(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 17: Kết Thúc Lễ Hội
Nơi ngự trị này chính là tiên cảnh tuyệt mỹ.
Turan cất lời, rồi từ trong túi trữ vật lấy ra một vật nhỏ xíu chỉ bằng hạt dẻ: một bông hoa Sinh Khất.
— Bông hoa nhỏ nảy mầm lên.
Turan nói tiếp, tung bông hoa lên cao.
— E ấp hé nở năm cánh.
Bông hoa bung ra như một vụ nổ nhỏ. Năm cánh hoa màu hồng bay lất phất.
— Chứa đựng sự sống. Để rồi sinh sôi nảy nở.
Năm cánh hoa bay được một đoạn thì tan ra thành vô vàn những đốm sáng trắng li ti. Chúng cuộn vào nhau như một cơn lốc, xoáy tròn rất nhanh. Rồi cơn lốc đó lớn dần, nhanh chóng bao trùm cả một khoảng không rộng lớn. Cuối cùng, cơn lốc sáng trắng nổ tung.
Turan đưa mắt nhìn, thấy khuôn mặt Metriosios há hốc vì kinh ngạc, nó biết mình đã thành công.
— Em có vẻ quậy phá quá rồi đó, Fyratr.
Một giọng nói cực kỳ êm ái và ngọt ngào vang lên. Từ giữa cơn lốc xoáy vừa nổ tung khi nãy, một cô gái đang bay lơ lửng hiện ra. Cô ta đẹp vô cùng. Chiếc đầm hồng nhạt dài thướt tha chạm đất, dù rất tráng lệ và mĩ miều, nhưng hoàn toàn bị vẻ đẹp toát ra từ cô ta lấn át, thậm chí dường như không tồn tại nếu đặt trên thước đo sắc đẹp. “Đó là uy thế sao?” Turan thoáng thắc mắc, nhưng rồi lập tức phủ định. Cô ta – nữ thần Syrathr, thật sự đẹp đến mức độ ấy.
— Bông hoa này, xin cảm ơn nhà ngươi.
Thần Syrathr nói, chìa tay ra một bông hoa màu hồng y hệt bông hoa mà Turan vừa dùng, rồi cô ta cài nó lên búi tóc đen vốn đã cài nhiều bông hoa tương tự với đủ màu sắc.
— Ch-ch-ch-ch-chị sa-sao lại-lại ở đ-đ-đ-đây?
Metriosios lắp bắp, khó khăn lắm mới nói hết được câu.
— Em không thấy cậu thanh niên đó vừa mới cầu khấn sự Giáng trần của chị à? – Thần Syrathr nói, vẫn với chất giọng ngọt lịm ngất ngây.
— Ý-ý-ý-ý-ý-
“Bốp”. Metriosios tự vả vào mặt mình một cái thật mạnh khiến má cô ta đỏ ửng. Rồi, cô ta nói tiếp:
— Ý em là tại sao chị lại chấp nhận lời cầu khấn đó?
Thần Syrathr khẽ mỉm cười, Turan chắc chắn như vậy dù nó chỉ thấy được một góc khuôn mặt cô ta.
— Đừng… – Metriosios tái mặt, nói – …bảo em là chị cố tình đến tìm em nhé?
Thần Syrathr lại mỉm cười lần nữa, nhưng nụ cười lần này có chút gì đó nguy hiểm ẩn sau.
— Thôi mà. – Metriosios nói, giọng cầu khẩn – Chị tha cho em lần này đi mà. Nha! Tha cho em nha chị!
— Mình quay về rồi nói tiếp nhé, Fyratr.
Mặt Metriosios tối sầm lại khi nghe lời Thần Syrathr. Turan không rõ chuyện của họ là gì, nhưng rõ ràng vấn đề xem như đã được định đoạt.
— Giờ thì em trả lại dưỡng kh�� cho nơi này đi. – Thần Syrathr nói tiếp – Chị duy trì cho họ cũng hơi lâu rồi đấy.
Không khí nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường vốn có. Turan hít lấy hít để vài hơi liên tục và cảm thấy sảng khoái vô cùng. Cảm giác hít thở dưỡng khí sau một thời gian dài nhịn nín thật sự là điều tuyệt vời nhất nó từng trải qua.
— Vậy, — Thần Syrathr đột nhiên thay đổi giọng điệu, dõng dạc quay người lại và lớn tiếng nói — ta, đức thần của sự Sinh trưởng, ban cho các ngươi lời chúc phúc thần kỳ nhất.
Thần uy mạnh mẽ đang tỏa ra từ Thần Syrathr, đó hẳn là sự ban phước. Thế nhưng Turan không cảm nhận được bất kỳ ảnh hưởng nào tới mình, chỉ có mỗi áp lực thần uy đè nặng lên nó. “Vì mình là Nihr mà…” Turan lầm bầm.
Trước Thần uy, trước sự ban phước của một Chính Thần, tất cả mọi người trong quảng trường và bất kỳ ai cảm nhận được nó, lập tức quỳ phục xuống, khấu đầu cúi lạy về phía Thần Syrathr. Họ lạy liên tục, chỉ riêng Turan quỳ nhưng không lạy. Nó không nhận được sự ban phước, không có lý do gì để quỳ lạy cô ta. Và lý do cô ta đến đây, theo cuộc trò chuyện mà nó nghe được, lại vô cùng trơ trẽn, sỉ nhục con dân.
— Ta đi thôi.
Thần Syrathr nói thế rồi thân ảnh mờ nhạt dần vào không khí, chốc lát đã biến mất. Metriosios lầm bầm điều gì đó rồi cũng biến mất theo cách của chị mình. Thứ còn lại chỉ là một đám con dân đang hò reo vui mừng vì được diện kiến hai vị Chính Thần của lễ hội, lại còn được ban phước nữa.
Đường về còn vắng vẻ hơn cả lúc đi, dường như chẳng còn một bóng người. Lý do quá rõ ràng: tất cả đều đang tập trung tại quảng trường trung tâm, không phải để tiếp tục lễ hội mà để “thụ hưởng” sự ban phước từ đức Chính Thần.
Turan càng nghĩ càng thấy khó chịu, hầm hừ suốt.
— Turan, lúc nãy anh đã làm gì vậy?
Oviar đang đi ngay cạnh Turan, cất tiếng hỏi.
— Làm gì? – Turan thắc mắc – À cầu khấn Giáng trần ấy à…?
— À không… À mà cũng không sai… Thế anh đã làm gì? Làm sao mà anh làm được điều đó?
Turan khẽ nhướn mày. Nó nghĩ mình vừa hiểu nhầm ý Oviar, nhưng nếu cô ta không quan trọng chuyện đó thì cũng chẳng sao.
— Tôi may mắn có hiểu chút ít về nó thôi. – Turan đáp – Cũng không có gì đáng tự hào.
— Không đúng. – Oviar lập tức phản đối – Em mặc dù chỉ là Nihr nhưng vẫn biết rõ ý nghĩa và tầm vóc của điều anh đã làm khi ấy.
Turan khẽ giấu một tiếng thở dài. Nó không ngờ Oviar lại có hiểu biết về chuyện đó.
— Rõ ràng, – Oviar nói tiếp – câu cầu khấn Giáng trần không thể sao chép, lưu trữ hay ghi nhớ được. Một người nếu biết câu cầu khấn thì hoặc được Chính Thần trực tiếp giao nhiệm vụ làm người trung gian, là thầy tu, hoặc có mối quan hệ tương đương. Em không nghĩ có khả năng nào khác cho chuyện này.
“Cô ta biết nhiều thật…”
— Trường hợp của tôi là đặc biệt rồi. – Turan đáp lại – Vì không thuộc hai trường hợp cô vừa nói.
— Vậy đó là gì?
— Đặc. Biệt. – Turan đáp gọn, không hề có ý định giải thích cho Oviar.
— Anh…
Oviar trông có vẻ tức giận lắm, má phồng cả lên, nhưng rồi cô ta cũng đành chịu thua, hỏi tiếp:
— Vậy còn bông hoa đó, là vật tế cần thiết, phải không? Sao anh lại có nó?
— Từ một người bạn tôi quen rất lâu rồi. – Turan trả lời – À mà sao cô quan tâm chuyện này thế? Bình thường đâu ai biết nhiều như vậy.
— A… cái này… Là do em rất tôn thờ Thần Fyratr và Thần Syrathr. Em không ngờ hôm nay lại được trực tiếp gặp họ nên…
— Hiểu rồi.
Turan lên tiếng, giơ tay ra hi���u Oviar ngừng lời. Nghe giọng điệu gượng ép của cô ta, nó biết đó là chuyện riêng khó nói, nhưng có lẽ vì lý do gì đó mà cô ta lại cố tình nói cho nó biết.
Oviar thấy vậy thì chỉ biết im lặng theo ý Turan. Cả hai cùng đi một lúc lâu, rồi bất chợt cô ta lại cất tiếng hỏi:
— Em… Thật ra em… có chuyện này muốn hỏi nữa.
Oviar ra vẻ ngượng ngùng thấy rõ, hai má đỏ dần lên. Turan không lấy gì làm lạ, nó cũng vừa nhớ ra một chuyện quan trọng và đoán rằng cô ta không hỏi gì khác ngoài chuyện đó.
— Chuyện gì? – Turan hỏi.
Oviar im lặng một lát mới nói:
— Thì… thì là… trước khi anh bắt đầu… cầu khấn ấy.
Những lúc như thế này, Turan mới thấy giọng nói và điệu bộ của Oviar dễ thương vô cùng. Nếu nó không khéo, e rằng đã xiêu lòng không ít lần rồi.
— À chuyện đó… Là chuyện đó hả…
Turan cố tình kéo dài thời gian. Nó không định trả lời ngay để tránh rơi vào đống hỗn độn câu hỏi hoặc sự bỡ ngỡ khó xử từ Oviar.
— Đúng vậy… Chuyện đó đó. – Oviar không kiên nhẫn được, giục.
— Thật ra thì… Lúc đó ấy… Tôi chỉ đang cố… truyền dưỡng khí cho cô tôi.
Oviar quay đầu sang nhìn Turan, với vẻ mặt ngạc nhiên điển hình.
— Chắc là cô hiểu ý tôi, phải không? – Turan hỏi.
— Tức là…
Oviar không nói hết câu mà im lặng, cúi đầu nhìn xuống. Có lẽ cô ta thất vọng lắm, hoặc ẩn chứa ý nghĩa nào đó nữa mà Turan không thể đoán hết được. Nó phải thừa nhận thật khó mà đối phó được tâm ý con gái. “Nếu là gã Darmil đó thì đơn giản rồi…” Turan nghĩ thầm, cố không để tâm trí mình lẩn quẩn bởi sự bối rối trong không khí lúc này.
— Vậy, đến nhà rồi. Chào cô nhé. – Turan lên tiếng.
— Vâng.
Oviar đáp nhỏ nhẹ rồi chầm chậm bước về phía cửa. Cô ta rõ ràng đang rất vương vấn chuyện gì đó. Turan trông thấy thế chỉ biết thở dài, tự nhủ bản thân chỉ có thể làm được đến vậy rồi quay người rời đi.
— Anh Turan!
Tiếng Oviar gọi từ phía sau. Turan ngoái đầu lại, định lên tiếng thắc mắc thì cô ta đã nhanh chóng nói trước:
— Hôm nay á, em vui lắm!
Oviar nở một nụ cười trông rất tươi tắn nhưng cũng đượm buồn. Turan thấy thế thì cảm thông một phần, nhưng phần nhiều hơn là bực bội.
— Ừ. Ngủ ngon!
Turan đáp gọn rồi bước đi ngay. Nó không muốn nán lại đây thêm nữa, thật có hại cho cả sức khỏe lẫn tinh thần. Rồi bất chợt, nó thấy đau nhói ở trên môi. Không biết từ khi nào, nó đã cắn môi mình đến chảy máu.
Toàn bộ bản dịch thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.