(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 222: Hề chiến binh tinh anh
Trong lúc tổ đội đang nghỉ ngơi, chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo, Turan cảm nhận một rung động nhẹ lan khắp cơ thể. Cậu ta không hề hoảng hốt, bởi vốn đã chờ đợi cảm giác này từ lâu, chỉ không ngờ nó lại xuất hiện đúng lúc đang nghỉ ngơi.
Lấy ra viên đá truyền âm đang phát sáng nhàn nhạt, Turan khẽ nói:
— Tôi nghe.
— Turan, là cậu à?! Turan! Là cậu phải không? Tớ- tớ- tớ-
Giọng nói ấy lộ rõ vẻ cực kỳ bối rối, thậm chí có phần hoảng loạn. Turan nhận ra giọng nói, cũng nhận ra chủ nhân của nó, nhưng phản ứng này quả thật khiến cậu ta không khỏi bất ngờ.
Định lên tiếng chấn chỉnh, Turan chợt nghĩ tới một chuyện, bèn hỏi:
— Thành công?
— Tớ- tớ- Hả? Ừ- ừ thì- Đúng! Thành công! Chính là… Thành công rồi!
Người gọi đến không ai khác chính là Yeatra, người mà hiện giờ đang ngày đêm mày mò chế tạo bùa có phẩm chất ‘Anh hùng’. Theo như câu trả lời của cô nàng, có vẻ như tấm bùa mà một Nihr đáng lẽ không thể nào tạo ra, nay đã thành công được chế tạo.
Tim Turan bất giác đập nhanh. Ngay cả Turan, dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, cũng không thể không mất đi bình tĩnh vào lúc này. Đây không chỉ là vấn đề một Nihr có thể chế tạo được bùa chú phẩm chất cao, mà là khả năng tạo ra bùa chú phẩm chất ‘Anh hùng’ của một kẻ như cô ấy. Một người có khả năng như Yeatra, là đối tượng mà các tổ chức, thế lực to lớn sẽ không ngần ngại bỏ cái giá lớn để tranh giành về.
Và Yeatra chỉ mới là một Nihr mà thôi. Nghe qua có vẻ đáng tiếc, nhưng với việc Turan đã giúp cô ấy đột phá, thì không nghi ngờ gì tiềm năng của cô ấy sẽ được phát huy tối đa và trở nên không thể đong đếm.
Trước đây, Turan có đặt niềm tin vào Yeatra, nhưng cũng chẳng hi vọng quá nhiều. Dù sao thì một Nihr như cô ấy có thể tạo ra bùa phẩm chất ‘Tinh anh’ đã là rất đáng quý rồi, huống chi là kịp thời tạo ra bùa phẩm chất ‘Anh hùng’ trước thời hạn Wyndur đặt ra. Mà thời hạn đó cũng chỉ là để cậu ta có thể kiểm soát tốt mọi chuyện, chứ trên thực tế, Turan không hề thấy gấp gáp dù phải chờ đợi thêm một hai tháng.
“Quả là một báu vật.” Turan thầm nghĩ, mỉm cười. Cậu ta lúc này quả thật rất đắc ý, thậm chí quên mất rằng ba người cùng mình du hành vẫn còn đang ở đây. Thời gian nghỉ ngơi đã hết, và ba người kia đang nhìn Turan với ánh mắt nghi ngờ xen lẫn khó hiểu.
Dù vậy, biết Turan đang nói chuyện qua đá truyền âm, chẳng ai đủ ngu ngốc để đến làm phiền. Turan liếc nhìn ba người một chút, cố dằn xuống cảm giác hồi hộp và mừng rỡ trong lòng, rồi nói:
— Được rồi. Tôi sẽ liên lạc với cô sau. Chúc mừng.
— H�� hì- Ơ sao cơ? Vội thế-
Âm thanh ngừng bặt vì Turan đã ngắt tín hiệu. Viên đá truyền âm trong tay cậu ta theo đó cũng yếu dần ánh sáng rồi tắt hẳn.
— Chuyện gì vậy?
Howlei tò mò hỏi.
— Một người bạn làm nên chuyện tốt. — Turan mỉm cười đáp. — Ừm, chỉ thế thôi.
— Chỉ thế thôi?
Howlei nghi hoặc nói. Cậu ta khó mà tin được chuyện tốt nào có thể khiến một người như Turan vui mừng đến mức không kiềm lòng được như vậy.
Turan không để ý tới sự thắc mắc của Howlei, bảo:
— Nghỉ ngơi xong rồi? Tiếp tục thôi.
Cứ thế, mặc cho cả ba người đi cùng mình vẫn vô cùng tò mò, Turan dẫn cả nhóm lên xe, tiến tới bãi quái tiếp theo.
Mục tiêu là một đám mười con Hề chiến binh. Nếu là ngày hôm qua, Turan sẽ không do dự quay xe đi tìm một đám quái khác.
Mười con Hề chiến binh cấp độ 6 là một thử thách quá lớn đối với tổ đội chỉ có bốn người, trong đó một thành viên còn là du hành giả vừa mới bắt đầu được vài ngày, Thần cấp chỉ đạt 3. Nhưng hôm nay, Kull đã thăng lên Thần cấp 4, cộng thêm sự hỗ trợ từ Howlei, hẳn là đủ để đối phó với chúng mà không mất quá nhiều sức.
Vẫn theo cách cũ, Darmil làm chủ công dẫn dụ đám quái, Turan và Howlei theo sát hỗ trợ phía sau, còn Kull thì giữ khoảng cách, tìm cơ hội tung đòn kết liễu.
Mười con Hề chiến binh xem ra cũng chẳng có gì đáng ngại. Chúng dù sao cũng chẳng phải chủng quái có khả năng phối hợp chiến đấu, cứ con này đâm vào con nọ, giảm bớt không ít áp lực cho cả đội.
Nhưng rồi, chuyện bất ngờ xảy ra. Turan liếc mắt một cái, liền dứt khoát hô lớn:
— Darmil! Rút về. Howlei cũng vậy, đừng dây dưa nữa.
Turan không lo lắng về Kull. Cậu ta sở hữu tốc độ vượt trội nhất trong nhóm dù chỉ mới Thần cấp 4, lại có cả kỹ năng ‘Lao đi’ và ‘Lĩnh vực’, nên việc bị giữ lại hay chạy không kịp là điều không thể.
Darmil nghe lệnh Turan thì không chút do dự, vung chùy đánh văng con Hề chiến binh gần nhất rồi lập tức xoay người chạy về phía xe.
Howlei có phần chậm hơn, tung liền mấy đấm đá mới khiến con quái đang nhắm vào mình lảo đảo một chút, rồi tìm được cơ hội bỏ chạy.
— Chuyện gì vậy, Turan?
Kull không vội bỏ đi mà tiến đến bên cạnh Turan, cất tiếng hỏi.
Turan vẻ mặt nghiêm trọng, nhìn chằm chằm vào bóng hình một con Hề chiến binh trong đám quái đang đuổi theo Darmil cách đó không xa. Con quái lúc nãy vẫn còn đội mũ màu nâu, giờ đã biến thành màu xanh lục, cả người cũng đang dần đổi màu.
Đây chính là quá trình một con Hề chiến binh tấn thăng lên phiên bản tinh anh của nó. Cũng may, con quái tinh anh không bất ngờ xuất hiện như con Hề ngu ngốc tinh anh mà Turan và Darmil đã đụng phải lúc mới bắt đầu cuộc du hành với cậu ta.
Câu hỏi của Kull không được Turan buồn để tâm dù chỉ một chút. Cậu ta lúc này đang mải vắt óc suy nghĩ xem nên đối phó với tình huống hiện tại ra sao cho đúng.
Việc cả nhóm lên xe rồi vọt chạy đi là điều nên làm lúc này, nhưng một con Hề chiến binh tinh anh cấp độ 12 có thể mang lại trên dưới 100 bậc Thần tinh nếu săn giết thành công.
Không chỉ vậy, quái tinh anh còn có khả năng cao rơi ra vật phẩm có phẩm chất tốt và độ hiếm cao.
Turan không phủ nhận bản thân lúc này có chút tham lam, nhưng thực tế là tổ đội bốn người này thực sự có đủ sức đánh giết một đối tượng quái cấp 12. Thứ mà cậu ta dựa vào lại càng là lời cầu khấn của mình, vô cùng tự tin rằng có thể giải quyết con Hề chiến binh tinh anh.
Khẽ thở dài một tiếng. Turan cố dìm cảm xúc ham muốn đang dâng trào trong lòng xuống. Giờ đang có Howlei ở đây, cậu ta không thể cứ thế cất lời cầu khấn được. Hơn nữa, số Thần tinh nhận được khó mà dành về cho Kull, thành công đánh giết cũng chẳng có ý nghĩa gì nhiều.
— Đi thôi. Là quái tinh anh.
Turan hờ hững nói rồi quay người bỏ đi.
Kull rùng mình một cái, mắt láo liên nhìn quanh, tìm kiếm bóng dáng con quái đáng sợ cấp độ 12. Cậu thật không ngờ lời nói bâng quơ hôm qua của mình lại thành hiện thực ngày hôm nay.
— Đ-đi-đi thôi.
Kull run giọng nói, nhưng Turan từ lâu đã rời đi rồi.
Tuy nhiên, đúng lúc này, Howlei không biết nổi cơn điên khùng gì, lại cắm đầu lao vào đám quái đang đuổi theo Darmil, miệng còn hô hào:
— Để tôi giúp cậu. Chúng không bắt kịp cậu đâu!
Darmil so về tốc độ quả thật có chậm hơn đám Hề chiến binh, nhưng với khả năng xoay người vung chùy đánh văng quái vật rồi lập tức chạy đi, thì việc thoát thân chẳng có gì khó khăn.
Con Hề chiến binh tinh anh có tốc độ nhanh, nhưng vì vẫn nằm giữa đám quái khác, nên muốn nhanh hơn cũng không được. Mặt khác, con quái vẫn đang trong quá trình biến đổi, chưa trở thành mối đe dọa thật sự.
— Tên này…
Turan trầm giọng, vẻ mặt hiện rõ sự giận dữ. Làm sao cậu ta lại không nhận ra ý đồ của Howlei được, trừ phi cậu ta là một tên ngốc hết thuốc chữa.
Dù vậy, Turan không để cơn giận kiểm soát mình, hít thở sâu một hơi rồi bình tĩnh lại. Rồi cậu ta cất tiếng nói lớn:
— Howlei! Chạy đi. Tôi sẽ không cứu cậu đâu.
Lời nói lạnh lùng cất lên, lọt vào tai Howlei, ngay lập tức khiến bước chân cậu ta ngừng lại. Bỏ mặc một du hành giả Thần cấp 5 chiến đấu với một con quái cấp độ 12, chẳng khác nào đẩy cậu ta vào chỗ chết.
— Nhưng Turan! Darmil không ổn rồi! — Howlei hô lớn.
Darmil bề ngoài trông có vẻ chật vật, nhưng Turan dám chắc Howlei có thể nhận ra rằng Darmil không hề gặp nguy hiểm. Ngược lại, nếu Howlei lúc này lao vào đám quái, đó chính là tự tìm đường chết.
— Tôi mặc kệ. Đó cũng không phải việc của cậu.
Nói rồi, Turan lại thấy không đúng lắm, bèn quay sang Darmil, dõng dạc bảo:
— Darmil. Tin tưởng tôi.
— Ồ!
Darmil hô lớn trong khi vung chùy đập văng đầu một con Hề chiến binh. Cậu ta đến giờ vẫn chưa nhận ra tình huống của mình, nhưng tin tưởng tuyệt đối vào lời Turan, cứ thế vừa đánh vừa chạy.
Trên thực tế, vì Darmil không thể tạo khoảng cách với đám quái, nên dù cậu ta có thể chạy được đến chỗ xe thì cả nhóm vẫn không thể cứ thế lên xe bỏ chạy. Nếu không may bị một con Hề tinh anh húc trúng xe, thì đường thoát của mọi người có thể biến mất ngay lập tức.
Nếu như Howlei dựa trên lý do này mà giải thích hành động của mình cho Turan, thì cậu ta còn chút tin tưởng, nhưng Howlei lại lấy sự an nguy của Darmil làm cớ, phớt lờ phản ứng của Turan mà lao vào đám quái. Đây rõ ràng là muốn ép Turan lộ ra thực lực.
Turan không nghĩ nhiều nữa, rút ra một khẩu súng trường dài hơn một mét, cẩn thận kiểm tra một lượt, sau đó liền khuỵu chân quỳ xuống, đặt súng kề sát hõm vai.
Khoảng cách từ vị trí của Turan đến chỗ Darmil là hơn hai trăm mét, một khoảng cách không hề nhỏ. Hơn nữa, với mục tiêu di chuyển liên tục như hiện tại, rất khó để nhắm bắn trúng mà không xảy ra sơ suất bắn nhầm sang Darmil. Ngoài ra, Turan còn phải bắn trúng những con quái chạy ở hàng đầu, như vậy mới có thể khiến cả đám chậm lại.
Kull đứng bên cạnh, trố mắt nhìn Turan. Cậu ta đoán biết khẩu súng này rất đắt, nhưng càng ngạc nhiên hơn là Turan lại dám nổ súng trong tình huống có đồng đội ở ngay trước mục tiêu. Dù vậy, Kull không dám cất lời, vì sợ rằng sẽ làm ảnh hưởng đến Turan.
Turan kỳ thực không ngu ngốc đến mức đặt đồng đội quý giá của mình vào nguy hiểm. Darmil đang chạy đến hướng này, cũng tức là mục tiêu không có nhiều chuyển động lệch khỏi hướng bắn. Mặt khác, so với bất kỳ ai, cậu ta vô cùng tự tin tài bắn súng của mình sẽ khiến đối thủ phải cúi đầu xấu hổ.
Nhưng Turan cũng không quá tự tin mà vội vàng nổ súng. Cậu ta chờ đám quái tới gần hơn mới bóp cò, bắn phát đạn đầu tiên.
Viên đạn bay ra, trong chốc lát đã tiếp cận con Hề chiến binh vừa co người lại định húc vào Darmil, khiến con quái giật nảy mình rồi nằm im trên đất. Viên đạn Turan bắn ngoài sức sát thương thông thường còn có hiệu quả tê liệt kèm theo, nhằm mục đích khiến con quái trở thành vật cản tạm thời cho đám quái phía sau.
Vừa xong phát đạn, Turan hơi chuyển nòng súng sang bên, nhắm tiếp mục tiêu thứ hai. Sau đó không lâu, một viên đạn khác được bắn ra.
Con Hề chiến binh xấu số mải mê đuổi theo Darmil, không hề phát hiện có người nhắm bắn mình, càng không có cách nào tránh khỏi viên đạn đâm vào đầu. Có lẽ con quái đã mất đi không ít sinh lực trong chiến đấu, nên lần này trúng đạn liền tan biến thành những đốm sáng li ti.
Howlei nhìn thấy cảnh đó, dần trở nên trầm tĩnh, không biết đang suy nghĩ điều gì. Nhưng rồi, biết rằng không thể trắng trợn làm loạn được nữa, cậu ta đành quay đi, cất bước chạy trở về. Giờ mà liều lĩnh lao vào đám quái, e rằng chưa bị con Hề chiến binh nào tấn công thì đã bị Turan không chút do dự bắn cho nát đầu, sau đó có thể giải thích là do đạn lạc.
Truyen.free hân hạnh mang đến bạn bản chuyển ngữ này.