(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 216: Tình cờ gặp Howlei
Không mất nhiều thời gian để Turan nhận ra đám Hề chiến binh kế tiếp, lần này có đến sáu con, khó đối phó hơn hẳn lần trước. Vì thế, cả Turan và Darmil cùng lúc xông lên, để Kull ở ngoài chờ cơ hội ra đòn.
Nhờ kinh nghiệm tích lũy, và không ngừng nhận được chỉ dẫn từ Turan, Darmil không còn dại dột lao thẳng vào đám quái. Thay vào đó, anh giữ khoảng cách, đợi con Hề chiến binh đầu tiên lao tới thì vung chùy đánh văng nó ra xa, rồi lập tức quay đầu bỏ chạy.
Turan nhắm vào con Hề chiến binh tiếp theo, dễ dàng né tránh đòn tấn công của nó rồi chém một nhát. Xong việc, anh cũng không dại gì nán lại mà quay lưng chạy ngay.
Khi một tổ đội đối đầu với đám quái vượt cấp, tốt nhất nên có một đến hai người chuyên chịu đòn, tạo điều kiện cho đồng đội phía sau gây sát thương. Đáng tiếc, tổ đội của Turan lại không đủ nhân lực để làm điều đó, đành phải vừa đánh vừa chạy. Tất nhiên, họ đã mất không ít thời gian mới giải quyết được toàn bộ đám quái.
Chưa kể, họ còn phải giữ sức để Kull có thể ra đòn kết liễu.
Ba người vừa đánh vừa chạy, loay hoay hơn nửa tiếng đồng hồ mới tiêu diệt được toàn bộ sáu con Hề chiến binh. Nhờ vậy, Kull thu về 47 bậc Thần tinh và đồng thời thăng lên Thần cấp 3.
Riêng Turan và Darmil cũng nhận được một ít Thần tinh, nhưng số lượng không đáng kể. Với họ, phải tích lũy cả tháng trời mới có thể đạt tới giới hạn Thần cấp 5.
– Tuyệt.
Kull thốt lên, gương mặt tươi rói dù vẻ mệt mỏi hiện rõ.
– Nghỉ năm phút.
Turan hời hợt nói. Sau đó, anh lấy ra một bình thuốc hồi thể lực và uống cạn.
Nụ cười trên gương mặt Kull tắt ngúm nhanh chóng sau lời của Turan. Cậu ta hỏi:
– Chỉ có năm phút?
– Ừm. – Turan gật đầu đáp. – Trên xe, chúng ta cũng có kha khá thời gian nghỉ ngơi mà.
Điều đó chẳng khiến Kull cảm thấy khá hơn chút nào, bởi rõ ràng thời gian di chuyển trên xe chỉ vỏn vẹn một hai phút mà thôi. Hơn nữa, cậu ta còn có thể nhìn thấy bãi quái tiếp theo từ vị trí này, nghĩa là chỉ mất chút thời gian là tới nơi.
Tuy nhiên, đội trưởng đã quyết định, và Kull không tiện phản đối, nhất là khi mọi người đều đang hành động vì lợi ích của cậu ta.
Cứ thế, sau quãng nghỉ ngắn ngủi, chiếc xe lại lăn bánh đưa tổ đội ba người đến bãi quái kế tiếp. Giống như hai lần trước, Turan và Darmil đánh cho mấy con Hề chiến binh gần chết rồi để Kull lao vào kết liễu.
Động tác của mọi người dần trở nên thuần thục hơn, cùng với việc Kull đã thăng lên Thần cấp 3, khiến việc chiến đấu trở nên dễ dàng.
Dù vậy, suốt hơn ba tiếng đồng hồ liên tục, tổ đội của Turan cũng chỉ săn được ba mươi chín con Hề chiến binh. Thêm vào đó, vì Darmil lỡ tay tiêu diệt mất hai con quái, nên chỉ mang về cho Kull tổng cộng 280 bậc Thần tinh. Tiến trình thăng lên Thần cấp 4 của cậu ta nhờ vậy đạt mức 70%.
Turan nhận thấy rằng, việc Darmil không hoàn toàn kiểm soát được lực tấn công không chỉ do sát thương tăng thêm từ nộ tích lũy, mà còn do khả năng khống chế của anh bị giảm dần. Ngoài ra, thỉnh thoảng, đòn tấn công của Darmil đột nhiên mạnh bất thường, hẳn đó là hiệu quả của kỹ năng ‘Bộc phát’.
Qua đó có thể thấy, kỹ năng ‘Cuồng nộ’ của Darmil vẫn còn nhiều khiếm khuyết cần được cải thiện.
Về phần Kull, kỹ năng ‘Lĩnh vực’ của cậu ta đang phát huy khá tốt, giúp cậu né tránh được gần như toàn bộ các đòn tấn công. Tuy nhiên, Turan không tiện đánh giá chi tiết hơn, vì lúc này Kull đang chiến đấu với quái vật cao hơn mình tới 3 cấp, nên cậu đương nhiên phải chịu không ít hạn chế.
Mặt trời đã bắt đầu lặn, khiến cả vùng đất khoác lên mình màu áo vàng ươm. Turan nhận ra trời đã không còn sớm nữa, liền bảo hai đồng đội chuẩn bị quay về.
Khu vực quái cấp 6 đến 8 không giống với khu vực quái cấp 3 đến 5. Nếu để đến đêm, số lượng quái sẽ tăng cao, và rắc rối là điều khó tránh khỏi. Hơn nữa, về đêm, quái vật vượt cấp rất có thể sẽ xuất hiện trong khu vực này. Nếu xui xẻo đụng phải một con Gấu nâu hay các chủng quái linh hồn, tổ đội của Turan rất có thể sẽ mất mạng tại đây.
Trên đường về, chiếc xe chở tổ đội ba người có đi ngang qua vài đám Hề chiến binh, nhưng chúng chỉ cảnh giác chứ không hề đuổi theo. Khác với Sói xám hay Sói đồng cỏ, ý thức về lãnh thổ của chúng không quá mãnh liệt, tốc độ cũng chẳng nhanh, nên họ không cần lo bị truy đuổi.
Thế nhưng, khi đi qua khu vực quái cấp độ 3 đến 5, tổ đội của Turan không tránh khỏi bị một đám gần ba mươi con Sói xám truy đuổi. Turan thầm mắng rằng tại sao không có du hành giả nào chiến đấu ở khu vực này, khiến anh giờ đây không thể không xuống xe cùng đồng đội để giải quyết đám sói.
Tuy nhiên, cũng phải nói rằng, đây có thể coi như một đợt kiếm thêm không ít Thần tinh cho Kull, nâng tiến trình của cậu ta lên mức 92%. Với tình hình này, xem ra ngày mai việc giúp Kull đạt Thần cấp 5 có thể hoàn thành sớm hơn dự kiến.
Về đến thành Tailor, Turan để hai đồng đội của mình rời đi, còn bản thân thì lái xe đến chỗ thuê mướn để trả. Anh thực sự muốn thuê xe hai ngày liền, nhưng vì việc di chuyển trong khu vực quái cấp cao dễ xảy ra rủi ro, thuê theo giờ là lựa chọn đúng đắn hơn. Lý do là xe trả về sẽ được bảo dưỡng cẩn thận trước khi cho thuê lần kế tiếp, tránh trường hợp chiếc xe trục trặc trong tình huống nguy cấp.
Rời khỏi chỗ thuê xe, Turan dạo bước một vòng, vừa đi vừa thư giãn. Đây rất có thể là quãng thời gian rảnh rỗi ít ỏi mà anh có được trước thềm sự kiện Appaprithietra. Sau sự kiện, không nghi ngờ gì anh sẽ phải chạy đôn chạy đáo cố gắng nâng cao Thần cấp của mình cho kịp hoàn thành nhiệm vụ đạt Thần cấp 15 từ thần Syrathr.
Nghĩ đến đây, Turan thật sự tò mò không biết chú chim tên Len đang đậu bên vai có năng lực gì, và có thể giúp mình ra sao. Hiện tại anh chỉ biết Len không chỉ có một mà là một bầy, và một cảm giác mơ hồ mách bảo Turan rằng, những con chim trong bầy kia không thể nào so sánh được với Len đang đậu trên vai anh.
Suốt chuyến du hành vừa rồi, Len không hề ra tay dù chỉ một lần. Con chim chỉ đợi lúc Turan lao vào chiến đấu thì bay lên, khi anh nghỉ ngơi thì lập tức đáp xuống vị trí cũ.
Một bóng người quen thuộc lọt vào tầm mắt Turan. Anh nhìn kỹ hơn thì nhận ra đó là Howlei, lúc này đang chăm chú lựa mấy cái bánh Cohk được bán ở quầy ven đường.
Turan không định chào hỏi gì, lướt qua người thanh niên. Anh và cậu ta cũng chẳng thân thiết, chỉ biết nhau qua Darmil mà thôi. Hơn nữa, giờ đây anh cần trân trọng khoảng thời gian riêng tư của mình thật tốt.
Nhưng Turan khó lòng được như ý muốn, khi anh chỉ vừa đi được vài bước thì nghe thấy một tiếng gọi.
– Turan! Có phải cậu không?
Turan khẽ lắc đầu. Anh đoán sự xuất hiện của Howlei ở đây không phải là ngẫu nhiên, có muốn tránh cũng không thể tránh khỏi.
Ngay sau tiếng gọi, người thanh niên nhanh chóng chạy đến trước mặt Turan, làm bộ ngắm nghía gương mặt anh như để chắc chắn rằng mình không nhầm. Hành động giả dối đó khiến Turan phát bực, gắt lên:
– Hừ. Đừng lề mề. Tìm tôi có việc gì?
– Chuyện là… À không, tôi đâu có tìm cậu. – Howlei vội vàng nói. – Đây rõ ràng là tình cờ thôi.
Turan không nói lời nào, cảm thấy đôi co với tên này thật vô nghĩa. Trước mắt cứ chờ xem cậu ta có chiêu trò gì.
– Tôi nghe Darmil nói nhóm cậu định tham gia sự kiện Appaprithietra, và giờ đang thiếu một người phải không? – Howlei hỏi.
– Phải.
Turan xác nhận. Anh không phủ nhận khả năng Darmil đã tiết lộ chuyện tham gia sự kiện cho Howlei. Dù sao đó chẳng phải bí mật gì, và nếu cậu ta có thể tìm vài thành viên tiềm năng cho tổ đội tạm thời tham gia sự kiện thì cũng là chuyện tốt.
– Thế cậu thấy tôi thế nào, có thể tham gia cùng được không? – Howlei nói. – Thực sự thì tôi có lý do riêng cần tham gia sự kiện, nhưng mọi chuyện quá đột ngột, chẳng thể tìm được người đồng đội nào cả.
Turan khẽ thở dài. Tên Howlei này quả thật đến cùng vẫn không chịu tỏ ra thành thật. Nhưng anh cũng không quá chán ghét điều đó, chỉ cần không gây rắc rối gì là được.
Về bản thân Howlei, cậu ta không tệ. Turan vừa nãy đã sử dụng kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên người cậu ta, và nhận được thông tin như sau:
“Họ và tên: Howlei Seirene. Tuổi: 20. Thần cấp: 5. Tiến trình: 394 (79%). Yêu cầu tiến trình: Không có. Thuộc tính chính: + Sức mạnh: 27 bậc. + Thể lực: 29 bậc. + Nhanh nhẹn: 31 [+7] bậc. + Khéo léo: 34 [+5] bậc. + Trí tuệ: 22 bậc. + Minh mẫn: 21 [+3] bậc. Thuộc tính phụ: + Cảm ngộ: 22 bậc. + Phản xạ: 32 bậc. + Cảm giác: 20 [+5] bậc. Thông số: + Khí huyết: 486 553 bậc. + Nguyên khí: 40 683 bậc. Điểm thuộc tính còn lại: 5 bậc.”
Thực ra, lượng thuộc tính của Howlei không cao, chỉ thuộc tầm trung, nhưng việc tìm một thành viên tổ đội tạm thời đạt Thần cấp 5 cho sự kiện Appaprithietra là không hề dễ dàng. Vấn đề duy nhất có lẽ là liệu Howlei có thật sự giúp ích được gì, hay chỉ là một kẻ có Thần cấp nhưng chẳng hề thông thạo chiến đấu hay việc thu thập.
Tuy nhiên, gác sự kiện Appaprithietra sang một bên, Turan vô cùng tò mò không biết vì sao tên này lại chủ động tìm đến đưa ra đề nghị giúp đỡ. Cậu ta nói là có lý do riêng, nhưng hẳn lý do đó không thể tách rời khỏi tổ đội của anh.
– Nếu cậu cần tìm tổ đội cho sự kiện Appaprithietra, tôi nghĩ đến ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn sẽ tốt hơn đấy. – Turan lên tiếng.
Howlei thoáng hoảng hốt, vội vàng nói:
– Không được đâu, Turan à. Tôi đã mất mấy ngày liền ở đó mà chẳng kiếm được ai cả. Hơn nữa, tôi với Darmil cũng khá thân thiết, vào chung đội với cậu ấy thì càng tốt, chẳng phải sao?
Turan lắc đầu, đáp lại:
– Nếu cậu muốn vào đội của tôi chỉ vì thân thiết với Darmil thì thành thật xin lỗi, cậu quá tầm thường rồi. Tôi không cần một đồng đội như thế, dù chỉ là tạm thời.
Howlei nghệch mặt ra, có vẻ hơi bất ngờ. Nghĩ ngợi hồi lâu, đến khi Turan định rời đi thì cậu ta mới lên tiếng:
– Tôi biết cách để giành chiến thắng sự kiện Appaprithietra. Có tôi trong đội, giải quán quân chắc chắn nằm trong lòng bàn tay.
Turan dừng bước, đưa ánh mắt dò xét nhìn chằm chằm Howlei. Anh giờ thật sự tò mò không biết con bài trong tay tên này là gì.
“Có kỹ năng đặc thù nào sao?” Turan chợt nghĩ, lập tức kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên Howlei lần nữa.
Những luồng thông tin nhanh chóng được Turan sắp xếp lại, nhưng anh xem hồi lâu mà vẫn không nhìn ra được kỹ năng nào có thể giúp tổ đội của Howlei giành chiến thắng sự kiện Appaprithietra.
Cụ thể, kỹ năng chủ đạo của Howlei là ‘Nhiệt huyết sôi trào’, giúp tăng một lượng nhỏ bốn loại thuộc tính: sức mạnh, thể lực, nhanh nhẹn và khéo léo trong thời gian dài. Kỹ năng này đồng thời giúp động tác của cậu ta trở nên chuẩn xác hơn, rất phù hợp với một võ sư.
Ngoài kỹ năng chủ đạo, cậu ta còn có ba kỹ năng khác, nhưng không đáng nhắc tới. Trong số đó có một kỹ năng tên là ‘Lý sự cùn’, giúp Howlei có thể tìm ra lời bào chữa ngay lập tức, bất chấp việc nó có phù hợp hay không. Tóm lại là vô dụng, nói ra thì chẳng khác gì diễn trò.
– Làm sao tôi tin được lời cậu? – Turan hỏi.
– Cậu đâu cần phải tin lời tôi. – Howlei cười nói. – Đây cũng chẳng phải là sự lựa chọn, mà là một cơ hội. Cậu rất muốn thắng giải quán quân đúng không?
Turan thật chẳng hiểu nổi tên này nghĩ gì, lời nào lời nấy đều nghe như đùa cợt.
– Huyên thuyên. – Turan nói. – Tổ đội của tôi có thắng giải hay không, cũng chẳng cần có mặt cậu.
– Thôi nào. Thêm một người đồng đội, vẫn hơn là tổ đội chỉ có ba người, đúng không?
– Howlei. – Turan gằn giọng. – Nếu cậu không có lời nào tốt hơn để nói, thì chúng ta kết thúc ở đây thôi. Tôi dám chắc Darmil sẽ không muốn gặp cậu lần nào nữa.
Howlei giật mình, miệng đang mở ra định giải thích thì cứng lại, chẳng dám thốt nên lời. Khi lấy lại bình tĩnh, cậu ta hơi cúi đầu, nói:
– Tôi xin lỗi. Về chuyện thắng giải quán quân, tôi có thể nói rõ ràng hơn.
– Sao không làm thế ngay từ đầu? Theo tôi.
Turan nói rồi quay người bước đi. Howlei chần chừ một chút, lẩm bẩm gì đó, rồi cũng chạy vội theo sau.
Đoạn văn này là tác phẩm của truyen.free, được chuyển thể mượt mà để bạn đọc thưởng thức.