Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 133: Thông Tin Bất Ngờ

Con rối bằng rơm ban đầu chậm chạp, nhưng sau vài phút, tốc độ của nó đã ngang bằng với tốc độ chạy của một người. Nhờ vậy, Wyndur không mất quá nhiều thời gian để tìm ra nơi bọn thương nhân gây ra cuộc bạo loạn đang lẩn trốn.

Đó là một căn nhà hai tầng nằm gần cổng phía bắc thành Kyrult. Trông căn nhà khá bình thường nên Wyndur vừa tới còn tưởng mình nhầm, nhưng khi con rối bằng rơm đột ngột quay người lại, nhảy bổ về phía cậu rồi phát nổ, thì cậu liền biết mình đã đến đúng chỗ.

Cuộc bạo loạn bùng phát ở khá gần cổng phía đông nên khó mà đoán được bọn thương nhân lại trốn ở nơi này. Nhiệm vụ quân đoàn trưởng Jingurl giao cho Wyndur thật sự quá khó, nếu không nhờ Heisouh, cậu đã chẳng biết phải thực hiện ra sao.

Wyndur biết chắc, cả đám người ở chỗ tập trung đều chẳng giúp ích được gì. Jingurl có lẽ cũng không mong cậu có thể hoàn thành nhiệm vụ, nhưng chính vì vậy cậu càng phải hoàn thành cho bằng được. Chỉ có vậy mới khiến ông ta không thể phản đối những yêu sách cậu đưa ra để phát triển quân đoàn.

Nghĩ hồi lâu, Wyndur quay sang Cornel, bảo: – Cậu đến chỗ tập trung, mang hai tiểu đội đến đây. – Vâng, thưa phó đoàn trưởng. Cornel hô lớn rồi quay người chạy đi ngay. Cậu ta trông mừng ra mặt vì được lệnh trở về, dù gì thì đi theo Wyndur cho đến giờ cũng đã chịu quá nhiều khốn khổ rồi.

Wyndur đợi đến khi bóng lưng Cornel biến mất hẳn thì mới cất bước tiến lại trước cửa ngôi nhà. Cậu sau đó lấy bốn tấm bùa, lần lượt kích hoạt chúng, khiến chúng bay lên bao vây bốn phía ngôi nhà, tạo thành những tấm màn chắn vững chắc.

– Để xem đám thương nhân này lợi hại đến mức nào. Wyndur nói nhỏ, đưa tay gõ cửa ba cái.

Không có tiếng đáp lại. Tuy nhiên, Wyndur có thể nghe được tiếng động vội vã phát ra từ bên trong. Cậu tặc lưỡi, gõ cửa thêm mấy cái nữa.

Lần này thì chỉ sau vài giây đã có người đến mở cửa, là một tên đầu hói gần nửa, cao chỉ tới vai Wyndur. Hắn ta trông thấy cậu thì giọng bực tức gắt: – Cậu là ai? Không biết bây giờ thành phố cấm ra đường sao?!

Wyndur không đáp lời, chỉ nhăn mày nhìn tên đầu hói. Tên này chỉ đang cố đánh lạc hướng của cậu mà thôi. Đồng bọn của hắn ta giờ đã lần ra cửa sau, chuẩn bị trốn thoát khi thấy tình hình không ổn. Dù là ai đi chăng nữa, trong tình hình hiện tại của thành Kyrult, đều vô cùng cảnh giác với người lạ, nhưng hành động của bọn chúng thì rõ ràng là có tật giật mình.

Mà, về cơ bản, Wyndur không hề nghi ngờ thông tin của Heisouh, vậy nên cậu chẳng cần dò hỏi thêm về bọn người này, cứ thế mà ra tay thôi.

– Ngủ ngon.

Wyndur cười bảo, đập thẳng tấm bùa vào mặt tên đầu hói, khiến hắn ngã vật ra đất, bất tỉnh nhân sự ngay lập tức. Vài giây sau, tấm bùa trên mặt hắn bắt đầu tuôn ra những đốm sáng màu hồng tím.

Wyndur giải quyết xong thì không vội vàng gì, từng bước một tìm tới chỗ bọn thương nhân còn lại. Bọn này yếu ớt đến mức e rằng chúng có cố hết sức ba ngày ba đêm cũng may ra mới khiến tấm màn chắn của cậu tổn hại đôi chút.

– Con mẹ nó ngươi là ai? Một tên quát lên khi thấy Wyndur xuất hiện, trông hoảng loạn cực kỳ. Sau khi thử sức với tấm màn chắn, hắn cũng biết mình đang đối đầu với một du hành giả Thần cấp cao, không có chút phần thắng nào.

– Ta nói, các ngươi giờ đi ngủ, hay là để ta “ru” các ngươi ngủ? – Chết đi! Một tên khác hô lớn, ném về phía Wyndur một quả lựu đạn.

Trước hành động đó, Wyndur không khỏi nhướn mày khó hiểu, rồi sải chân sút quả lựu đạn bay ngược về phía bọn chúng.

– Ngươi thật ngu- Tiếng của tên còn lại bị át đi bởi vụ nổ ngay sau đó, hay đúng hơn là hắn đã bị vụ nổ làm cho câm miệng.

Mặt Wyndur hơi rát, nhưng cũng không có gì đáng ngại. Một quả lựu đạn được ném ra bởi bọn Thần cấp thấp thế này, dù chất lượng có cao đến đâu cũng không thể gây sát thương cho cậu.

– Mong là chúng còn sống. Wyndur lẩm bẩm, bước lại kiểm tra ba tên nằm vật ra trên đất, máu me be bét. Chúng không động đậy nữa, nhưng vẫn chưa tan biến, hẳn là chỉ mới bất tỉnh mà thôi. Tuy nhiên, Wyndur không mong chúng tỉnh dậy trước khi Cornel quay trở lại, nên vung tay kích hoạt ba tấm bùa, bắn liền mấy luồng khí hồng tím lên chúng.

Sau khi xử lý xong đám thương nhân bốn người, Wyndur dạo một vòng quanh ngôi nhà để tìm xem có manh mối hay kẻ nào khác quanh đây không. Tiếc là cậu không tìm thêm được gì cả.

Thông tin Heisouh biết có thể nhiều hơn, nhưng Wyndur không thể bỏ ra cái giá quá lớn để tiêu diệt dứt điểm đường dây này ở thành Kyrult. Cậu về cơ bản không có lý do để làm việc đó, chỉ tổ khiến những kẻ thuộc tầng lớp cao phía bên kia biên giới thù hằn mình mà thôi. Dù gì thì đối với cậu lúc này, hoàn thành nhiệm vụ vốn bất khả thi từ quân đoàn trưởng đã là tốt lắm rồi.

Cornel mất thêm vài phút nữa mới mang người từ quân đoàn Ungreilt tới. Wyndur giao bốn tên thương nhân lại cho họ rồi tự mình rời đi. Giờ cậu vẫn còn một chuyện nữa cần làm, và tốt nhất là nên hoàn th��nh trước khi quân đoàn trưởng hay tên Quaroz kia để ý.

Wyndur bước vội trên con đường tối mờ mịt. Cậu cố tình chọn con đường vắng vẻ, ít người lui tới, đồng thời cách xa nơi cuộc bạo loạn đang diễn ra để tránh bị phát hiện. Dù sao thì việc cậu đang làm lúc này, càng ít người biết tới càng tốt.

Chợt, một dáng hình lao ra từ góc khuất phía trước, xông thẳng về phía Wyndur với con dao cầm chặt trong tay. Tuy nhiên, tốc độ cùng sức lực của tên này quá chậm, dễ dàng bị Wyndur lách người, tóm lấy tay và bẻ ra sau để khống chế.

“Là người thú?” Wyndur khẽ thầm. Cậu không ngờ mình lại bị tập kích ở đây bởi một tên người thú yếu ớt.

– Ngươi- chết tiệt! Mọi người! Chạy đi! Tên bị khống chế vùng vẫy, hô lên gọi đồng bọn của mình. Wyndur đưa mắt nhìn thì thấy ở góc khuất có thêm bốn bóng người lấp ló. Bọn chúng do dự hồi lâu rồi bước ra ngoài, tay lăm lăm dao và gậy. Dù dáng vẻ run rẩy kia rõ ràng đã sợ hãi lắm rồi, nhưng vì người bạn bị bắt của mình, chúng vẫn quyết định tiến lên.

– Không rảnh đùa với các ngươi. Wyndur bảo, lấy ra một tấm bùa, kích hoạt, bắn ra một luồng xung chấn mạnh mẽ xông thẳng về phía bốn tên đang lao đến, đập văng chúng đi mấy mét.

– Không! Tên người thú bị khống chế đau khổ thốt lên. Nhưng hắn chưa kịp thương xót cho đồng bọn mình thì đã bị Wyndur kéo xốc lại, gằn giọng hỏi: – Nếu không muốn các bạn ngươi chết thì khai ra, các ngươi hành động theo lệnh của ai?

Tên người thú vẻ hốt hoảng, mất một lúc mới cất tiếng đáp: – Bọn ta… bọn ta chỉ muốn trốn khỏi đây thôi. Cầu xin ngươi tha cho bọn ta. – Trốn? – Wyndur thắc mắc – Tại sao lại trốn? Các ngươi là ai? – Bọn ta… Tên người thú không trả lời mà tỏ vẻ do dự một lúc lâu. Chúng rõ ràng đang cố giấu đi thân phận, mà Wyndur thì không có thời gian để dây dưa. Cậu liền dứt khoát nắm lấy cổ hắn rồi đập xuống nền đất một cú, hỏi: – Có nói không?

Tên người thú ho sặc sụa, ra cả máu, hẳn là đã bị thương nặng. Dù vậy, trước nguy cơ nhận thêm một đòn đau điếng nữa, hắn giọng khản đặc thốt: – N-nô… lệ… Cuộc bạo… loạn. Bọn ta trốn… khỏi đó.

“Ra là nô lệ.” Wyndur lẩm bẩm, đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn về phía nơi cuộc bạo loạn đang diễn ra. Con đường cậu đã chọn cách đó khá xa nên cậu đã không nghĩ có thể đụng độ nô lệ bỏ trốn. Lẽ ra bọn họ lúc này nên đấu tranh cùng đồng bọn của mình, chứ không phải chạy tới đây.

– Một lũ chết nhát. Wyndur cất giọng khinh thường, quay người bước đi luôn. Đám nô lệ yếu ớt này thì không cần cậu phải quan tâm đến. Dù sao thì chúng cũng chẳng thể thoát khỏi tòa thành đã bị phong tỏa này, và hẳn trước khi trời sáng sẽ bị tóm lại hết mà thôi.

Việc Wyndur không ra tay giết chúng, những kẻ đã tấn công cậu, đã là quá tốt bụng rồi.

“Gượm đã.” Wyndur khẽ thầm, quay người lại, tìm đến tên nô lệ còn tỉnh táo nhất và cất tiếng hỏi: – Tại sao các ngươi lại chạy tới đây? – Là Khans bảo chúng tôi. Anh ấy nói ở đây có lối thoát. Tên người thú vội vàng đáp, vẻ mặt sợ hãi thấy rõ. – Ngoài các ngươi ra thì còn ai nữa không?

Tên người thú do dự chỉ một hai giây, nhưng đã đủ để Wyndur lấy tay bóp cổ hắn, lên tiếng dọa nạt: – Chậm thêm một giây nữa thì ngươi chết. – Còn Khans! Anh ta bảo sẽ tới đây sau. – Ngươi Ramfo, thằng chó chết! Một tên nô lệ nằm bên cạnh hô lên đầy tức giận. Wyndur mặc kệ, lại hỏi: – Ngươi dám chắc Khans sẽ tới chứ? – Chắc chắn. Khans rất tốt, anh ta sẽ không bỏ rơi chúng tôi. – Được. Vậy nếu nửa giờ nữa mà Khans không đến, ta sẽ lần lượt hưởng thụ cảm giác hành hạ từng người các ngươi.

Wyndur nói, cười nhếch mép. Cậu không hề để tâm tới an nguy của đám nô lệ này hay tình hình cuộc bạo loạn, nhưng chuyện tên Khans kia biết đường rời khỏi thành Kyrult khi đang bị phong tỏa thì lại không thể làm ngơ. Nên biết, ngay cả đám thương nhân bị Wyndur giải quyết cách đây không lâu cũng không có được thông tin này, nếu không thì chúng đã sớm rời đi.

“Xem ra, cuộc bạo loạn này còn bất thường hơn cả…”

Mọi bản quyền thuộc về truyen.free, hãy trân trọng công sức của người biên dịch.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free