(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 178: Vòng đấu cuối cùng
Trận đấu cuối cùng của cuộc thi sẽ diễn ra vào đầu giờ chiều, khi mặt trời bắt đầu ngả về phía chân trời. Nhờ đó, các đấu thủ sẽ có một khoảng thời gian nghỉ đáng kể, cũng như chuẩn bị kỹ lưỡng để ứng phó với từng đối thủ cụ thể.
Darmil không có ý kiến gì về sự sắp xếp này, chỉ cảm thấy bản thân hiện tại hơi quá rảnh rỗi, không khỏi sinh ra cảm giác chán nản. Mặt khác, những trận đấu mà nó tham gia chẳng có chút gay cấn hay hấp dẫn nào. Nói đơn giản là, đối thủ của nó quá yếu.
Trước khi đến nơi này, Darmil đã được nghe không ít về các chiến binh mạnh mẽ thuộc những bộ tộc vùng đông bắc, nhưng giờ đây trông họ lại không được như lời đồn. Dù vậy, nó kỳ thực không hề nghi ngờ những lời truyền tai nhau kia, mà đúng hơn là nghĩ rằng bản thân chưa có cơ hội đối đầu với một chiến binh thực thụ.
Darmil vẫn nhớ rõ kẻ mà nó đã chiến đấu khi đang săn quái vật gần thị trấn Polrag, rằng ông ta rất mạnh. Hơn ai hết, Darmil hiểu rõ bản thân lúc đó đã bộc phát sức mạnh đến mức nào, vậy mà đối với ông ta, nó lại chẳng khác nào một tên nhóc choai choai bị đùa giỡn.
Siết chặt cây chùy bạch ngân trong tay, Darmil càng củng cố thêm quyết tâm tái đấu với người đàn ông kia. Đây có lẽ là điều nó mong mỏi nhất khi đến nơi này.
Darmil chợt nghĩ đến Neh, hay đúng hơn là tình hình của cô nàng hiện tại. Nó không phải lo lắng Tiffia không giải quyết được vấn đề, mà chỉ tò mò không biết hai người họ giờ đang ra sao. Cùng với Howlei, Darmil đoán là cả ba đều ổn, nhưng nghĩ lại, nó lại có cảm giác như bản thân bị cho ra rìa vậy.
Chiến thắng của Darmil ở vòng đấu trước rất ấn tượng, được những người xung quanh tán thưởng và hoan nghênh nồng nhiệt. Một số còn mạnh dạn tiến lên hỏi thăm nó, ngỏ ý muốn mời về bộ tộc làm khách, cùng ăn bữa cơm, uống bữa rượu.
Darmil không giỏi giao tiếp, cười nói qua loa vài câu rồi thẳng thừng từ chối, nói rằng cần tìm bạn, rồi lách người bỏ đi. May là sau đó nó cũng không bị ai bám theo gây phiền phức nữa.
Người các bộ tộc nhìn chung có tính tình hào sảng, ưa thích sức mạnh, và càng nể trọng kẻ mạnh. Đối với họ, quen thân với một người mạnh chỉ có lợi chứ không có hại, dù cho kẻ đó có là người đã đánh bại mình.
Nhưng đồng thời, họ cũng kính sợ kẻ mạnh. Dù thứ Darmil thể hiện ra có thể không quá đặc biệt trong mắt những du hành giả Thần cấp cao, thì vẫn không thể phủ nhận sức mạnh to lớn mà nó đang sở hữu khi chỉ mới đạt Thần cấp 4.
Tuy cuộc thi này không giới hạn Thần cấp, nhưng mọi người đều âm thầm thừa nhận rằng sẽ không có người tham gia đạt Thần cấp quá cao. Bởi lẽ, đó là những thành phần quan trọng của bộ tộc, không thể chỉ vì một cuộc thi mang tính giao hữu, kết liên minh giữa các bộ tộc mà phô bày toàn bộ sức mạnh. Như vậy là phô trương quá mức.
Và trên thực tế, đấu thủ có Thần cấp cao nhất tham gia cuộc thi lần này là 9, cũng là người đã chiến thắng trận đấu thứ tư. Trong trận đấu đó, mặc dù cũng bị những đấu thủ khác hợp sức đối phó, hắn ta vẫn không gặp quá nhiều khó khăn để giành chiến thắng. Có thể thấy, hắn ta không chỉ có Thần cấp cao, mà thực lực chiến đấu cũng rất mạnh mẽ.
Darmil không nghi ngờ gì là rất có hứng thú với đấu thủ này, muốn được giao chiến. Dù trông hắn ta không thể so được với người đàn ông nó đã gặp lúc trước, khó có thể tạo thành thách thức lớn, nhưng vẫn có thể xem là một đối thủ đáng gờm.
Theo lời Tiffia, Darmil chỉ cần lên sàn đấu vòng thi cuối, đánh bại hai đối thủ, dọa nạt kẻ còn lại một chút là xong việc. May thay, tên Thần cấp 9 kia lại là một trong hai đối thủ mà Darmil cần đánh bại, cũng có nghĩa là nó không cần phải nương tay khi đối đầu với hắn ta.
Bảo Darmil chiến đấu đến chết thì rất dễ, nhưng bắt nó kiềm chế, ngừng tay thì lại khó như lên trời.
Thời gian nghỉ ngơi không quá lâu, nhưng đối với Darmil lại dài như cả thế kỷ. Mừng thay, cuối cùng quãng thời gian đó cũng kết thúc.
Cho đến tận lúc này, Darmil vẫn chưa nhận được tin báo hay gặp bất kỳ ai trong nhóm của mình. Nó cũng không để ý nhiều, cứ thế tiến về sàn đấu khi tiếng tù và cất lên.
Darmil hơi bất ngờ: nó phát hiện Neh lúc bấy giờ đang ngồi trên khán đài, với dáng vẻ rất nghiêm túc. Dù vậy, trong ánh mắt của cô nàng vẫn không giấu được sự lo lắng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn quanh như đang tìm kiếm điều gì đó.
Chẳng mấy chốc, Neh liền nhìn thấy Darmil khi nó bước lên sàn đấu. Hai người nhìn nhau, không biết nghĩ gì, sau một hồi thì Neh khẽ mỉm cười, gật nhẹ đầu.
Darmil không hiểu, nhưng nó cũng chẳng mấy quan tâm. Nó đoán là cô nàng muốn cho thấy bản thân vẫn ổn, không cần lo lắng.
Darmil đưa mắt nhìn sang những đối thủ của mình. Có ba người, đứng ở ba vị trí cách đều nhau.
Đối diện Darmil là người đã chiến thắng trận đấu đầu tiên: một gã dùng giáo. Hắn ta giờ đang cắm giáo xuống sàn bên cạnh, hắn đứng thẳng, hai tay khoanh lại, ngực ưỡn ra đầy tự tin. Tuy nhiên, nếu để ý kỹ sẽ thấy hắn ta cứ chốc chốc lại liếc mắt sang bên phải với vẻ e ngại.
Đó là vị trí của người đã giành chiến thắng trận đấu thứ tư, một Thần cấp 9. So với Darmil, hắn ta có sức uy hiếp lớn hơn nhiều. Dù sao thì nó cũng chỉ mới Thần cấp 4 mà thôi, cho dù đã thể hiện tốt ở trận đấu thứ ba, thì trong mắt nhiều người, nó cũng không thể đấu lại với người vượt trên mình tận 5 Thần cấp.
Cuối cùng là gã đứng ở phía bên phải Darmil. Hắn ta cầm một thanh đoản đao, vẻ mặt rất tự nhiên quan sát từng đối thủ một. Không biết hắn ta đang nghĩ gì, nhưng lúc nhìn đến Darmil thì chợt nở một nụ cười nhếch mép.
Có lẽ, hắn ta cũng nắm rõ tình huống hiện tại, rằng bản thân đang được Darmil hỗ trợ, hẳn sẽ không mấy khó khăn để giành được chiến thắng cuối cùng.
Đúng lúc này, vị tộc trưởng bộ tộc Harangh đứng thẳng dậy. Chỉ bằng hành động đơn giản đó, mọi người xung quanh vốn đang bàn tán xôn xao lập tức trở nên im lặng. Họ đều muốn nghe người đàn ông chủ trì cuộc thi cất tiếng mở màn vòng đấu cuối cùng, cũng là quan trọng nhất của ngày hôm nay.
Nhưng vị tộc trưởng dường như không có tâm trạng cho việc đó vì gương mặt giờ hơi cứng lại, lông mày nhíu chặt vẻ giận dữ, hoặc lo lắng. Rồi cứ thế, ông ta vung tay, hô lớn:
– Chiến đấu bắt đầu.
Không khí xung quanh chợt trở nên như đặc quánh lại. Darmil đang tập trung. Ánh mắt nó giờ đang theo sát cử động của từng đối thủ.
Gã Thần cấp 9 không hề di chuyển, chỉ nhìn thoáng qua những người khác rồi hơi nghiêng mình như thể chẳng bận tâm. Hắn ta rõ ràng là không đặt đối thủ vào mắt, tự tin rằng dù cả ba người có cùng lao lên thì hắn vẫn có thể đối phó được. Thậm chí, cho đến tận bây giờ, hắn ta vẫn còn chưa rút vũ khí ra.
Gã cầm đoản đao sau khi xác nhận gã Thần cấp 9 không ra tay thì đưa mắt nhìn Darmil một chút, hơi hất cằm ra hiệu như thăm dò, sau đó liền xoay người, hướng thẳng về phía gã cầm giáo mà lao đến.
Trong cả bốn người, thì chỉ có gã cầm đoản đao và gã cầm giáo là không giành được chiến thắng áp đảo trong trận đấu của mình. Và nếu xét thêm Thần cấp nữa thì không nghi ngờ gì gã cầm giáo chính là kẻ bị đánh giá là yếu nhất.
Vậy nên, gã cầm đoản đao rất nhanh đưa ra quyết định của mình: trước hết giải quyết gã cầm giáo, sau đó hợp tác cùng Darmil để đánh bại gã Thần cấp 9.
Dù vậy, gã cầm giáo cũng không phải là kẻ dễ dàng đối phó. Hắn ta vừa trông thấy gã cầm đoản đao nhắm đến mình thì liền vào thế thủ, căn đúng khoảng cách rồi tung một bước chân tới, đâm giáo về phía trước bằng một tay.
Cú đâm rất nhanh, nhưng không đủ mạnh, liền bị chặn lại. Sau đó, đến lượt gã cầm đoản đao phản công, áp sát định ra đòn.
Ngay lúc này, gã cầm giáo không chút ngần ngại rút ra cây giáo ngắn hơn. Đây cũng không còn là bí mật gì nữa, và đòn đánh kế tiếp lại bị đón đỡ.
Darmil dời mắt khỏi cuộc chiến của hai người, hướng về phía gã Thần cấp 9. Hắn ta lúc này cũng không để ý nhiều tới Darmil, chỉ thỉnh thoảng nhìn lướt qua một cái.
– Đấu chứ?
Gã Thần cấp 9 lộ vẻ ngạc nhiên, một lúc không nói gì, như thể đang xác định xem mình có phải vừa nghe lầm không.
– Chắc chắn là bây giờ?
Gã Thần cấp 9 hỏi lại. Hắn ta cũng đã đoán được ít nhiều về ý định của gã cầm đoản đao, cùng với đó là mối quan hệ hợp tác giữa Darmil và gã này; vốn đã chuẩn bị tinh thần đối mặt cùng lúc với hai kẻ địch, giờ lại nghe Darmil muốn đấu, không khỏi nghi ngờ ý định thực sự của nó.
Darmil ngược lại không hiểu ẩn ý của gã Thần cấp 9, hơi nhướn mày, hướng chùy về phía hắn ta, rồi nói:
– Chính là bây giờ.
Bạn đọc có thể tìm thấy bản dịch độc quyền của chương truyện này và nhiều tác phẩm khác tại truyen.free.