(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 227: Đến thành Carne
Lúc này đã là gần nửa đêm.
Turan đang ngồi trong phòng, nghiên cứu cuốn sách kỹ năng ‘Luyện tinh thần’. Hôm qua, nó đã đạt đến mức có thể nhìn thấy vùng đêm tối, nếu thuận lợi, hôm nay rất có thể sẽ tạo ra được đốm sáng tinh thần đầu tiên.
Sau gần bốn tiếng đồng hồ không ngừng vận dụng kỹ năng chủ đạo lên cuốn sách, Turan cuối cùng thấm mệt, đành lên giường nằm nghỉ. Nó vẫn chưa vội ngủ, đưa mắt nhìn chim Len đang nằm trên chiếc gối bên cạnh.
Con chim nhỏ màu vàng vốn dĩ tưởng chừng thờ ơ với mọi thứ, chỉ đóng vai trò quan sát, vậy mà hôm nay đã cứu Turan một mạng. Dù hình dáng trông yếu đuối, sức lực lại mạnh đến đáng kinh ngạc. Chỉ cần vỗ cánh và giơ chân, nó đã có thể chống lại nhát chém từ một con quái cấp độ 12.
Trong lòng Turan dần dâng lên sự tò mò. Nó muốn thử kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên Len, để xem con chim này có Thần cấp là bao nhiêu. Là thú cưng của thần Syrathr, hẳn Thần cấp của nó sẽ không thấp.
Nhưng rồi, không biết vì sao khung cảnh xung quanh Turan tối sầm đi. Sau đó, trong mắt nó đột nhiên xuất hiện rất nhiều thứ, trôi qua nhanh đến mức nó không kịp nhận ra bất kỳ hình ảnh nào.
Các giác quan của Turan mờ dần đi. Nó thoáng thấy đau, nhưng cảm giác ấy không rõ ràng, chỉ như một cơn nhói thoáng qua.
Turan bừng tỉnh, mồ hôi đổ khắp người như vừa tắm. Ngực nó phập phồng vì hồi hộp, hít thở từng hơi vội vã. Khắp cơ thể nó run lên không kiểm soát, như th��� đang sợ hãi một điều gì đó mà nó có nghĩ mãi cũng không sao biết được là gì.
Phải mất một lúc lâu, Turan mới bình tĩnh lại, nhận ra trời đã sáng, đồng thời cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra với mình.
Nó đã kích hoạt kỹ năng chủ đạo lên Len. Những luồng thông tin khổng lồ lập tức đổ dồn vào trí óc nhỏ bé của nó, tràn ngập, đè nén, khiến nó không chịu nổi mà mất đi ý thức.
Turan quay đầu nhìn sang con chim nhỏ màu vàng đang cất tiếng hót líu lo ở đầu giường. Cuối cùng, nó vẫn không biết được Len có Thần cấp bao nhiêu, hay sức mạnh của nó đến mức nào.
Có lẽ giờ chưa phải lúc. Turan vẫn còn quá yếu, kỹ năng ‘Thông hiểu’ mới chỉ đạt 26% tiến độ ở cấp 1.
Dù vậy, Turan vẫn có thể xác định rằng Thần cấp của Len không thấp hơn 30, thậm chí có thể đã đạt tới 45, mức Thần cấp vốn thuộc về các huyền thoại ở thế giới này. Nghĩ đến việc một kẻ có Thần cấp cao như thế một mực giám sát bên cạnh mình, Turan thật sự không khỏi rùng mình.
Khẽ thở dài một tiếng, Turan đứng dậy, chuẩn bị một chút rồi rời khỏi phòng.
Lúc này, tại sảnh ăn đã có mặt Darmil và Kull. Hai người không biết đang bàn về chuyện gì, nhưng nói cười trông rất vui vẻ. Vừa trông thấy Turan, Darmil liền lớn tiếng gọi:
– Turan! Sao muộn thế?
Kỳ thực, lúc đó mới chỉ hơn bảy giờ rưỡi, chưa thể gọi là muộn. Nhưng tất nhiên, Turan không rảnh đôi co về một lời chào hỏi như thế.
– Cảm giác về Thần cấp thế nào? – Turan bước tới hỏi.
– Không tệ. – Kull đáp với vẻ tự tin. – Tôi tin rằng nếu bây giờ được tham gia lại thử thách khai trừ, tôi nhất định sẽ đánh cho lão Tamad sống dở chết dở.
Turan cười nhạt, trong lòng có chút ngạc nhiên. Ai cũng biết Kull từ nhỏ đã sống dưới sự áp bức của lão Tamad, chứ không phải chỉ mới bắt đầu từ khi Đại Thánh Thế giáng lâm. Vậy nên, việc cậu ta muốn loại bỏ áp lực và sự ám ảnh đó trong vài ngày là điều không thể. Trừ phi ngay từ đầu, cậu ta vốn dĩ không bị lão ta ám ảnh, thậm chí luôn tìm cơ hội phản kích.
– Thế thì tốt. – Turan nói. – Thực sự, việc để một du hành giả mới bước vào cuộc tranh giành Thần cấp như cậu tham gia giành giải quán quân sự kiện Appaprithietra là hơi miễn cưỡng. Nhưng giờ xem ra mọi thứ đều ổn cả, nhỉ?
– Cậu vậy là xem thường tôi rồi. – Kull nói, khẽ vênh mặt lên. – Trong vòng ba ngày đạt tới Thần cấp 5, hẳn tôi phải là trường hợp đầu tiên rồi nhỉ?
Turan không đáp, chỉ cười trừ. Tính hơn thua của Kull có thể sánh với Darmil, nhưng với cái tính ganh đua từng chuyện nhỏ nhặt nhất của cậu ta, Turan thật không biết nên phản ứng thế nào cho phù hợp.
Nhưng Turan biết, vẻ ngoài này của Kull chỉ là một khía cạnh. Trong lúc du hành, nó đã quan sát rất kỹ và nhận thấy trong ánh mắt, hành động của cậu ta đều vô cùng dứt khoát, nhắm vào nơi hiểm yếu nhất của mục tiêu. Không chỉ đối với quái vật, mà ngay cả với con người, Kull cũng sẽ có biểu hiện tương tự nếu đó là mục tiêu săn giết của mình.
Thử thách khai trừ lần trước chính là một ví dụ. Dù trông có vẻ Kull đã rất chật vật mới vượt qua được, nhưng cần phải biết rằng đối thủ là Thần cấp 5 trong khi cậu ta chỉ là một Nihr. Người bình thường đối diện với áp lực đó đến cử động còn không dám, nhiều lắm cũng chỉ quay người bỏ chạy mà thôi.
Nhưng Kull đã dám hành động liều lĩnh, gần như dựa hoàn toàn vào phản xạ bản năng hơn là một kế hoạch đã được sắp đặt từ trước. Nếu đối thủ không vượt trội Kull quá nhiều, khiến cậu ta phải lo trước lo sau, thì trận đấu hẳn đã sớm kết thúc rồi.
Khác với Darmil, sự liều lĩnh của Kull không đi cùng với sự ngu ngốc, mà luôn kèm theo một sự đánh giá tình hình cẩn thận. Chỉ khi nào xác định được bản thân có cơ hội thắng thì cậu ta mới ra tay, và một khi đã ra tay thì chính là dốc hết sức mình, đôi khi không màng đến tính mạng.
Nghĩ đến ngày hôm qua, nếu là một kẻ khác, chắc chắn sẽ không chấp nhận việc dùng sự an nguy của bản thân để dẫn dụ một con quái cấp độ 12, bởi chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể mất mạng ngay lập tức.
– Mọi người ăn sáng xong nghỉ ngơi một chút. – Turan lên tiếng. – Sau đó chúng ta sẽ khởi hành tới thành Carne. Chiều nay sự kiện sẽ bắt đầu, trước đó, mọi người sẽ có một khoảng thời gian tự do. Nội dung sự kiện đã được nói qua rồi, khi chính thức bắt đầu tôi sẽ nêu cụ thể từng người cần làm gì. Không có vấn đề gì chứ?
– Không có, không có. – Kull phất tay nói. – Tôi hoàn toàn tin tưởng vào sự sắp xếp của cậu.
– Tôi… cũng không có.
Darmil nói hùa theo, nhưng vẻ mặt trông không được quả quy���t cho lắm.
Turan nhìn hai người đồng đội của mình, cứ cảm giác họ có gì đó là lạ, đặc biệt là Kull. Nhưng nó lại không thể chỉ rõ được cái sự kỳ lạ ấy là gì.
“Có tâm sự riêng?” Turan chợt nghĩ, quyết định tạm thời bỏ qua. Dù sao thì, đội trưởng không có nghĩa là có thể vô cớ xen vào đời tư của thành viên tổ đội mình. Trước khi xác định được vấn đề có ảnh hưởng tới hoạt động của tổ đội hay không, Turan sẽ vờ như không biết.
Đoạn đường từ thành Tailor đến thành Carne không dài, cứ đi xe theo hướng tây nam chừng nửa ngày là đến. Trên đường cũng không có nhiều quái vật xuất hiện, mà nếu có thì cũng dễ dàng bị tổ đội ba người Thần cấp 5 giải quyết gọn gàng.
Việc đầu tiên Turan làm khi đến thành Carne là tìm đến ủy ban Đại Thánh Tôn Hiệp đoàn để đăng ký cho tổ đội tham gia sự kiện Appaprithietra. Xong xuôi, ba người tìm một chỗ trọ khá ổn rồi chia nhau ai làm việc nấy. Hiện tại vẫn còn khá sớm cho đến buổi lễ khai mạc, và mọi người đều cần có chút thời gian riêng tư.
Turan nghĩ một hồi, rồi tìm đến một cửa hàng đồng giá nhỏ ở góc thành Carne. Nó không vội đến cửa hàng lớn vì không có nhiều thời gian, khó mà lựa chọn được phương thức phù hợp để kiếm tiền mà không bị chú ý.
Đúng như dự đoán của Turan, quầy hàng niêm yết giá cao nhất trong cửa hàng chỉ có hai nghìn xen. Nó dạo quanh một hồi, không tìm được món vật phẩm nào đặc biệt. Nó đành chọn một vài hộp có phần lời tương đối cao, rồi mở ra đổi lấy tiền ngay.
Tổng cộng số tiền Turan kiếm được chỉ có hai mươi sáu nghìn xen, không đáng bao nhiêu so với số tiền nó đang cần. Dù vậy, việc đập hộp này còn có một lợi ích là giúp nó gia tăng tiến độ kỹ năng chủ đạo, nên chẳng có lý do gì để không làm cả.
Rời khỏi cửa hàng đồng giá, Turan dạo phố một chút rồi lấy ra viên đá truyền âm, bắt đầu truyền tín hiệu. Không mất quá lâu, viên đá liền có phản hồi.
– Turan phải không? Tôi đây.
Người nói chuyện chính là Howlei. Turan hỏi:
– Đã quá giờ rồi, sao cậu vẫn chưa liên lạc gì?
– Ấy, xin lỗi. – Howlei vội đáp. – Mọi người đã đông đủ cả rồi chứ?
Turan kìm một tiếng thở dài, không trả lời câu hỏi của Howlei mà nói thẳng:
– Nếu không có vấn đề gì thì đến nhà trọ Tarhal ngay. Thời gian cũng không còn sớm nữa đâu.
– Được được. Tôi biết rồi. Trong vòng một tiếng tôi sẽ có mặt.
Howlei dứt lời liền ngắt tín hiệu ngay.
Turan phát bực. Nó thật sự không hiểu Howlei đang làm gì mà phải mất tới một giờ nữa mới đến nơi, đã vậy còn chưa kịp hỏi thì cuộc nói chuyện đã bị đơn phương kết thúc mất rồi.
“Chẳng lẽ tên này còn chưa đến thành Carne?” Turan chợt nghĩ, rồi lắc đầu, không muốn nghĩ tới nữa. Nếu Howlei đến trễ, vậy thì cứ loại cậu ta khỏi đội là xong thôi.
Mọi quyền lợi liên quan đến bản dịch này đều thuộc về truyen.free.