp.
– Tôi định tập trung vào các phó bản… – Turan đáp.
– Ngu ngốc. – Jorz gắt – Ngươi phải biết kết hợp cả hai. Mạch nguyên khí tiên thiên đồng thời cũng giúp du hành giả hồi phục và tăng cường chức năng. Hơn nữa, ngươi không muốn, nhưng ta muốn.
Turan nhếch mép. Nó đoán ra điểm mấu chốt là Jorz muốn hưởng mạch nguyên khí tiên thiên.
“Nghĩ lại, Darmil với Kull hẳn cũng cần.” Turan nói thầm, lòng bắt đầu suy tính cách tiếp cận nguồn tài nguyên hấp dẫn này.
– Gượm đã. – Turan chợt thốt lên – Ông không định chiến đấu, phải không?
– A, sao lại nói thế. – Jorz bảo – Không cần chiến đấu mà vẫn thăng Thần cấp được thì tốt nhất, chẳng phải ư?
– Đồ lười biếng. – Turan mắng.
– Ừm, ta không phủ nhận. – Jorz cười nói – Tốt nhất là ngươi sắp xếp cho ta vị trí hậu cần trong tổ đội. Ta sẽ đảm bảo chế tạo các loại bùa chú, trận pháp cho ngươi.
– Ông nghĩ tôi đủ tiền nuôi ông nằm phè phỡn ở nhà hưởng thụ mạch nguyên khí tiên thiên sao? Mà này, ông không du hành, làm sao thăng Thần cấp cho nhanh được?
Jorz chỉ tay vào Turan, bảo: – Ta đã nói gì chứ? Ngươi dẫn đường, bảo hộ. Ngươi cứ lớn mạnh là đủ rồi, sau đó dẫn ta đi thăng Thần cấp. Tính toán của ta không hề có một kẽ hở nào.
“Con mẹ nó, ý ông là tôi phải còng lưng làm lụng để nuôi ông, cho ông hưởng thụ suốt một vạn năm để rồi sau đó ông phủi đít bỏ đi?” Turan lầm bầm, lòng giận dữ không kiềm được. Rồi nó cất tiếng: – Không được. Ông chắc chắn sẽ du hành cùng tổ đội của tôi. Nếu không, chúng ta cũng chẳng cần duy trì mối quan hệ này.
– Ơ? – Jorz thốt lên – Ngươi tên đầu đất này. Ngươi không thấy lợi ích của mình lớn đến mức nào sao? Kẻ khác được trở thành người bảo hộ cho ta thì mừng rỡ, quỳ lạy còn không kịp. Đó là phúc phận của cả dòng họ chúng nó đấy!
Turan đưa tay ngắt lời, bảo: – Tôi không cần biết. Ông bây giờ là thành viên tổ đội của tôi, thì phải làm cho ra dáng một người đồng đội. Thần Syrathr đối với tôi như thế nào, ông chắc cũng đoán được phần nào.
Jorz nghe lời cuối của Turan, mặt lộ rõ vẻ lo lắng, bắt đầu tính toán thiệt hơn. Sau cùng, ông ta đành nói: – Được rồi. Ta nghe ngươi là được chứ gì. Chết tiệt một tên Thần cấp 5 quèn.
– Ông! – Turan thốt lên, nhào tới túm lấy Jorz.
– Tôi sẽ đem ông giao cho Kull.
– Đừng. – Jorz hô lên – Gì cũng được, đừng là tên đó. Hắn ta đúng là tên biến thái.
Nhưng mặc cho Jorz cầu xin hết lời, Turan vẫn không thay đổi ý định, bỏ ra khỏi phòng để đi tìm Kull.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, với sự tỉ mỉ trong từng câu chữ.