(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 162: Đối thoại cùng Alique
Bên trong căn lều không rộng lắm, Tiffia nhanh chóng nhận ra một người đang ngồi trên ghế phía đối diện, chống tay lên đầu, mái tóc vàng kim gợn sóng buông xõa, mắt lim dim tựa hồ đang ngủ. Dù đang ngủ, cô gái vẫn toát lên vẻ uy nghiêm thường thấy, khiến Tiffia cảm thấy mình không nên làm phiền, mà nên chờ cô ta tỉnh giấc.
Tiffia để ý tới trang phục của cô gái: đó là một bộ gi��p nhẹ với những mảng kim loại che chắn một vài vị trí, phía sau là một tấm áo choàng màu vàng nhạt. Cô ta hẳn là một chiến binh, có thể là một vị đội trưởng, nên mới có được vẻ uy nghiêm đến vậy.
– Ừm… người đến rồi?
Cô gái chợt tỉnh, ngẩng đầu hỏi. Cô ta không hề tỏ vẻ hoảng hốt, trái lại, dường như đã lường trước được tình huống hiện tại ngay cả khi vừa tỉnh giấc.
Hoặc là, cô ta vô cùng tự tin vào khả năng của mình.
– Tôi là Tiffia. – Tiffia cất tiếng – Cô là…?
– Ngồi đi rồi nói.
Giọng cô gái không nhanh không chậm, thậm chí còn mang vẻ nhẹ nhàng, thoải mái, nhưng lại khiến Tiffia cảm thấy rất có uy lực, bất giác làm theo, ngồi vào một chiếc ghế ở dãy bên trái cô.
– Tự nhiên gọi cô tới đây, sẽ không giận chứ?
Cô gái lên tiếng hỏi, lúc này đã ngồi thẳng dậy, trông tỉnh táo hẳn, vẻ uy nghiêm theo đó càng tăng thêm.
Tiffia không vội trả lời, cẩn thận dò xét đối phương. Trong tình huống bình thường, lời của cô gái hẳn chỉ là một câu nói xã giao, nhưng với dáng vẻ tự nhiên của một kẻ bề trên, cùng với việc Tiffia vẫn chưa biết người này là ai, cô không khỏi cảm thấy lạ lẫm và khó đoán.
– Thôi. Không quan trọng.
Cô gái không đợi Tiffia trả lời, hời hợt nói một câu.
Tiffia nghe, thoáng bối rối. Cô định lên tiếng nhưng lần nữa bị ngắt lời.
– Ta gọi là Alique. Cô chắc biết ta, phải không?
“Nghe có chút quen…” Tiffia lẩm bẩm, bắt đầu lục lọi trí nhớ của mình. Không mất quá nhiều thời gian, cô đã lục tìm ra cái tên này. Dù vậy, Tiffia không vội kết luận mà cất tiếng hỏi:
– Cô với Darmil là…?
Alique mỉm cười, một nụ cười chứa đầy sự tự tin, đáp:
– Ta là chị gái của Darmil.
Tiffia không mấy bất ngờ, khẽ thì thầm “ra là vậy”. Cô lúc trước quả thật có đưa Alique vào danh sách những người có thể là kẻ đứng sau Howlei, nhưng khi đến đây, chứng kiến dáng vẻ của cô ta, cô lại nhất thời quên bẵng.
– Cô tìm tôi có việc gì?
Tiffia vào thẳng vấn đề. Cô không muốn quanh co dài dòng chuyện thân phận của Alique hay vì sao cô ta lại có mặt ở đây. Một người nắm quyền lực lớn trong tay như cô ta, lẽ dĩ nhiên sẽ không có lý do gì để nói hay giải thích cho cô những điều đó.
– Ta chỉ nghĩ muốn gặp cô một lần thôi.
Alique nói, khẽ cúi đầu nhìn Tiffia, ánh mắt lộ rõ vẻ thích thú.
Tiffia bất giác khẽ lùi người về sau một chút. Cô có thể cảm nhận được ánh nhìn dò xét của Alique. Dù không biết tại sao cô ta lại để ý tới mình, nhưng chẳng ai có thể thoải mái khi bị người khác nhìn chằm chằm, soi mói từng chút một.
Rồi trong lúc Tiffia còn đang thấy bỡ ngỡ thì Alique gật nhẹ đầu, nói:
– Ừm. Trông không tệ. Rất xinh đẹp.
Lời khen bất ngờ của Alique khiến Tiffia bối rối, khẽ quay người, nép vào một góc nhỏ. Cô sau đó rất nhanh nhận ra hành động của mình khác thường, vội quay lại, nói:
– Này là… ý gì?
Alique lại gật đầu, đáp:
– Ừm. Rất xinh đẹp. Ta chỉ muốn khen cô thôi.
Tiffia hơi nhăn mày, hoàn toàn không hiểu ý Alique. Đột nhiên khen người khác đẹp, đây rõ ràng không phải là cách giao tiếp thông thường.
“Chẳng lẽ…” Tiffia nói thầm, một ý nghĩ chợt lóe lên rồi bị gạt bỏ ngay lập tức. “Tạm thời không nên nghĩ đến.”
– Mong cô nói vào chuyện chính. – Tiffia nghiêm giọng.
Alique nghe vậy thì không có phản đối, ngồi thẳng người trở lại, nói:
– Cô là đồng đội của Darmil?
– Đúng vậy.
Tiffia đáp ngay. Cô không biết tại sao Alique lại hỏi một câu mà cô ta chắc chắn đã biết rõ ràng, nhưng vẫn không ngại xác nhận để cô ta hài lòng.
– Bao lâu rồi? – Alique lại hỏi.
“Đơn thuần tra hỏi sao?” Tiffia thầm nghĩ. Cô có chút không hiểu nổi tình huống hiện tại, bèn cất lời:
– Nếu không có việc gì, thì để tôi hỏi đi.
Alique hơi ngạc nhiên, mỉm cười, đáp:
– Được. Hỏi đi.
Tiffia không khỏi bất ngờ trước phản ứng này của Alique. Cô vốn chỉ định dùng lời nói vừa rồi của mình để buộc cô ta đi vào vấn đề chính, không ngờ cô ta lại đồng ý trao cho mình quyền chủ động dễ dàng đến vậy.
Vậy nên, Tiffia trong giây lát không tìm ra thứ để hỏi. Không phải là cô không có gì thắc mắc, mà là mọi việc diễn ra quá nhanh, cộng thêm tình huống đặc biệt, khiến những thắc mắc của cô không tìm được chỗ thích hợp để thốt ra.
– Cô biết được gì rồi?
Tiffia cất tiếng, hỏi một câu hơi có phần ngẫu nhiên, và khá chung chung.
– Một ít.
Alique đáp gọn, ra vẻ nghĩ ngợi một lúc mới nói tiếp:
– Chuyện thăng cấp, chuyện tổ đội, chuyện phó bản ‘Hầm mộ của Lamb’, chuyện giải đấu Harenthrum, chuyện hội Zalt, ừm…
Tiffia thoáng ngạc nhiên, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh. Cô chỉ hỏi đại một câu, không ngờ rằng Alique trả lời rất thật lòng, và câu trả lời còn cho thấy mọi hoạt động của tổ đội đều bị nắm rõ tường tận.
Và Alique chỉ xem bấy nhiêu hiểu biết đó là “một ít” mà thôi.
– Tạm thời không nhớ nổi.
Một câu chốt đầy vẻ miễn cưỡng, ngụ ý rằng người nói vẫn muốn tiếp tục, nhưng đành từ bỏ vì trí nhớ tồi tệ.
“Còn có gì khác sao?” Tiffia lẩm bẩm. Cô là người trong tổ đội, còn không nghĩ là có gì nhiều hơn những thứ Alique vừa kể ra.
Mãi sau, khi đã chấp nhận được những gì Alique nói, Tiffia mới hỏi tiếp:
– Cô vừa rồi bảo chỉ muốn gặp tôi một lần, tại sao?
– Vì quan tâm.
Alique đáp ngay, giọng điệu như thể đó là điều hiển nhiên.
Tiffia cảm thấy mơ hồ, bèn hỏi lại:
– Quan tâm, là quan tâm tôi, hay là quan tâm Darmil?
– Cả hai. – Alique trả lời – Trước đó chủ yếu là vì Darmil. Nhưng giờ gặp cô, ta thấy cô đáng cho ta quan tâm hơn là thằng em trai ngốc của mình.
Cứ như đoán được Tiffia sẽ thắc mắc lý do, Alique liền giải thích ngay:
– Vì cô xinh đẹp.
Tiffia định nói, lại dứt khoát kìm nén lại. Đối với người này, cô cho rằng mình vẫn nên tránh đôi co thì hơn.
“Tốt nhất là nên đi thẳng vào vấn đề chính.”
– Howlei là do cô sắp đặt? – Tiffia cất tiếng – Để theo dõi tôi?
– Đúng, nhưng cũng không hẳn. – Alique rất tự nhiên đáp – Howlei không phải chỉ do một mình ta sắp đặt. Còn theo dõi, không chỉ một mình cô.
Tiffia không mong gì hơn câu trả lời như vậy, lại hỏi:
– Mong cô, hay người của cô, không làm như vậy nữa. Tôi biết quyền thế của cô không nhỏ, nhưng cô chỉ cần từ xa quan sát em trai mình là đủ, chứ đừng can thiệp trực tiếp vào hoạt động của tổ đội chúng tôi.
Lần này, Alique không trả lời ngay mà trầm ngâm một lát. Rồi cô ta nói:
– Lời rất hay. Đáng khen.
Tiffia không mong nhận được một lời khen. Cái cô muốn là lời xác nhận từ Alique, rằng cô ta sẽ không can thiệp vào tổ đội của mình nữa. Tuy nhiên, khi Tiffia định lên tiếng lặp lại yêu cầu của mình thì thấy ánh mắt dò xét của Alique, cô không khỏi ớn lạnh, rùng mình một cái.
“Thật sự là cô ta để ý tới mình sao?”
Dường như nhận ra mình vừa có hành động lỗ mãng, Alique thu hồi ánh mắt, lên tiếng:
– Thật xin lỗi, cô rất xinh đẹp, khiến ta không thể không nhìn lâu một chút.
Tiffia ngay lập tức quyết định rằng mình không nên ở đây lâu thêm nữa. Bị một người vừa có quyền vừa có thế như Alique để ý tới, lại còn ở trong địa bàn của cô ta, thực sự quá nguy hiểm.
Nhưng vì tôn trọng, Tiffia cũng không thể vội vã rời đi. Hơn nữa, cô vẫn còn chờ câu trả lời của Alique cho yêu cầu của mình, bèn nhắc nhở:
– Chuyện can thiệp, ý cô thế nào?
– Có thể đáp ứng. – Alique đáp – Nhưng mà, có một điều kiện.
Tiffia không nói gì, cẩn thận lắng nghe.
– Cô thấy Darmil, thằng em trai ta thế nào?
Đó là một câu hỏi, và cũng là một lời yêu cầu đánh giá. Tiffia lộ rõ vẻ buồn bực, nói:
– Phiền cô nghiêm túc một chút. Tôi thực sự không có hứng thú đùa giỡn.
Alique vội xua tay, nói:
– Ta không có đùa giỡn. Điều kiện của ta có tiền đề nằm ở câu hỏi này.
Tiffia hơi nhăn mày, thật không hiểu nổi Alique đang suy tính điều gì, chỉ có thể đáp:
– Rất mạnh mẽ, cũng rất có tiềm năng. Là một du hành giả có tương lai xán lạn. Chỉ có điều, cậu ta không biết suy nghĩ.
– Không sao. Cô suy nghĩ rất tốt, phù hợp.
Tiffia lắc đầu. Cô nghe tới đây thì đương nhiên đã hiểu ý Alique. Tuy nhiên, thực tình, Tiffia không muốn quan tâm đến vấn đề Alique đang đề cập. Cô giờ chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ Turan giao phó, sau đó tập trung thực hiện thử thách Thần thánh, được Turan giúp đỡ đột phá cảnh giới Nihr, và vượt qua số phận của chính mình. Mọi chuyện khác, Tiffia đều muốn gạt sang một bên.
– Điều kiện. – Tiffia nhấn mạnh.
– Thôi. Không bàn điều kiện nữa.
Alique phất tay, nói.
– Vậy là có ý gì? – Tiffia hơi có vẻ giận dữ nói.
– Không có ý gì cả. Ta chỉ nghĩ, nên để thuận theo tự nhiên.
Giọng điệu của Alique có phần hời hợt, nhưng cũng đồng thời rất quả quyết, cho thấy rõ sự dứt khoát trong quyết định của cô ta.
Nghe vậy, vẻ giận dữ của Tiffia càng lộ rõ, cô nói:
– Thuận theo tự nhiên? Cô can thiệp vào sự phát triển của Darmil mà còn dám bảo là thuận theo tự nhiên?
– Ta không có nói tới sự phát triển của Darmil.
Alique cất giọng không cao, nhưng từ đó lại toát một luồng áp lực đè lên cả người Tiffia. Đó không phải sức nặng bình thường, mà như thể có gì đó chặn lại ở cuống họng cô khiến không thể liền khắc cất lời phản bác được.
– Cô tại sao lại phải cản trở ta giúp em trai mình? – Alique thắc mắc – Giúp nó, không phải cũng đồng thời giúp cả tổ đội của cô sao?
Trong giây lát, Tiffia không thể cất lời vì vẫn còn chịu ảnh hưởng của luồng áp lực kia. Mãi sau, cô mới cất giọng hơi run, đáp:
– Giúp? Cô có từng hỏi qua Darmil muốn được giúp sao?
Alique nghe vậy, không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, khẽ lắc đầu, nói:
– Thế cô có từng hỏi qua Darmil muốn không được giúp sao?
Tiffia không hỏi, cô cũng không chắc về việc Darmil có muốn được giúp hay không. Cô chỉ quan tâm duy nhất một điều rằng Alique không hỏi qua ý kiến Darmil. Chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ rồi.
– Nếu muốn giúp, ngay từ đầu nên đã giúp. – Tiffia cất tiếng – Lén la lén lút như vậy, đây là phong thái của người nhà Altoris ư?
Alique đứng hẳn dậy, quắc mắt nhìn thẳng Tiffia. Cái nhìn đó như là có thể nhìn thấu tâm can Tiffia, ngay lập tức lan truyền khắp người, như một liều thuốc tê liệt cực mạnh khiến cả cơ thể cô mềm nhũn ra nhưng cùng lúc đó lại trở nên cứng đờ, không thể cử động.
Nói đơn giản là cô hoàn toàn mất đi sự kiểm soát cơ thể mình.
– Nhà Altoris làm việc như thế nào, còn tới lượt cô đánh giá?
Giọng của Alique không nhanh, nhưng lại thấy rõ sự vội vã trong đó, cùng với uy nghiêm từng tiếng đè ép Tiffia.
– Nếu không phải Darmil quá cố chấp, cộng thêm việc đầu óc không được linh hoạt, chúng ta còn cần phải hao tổn nhiều công sức suy nghĩ như vậy cho nó không?
Tiffia muốn nói, cũng đồng thời không muốn nói. Nói là vì phản bác lý lẽ ngô nghê của Alique; không muốn nói là vì cô chán ghét cách cô ta đang đè ép mình.
Kẻ có cảnh giới Thần cấp, lại ưa dùng Thần uy để cưỡng bức người khác, đối với một Nihr như Tiffia, là vô cùng đáng căm ghét.
– Cô không phục, cô lại có thể làm gì? – Alique gằn từng chữ.
Vài giây sau đó, áp lực trên người Tiffia mới biến mất, như để chứng minh cho lời Alique vừa nói.
Dù vậy, Tiffia trước khi mất kiểm soát đôi chân đang run rẩy, vẫn cố gắng thốt lên:
– Chính cách làm này, mới không nên can thiệp vào chuyện của em trai cô!
Nói rồi liền buông mình ngả vật xuống ghế, đau nhói khắp người. Mồ hôi đổ ra làm ướt đẫm khắp người Tiffia. Nhưng trên khuôn mặt cô lại nở một nụ cười mỉm trông vô cùng sảng khoái, vì cuối cùng cũng đáp trả được một câu vào mặt Alique.
Toàn bộ nội dung truyện thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin độc giả không sao chép khi chưa được cho phép.