Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 184: Định ngày thử thách

Trận đòn mà Kull phải chịu kéo dài không biết bao lâu, chỉ khi hơi thở người đàn ông dần trở nên gấp gáp, ông ta mới chịu dừng tay.

Kull nằm trên đất, răng cắn chặt vào nhau, cho đến giờ vẫn chưa kêu lên một tiếng nào. Hoặc có lẽ cậu đã quá đau đớn và mệt mỏi, nên không còn đủ sức mà kêu than nữa.

Lần đánh đập này, người đàn ông ra tay quá nặng. Ông ta dường như đang trút hết mọi tức giận và sự khó chịu trong lòng lên người Kull. Cậu hẳn là xui xẻo khi trở về đúng vào lúc này, biến thành bao cát trút giận cho ông ta.

— Cho ngươi năm phút.

Người đàn ông gằn giọng nói, rồi quay người trở lại bàn quầy của mình. Ông ta rất từ tốn lấy ra một cuốn sổ nhỏ bắt đầu ghi chép, trông như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Kull lăn lộn trên sàn một lúc, khó khăn lắm mới lấy ra một bình thuốc hồi phục đổ vào miệng. Dù thời gian người đàn ông cho không nhiều, cậu vẫn cẩn thận tự chữa thương, tránh bị sặc thuốc hoặc đuối sức đến chết. Bởi nếu phải hồi sinh, hình phạt sẽ còn tồi tệ hơn nhiều.

Hơn bốn phút trôi qua, Kull nén đau đứng dậy, tiến tới trước bàn quầy, nói:

— Kull Paton từ đội số 4 xin báo cáo.

Người đàn ông ngừng bút, hơi liếc mắt nhìn Kull, gật nhẹ đầu bảo:

— Được.

Được người đàn ông cho phép, Kull kể lại mọi chuyện, bắt đầu từ lúc tiến vào thành Tailor cho đến đêm bị phản kích, bị Turan bắt giữ rồi lợi dụng sơ hở mà thoát thân. Trên thực tế, Turan đã cố tình tạo ra một tình huống thuận lợi để cậu trốn thoát, và cậu cứ thế mà báo cáo lại. Trừ phi có kẻ nào đó theo dõi được những gì diễn ra trong căn phòng kín kia, bằng không chỉ có thần Istrant mới biết cậu đang nói dối.

Người đàn ông nghe xong, không hề tỏ vẻ ngạc nhiên hay nghi ngờ. Dù sao ông ta cũng đã nghe đồng đội của Kull kể lại một lần rồi, giờ nghe thêm chỉ là để xác nhận rằng những người khác không nói sai lệch gì so với lời cậu.

— Nhiệm vụ lần này thất bại phần lớn là do mục tiêu quá khó nhằn — người đàn ông cất tiếng — Tuy nhiên, điều đó không thể phủ nhận việc ngươi đã không giết được đối tượng. Ghi nhận một lỗi, phạt lao động tăng thêm một tháng, vậy là xong.

— Biết rõ. — Kull hô lên.

Người đàn ông gật nhẹ đầu, bảo:

— Được rồi. Ra ngoài đi.

— Khoan đã. — Kull vội nói — Tôi còn có việc.

Người đàn ông nhăn mày vẻ khó chịu. Ông ta vẫn còn rất bực bội trong lòng vì những chuyện gần đây, bản thân cũng đang có không ít việc cần phải làm, giờ lại nghe Kull nói thế thì không khỏi hơi giận dữ bảo:

— Không phải bây giờ.

Kull cũng không muốn nhắc đến chuyện đó ngay lúc này, nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác. Yêu cầu của Turan trong giao kèo rất rõ ràng, cần cậu hoàn thành trong thời gian ngắn. Nếu kéo dài, cậu không chỉ bỏ lỡ cơ hội đột phá Nihr mà còn phải gánh chịu sự trừng phạt từ Đại Thánh Tôn, khủng khiếp hơn hình phạt của người đàn ông này gấp trăm nghìn lần.

— Ông Vangr, tôi muốn rời hội. — Kull hô lên, dõng dạc.

Người đàn ông nghe xong, ban đầu ngạc nhiên, sau đó mặt sầm xuống, trừng mắt nhìn Kull, gằn giọng:

— Ngươi đây là bị đánh đến khùng rồi? Hay là chưa bị đánh đủ?

Kull nén một cơn rùng mình, đáp:

— Tôi hoàn toàn tỉnh táo. Tôi muốn tham gia thử thách khai trừ.

Người đàn ông mặt hầm hầm vì giận dữ, nhưng rồi cũng không ra tay đánh Kull. Ông ta cất quyển sổ ghi chép đi, cười nhạt bảo:

— Lão Tamad hẳn sẽ vui lắm, vì có kẻ đến cho lão xả giận khi vừa mới bị cấp trên trừng phạt xong.

Kull cúi người xuống nói lớn:

— Cầu mong hội đáp ứng!

Ông Vangr phất tay, bảo:

— Ta không có quyền hạn gì trong chuyện này. Mong muốn của ngươi sẽ được chuyển đến cho phân hội trưởng, nhưng chắc sẽ không có trở ngại gì. Ta chỉ khuyên ngươi nên chuẩn bị tinh thần chịu đựng cơn giận của lão già kia.

— Cảm ơn ông.

Kull nói lớn. Lời cảm ơn không thật lòng, nhưng cũng không phải là không có chút thành ý nào. Dù sao Kull cũng không bị ông Vangr đánh thêm một trận, coi như ông ta đã đối xử tốt với mình rồi.

— Đi theo ta.

Ông Vangr cất tiếng, đứng dậy rồi bước lên lầu.

Kull nén đau bước vội theo sau. Tốc độ của người đàn ông không nhanh, nhưng với một tên Nihr vừa chịu một trận đánh thừa sống thiếu chết thì đuổi theo là không dễ dàng.

Kull không nắm rõ về bố cục của tòa nhà này. Cậu chỉ biết rằng tầng trệt là nơi ông Vangr tiếp nhận báo cáo và giao nhiệm vụ; ngoài ra, đây hẳn cũng là nơi ở của ông ta, vì chẳng mấy khi thấy ông ta rời khỏi.

Ông Vangr bỏ qua lầu một và hai của tòa nhà mà ��i thẳng đến lầu thứ ba, tìm tới trước một cánh cửa xếp gấp bốn cánh.

Bầu không khí nơi đây yên tĩnh đến lạ. Kull nhìn quanh một lượt, không khỏi thắc mắc lý do ông Vangr đưa mình tới đây.

— Phân hội trưởng, tôi có việc cần gặp. — Ông Vangr lên tiếng.

Kull lộ vẻ ngạc nhiên.

Cậu không ngờ rằng phân hội trưởng lại đang ở nơi này. Thường thì để gặp phân hội trưởng, cậu phải đến căn nhà hai tầng ở một góc khu nhà, biệt lập với những căn nhà khác.

Bên trong mất một lúc lâu vẫn không có hồi đáp, nhưng ông Vangr không vì thế mà sốt ruột. Ngược lại, ông ta còn tỏ vẻ kính cẩn, hơi cúi đầu xuống.

— Việc gì?

Một giọng nói trầm và chắc vang lên. Kull biết giọng nói này, và không nghi ngờ gì đó chính là giọng phân hội trưởng.

— Có một thành viên muốn rời hội, cần tham gia thử thách khai trừ. — Ông Vangr đáp.

— Ồ.

Phân hội trưởng cất tiếng, có phần hời hợt, lại bảo:

— Cấp trên đang tập trung nhân lực, tên nào ngu ngốc lại muốn rời hội ngay lúc này?

— Hắn ta đang ở ngay đây, thưa phân hội trưởng.

— Nihr? — Phân hội trưởng hỏi.

— Chính là Nihr.

— Thế thì ngươi cứ tự quyết định đi. Sau này cứ theo đó mà làm.

— Biết rõ, thưa phân hội trưởng.

Ông Vangr nói xong cúi đầu một cái, rồi quay sang Kull ra hiệu rời đi.

Cả hai người nhanh chóng trở lại tầng trệt của căn nhà. Ông Vangr ngồi ở bàn quầy, lật quyển sổ nhỏ của mình xem xét hồi lâu rồi cầm một viên đá truyền âm, bảo:

— Tamad, ông nghe chứ?

Phải mất một lúc mới có âm thanh phản hồi, với giọng uể oải xen lẫn bực tức:

— Ta đây. Lúc nào rồi mà ông còn làm phiền ta?

— Không phải ta làm phiền ông, mà là một kẻ do ông mang về muốn làm phiền ông.

Ông Vangr điềm tĩnh nói, miệng lại nở một nụ cười gian xảo.

Phía bên kia không hồi đáp ngay, mãi một lúc mới cất tiếng:

— Muốn lợi dụng lúc ta bị thương để trả thù? Thật hay cho kẻ nào dám liều lĩnh đến thế. Là ai?

— Kull Paton. — Ông Vangr đáp — Ông chắc không quên.

Phía bên kia vang lên tiếng cười giòn tan, rồi ông ta bảo:

— Là tên nhóc ngày hôm đó. Cũng được — không, phải nói là rất tốt. Ta từ lâu đã muốn cho nó một bài học nhưng tiếc không có thời gian.

— Được. Theo luật mà định.

— Theo luật mà định.

Cùng với âm thanh đó, truyền âm bị ngắt. Ông Vangr đặt viên đá lên bàn, ngừng một lúc như đang nghĩ ngợi điều gì đó rồi mới quay sang Kull, cất tiếng:

— Ngươi nghe rõ cả chứ?

— Tôi nghe rõ. — Kull gật nhẹ đầu đáp.

— Ngươi có hai ngày chuẩn bị. Thử thách sẽ bắt đầu vào ngày mười bảy tháng này. Địa điểm thử thách sẽ được thông báo sau. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là ngươi được miễn lao động tăng thêm trong hai ngày này, nhớ chứ?

— Tôi hiểu, thưa ông.

Kull nghiêm giọng nói. Cậu dù có phần không vừa ý cũng không dám phản đối ông Vangr. Ông ta nghe xong rất có thể sẽ tẩn cậu thêm một trận ngay tại chỗ làm quà tặng cho lão Tamad.

— Hiểu rồi thì đi đi. Đừng trốn việc.

Ông Vangr nói, phất tay xua cậu đi.

Kull vừa bước ra ngoài thì đụng phải tên mập, kẻ không biết từ lúc nào đã đứng chờ sẵn. Bị hù một phen, cộng với việc vừa chịu trận xong, cậu không khỏi nổi giận mà gắt:

— Đứng ở đây làm gì? Không sợ ông Vangr lôi vào đập à?

— Không, ý tao là có sợ. Nhưng mà có việc phải tới.

Tên mập lắc đầu nhẹ, rồi lại gật đầu lia lịa đáp.

— Có việc? Tao còn tưởng mày theo dõi tao cơ.

— Mày nghĩ nhiều. — Tên mập phẩy tay mà nói — Còn mày? Tới đây làm gì?

Kull nhìn tên mập một chút, định nói rồi lại thôi. Bản thân cậu cũng không mấy tin tưởng vào lần thử thách khai trừ sắp tới, tiết lộ với tên này sẽ chỉ khiến hắn ta lo lắng, thậm chí hoảng loạn mà gây phiền phức.

— Có việc phải tới.

Kull lấy lời vừa nãy của tên mập để đáp. Hắn ta nghe xong thì nhăn mặt vì khó chịu, lại nghĩ ngợi một hồi, bảo:

— Đội của tao thật ra cũng bị cấp trên gọi tên. Đồng đội của tao đã đi trước rồi, giờ tao cũng phải đi.

Kull hơi ngạc nhiên, suy nghĩ một lát liền đoán ra được vài điều. Nhưng sau cùng cậu cũng không định truy hỏi tên mập thêm, vẫn là nên tập trung vào vấn đề sắp tới của mình hơn.

— Ừm. Tốt cho mày.

Kull cất giọng hờ hững rồi lách người bỏ đi luôn. Tên mập thấy thế giơ tay định kéo cậu lại nói thêm gì đó nhưng cánh tay kia mới được nửa chừng đã dừng lại, chốc lát rồi rụt về.

Kull khẽ thở dài. Cậu đoán số phận mình hẳn phải trải qua lần thử thách này. Nếu thành công, cậu sẽ rời khỏi nơi đây, còn có thể đột phá Nihr, trở thành du hành giả, giành được khả năng thăng Thần cấp, trở nên mạnh mẽ hơn.

Còn nếu thất bại, những chuỗi ngày tiếp theo chắc chắn sẽ vô cùng buồn tẻ, nhạt nhẽo. Kull không sợ chịu đau chịu khổ, nhưng không còn một người bạn nào bên cạnh, người mình yêu thương cũng ngày càng xa vời, không thể chạm tới. Cậu thật sự không muốn gánh chịu tình cảnh ấy dù chỉ một chút.

Vậy nên, thử thách khai trừ ấy, Kull nhất định phải vượt qua.

“Lão Tamad, ông cứ chờ mà xem.”

Bản biên tập này thuộc về truyen.free, nơi những dòng chữ sống lại và lan tỏa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free