(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 108: Rừng Rậm Và Khỉ Đột
Darmil ngồi trên ghế chờ, theo dõi những trận đấu của các đối thủ khác. Chẳng mấy chốc, cảm thấy chán, cậu ta ngả người ra sau, khép hờ mắt lại suy nghĩ miên man.
Từng hình ảnh về những trận chiến đã qua dần hiện rõ trong tâm trí Darmil. Cậu không nhớ rõ mình đã đánh bao nhiêu trận, nhưng không hiểu vì sao, mọi ký ức về chúng cứ như khắc sâu vào tâm trí cậu, muốn quên cũng chẳng thể quên được. Mỗi khi rảnh rỗi, Darmil lại lấy chúng ra làm trò tiêu khiển cho bản thân.
Trận chiến khó khăn đầu tiên của Darmil chắc hẳn là khi đối mặt với con Hề ngu ngốc tinh anh. Khi ấy, cậu ta vẫn chỉ là một Nihr, việc phải chiến đấu với một con quái cấp độ 5 rõ ràng không có chút cơ hội thắng nào. Nhưng Darmil nào có bận tâm đến những lý lẽ vô nghĩa đó, cậu ta chỉ muốn được chiến đấu mà thôi.
Nếu không đánh, chẳng khác nào tự tìm đường c·hết.
May mắn thay, Darmil đã thắng. Cậu và Turan, cả hai đều là Nihr, vậy mà đã đánh bại được con Hề ngu ngốc tinh anh ấy. Với một chiến công lẫy lừng như thế, việc được thăng cấp cũng là điều hiển nhiên.
Darmil chưa bao giờ nghi ngờ điều đó.
Tiếp theo, điều đầu tiên Darmil nghĩ đến khi thăng cấp là trải nghiệm thế giới giả lập. Thế nhưng, người tính không bằng trời tính, vào đêm lễ hội Patrioste nọ, dưới thần uy của thần Fyratr khiến tính mạng bản thân và mọi người bị đe dọa, cậu ta đã bất chấp tất cả lao vào t·ấn c·ông, hòng tìm một con đường sống hi��m hoi nào đó.
Tất nhiên, Darmil đã thất bại. Một kẻ chỉ ở Thần cấp 1, đối đầu với một Chính thần, không cần nghĩ cũng biết đó là chuyện nực cười.
Nhưng Darmil không hề đùa giỡn. Cậu ta hoàn toàn nghiêm túc. Nếu được lựa chọn lại, cậu ta vẫn sẽ lao vào t·ấn c·ông. Sự thay đổi duy nhất có lẽ là cậu sẽ t·ấn c·ông từ một góc độ khác, từ sau lưng chẳng hạn.
Sau lần đó, Darmil bị mẹ mắng té tát, rồi bị cha giáo huấn một trận ra trò. Hình phạt ấy hoàn toàn hợp lý, cậu ta chẳng có chút oán trách nào. Chỉ là không hiểu vì sao cha Darmil lại đột nhiên bắt cậu phải lựa chọn giữa cuộc sống du hành giả và con đường làm doanh nhân mà thôi.
Mà thôi, tất cả chuyện đó giờ cũng chẳng còn quan trọng nữa. Dù sao thì Darmil đã nghe theo lời Turan mà lựa chọn giấc mơ du hành giả của mình rồi.
Chuyến du hành đầu tiên từ khi đạt Thần cấp 1 của Darmil là càn quét phó bản ‘Hầm mộ của Lamb’ cùng Turan và Tiffia. Hai người họ quả là những đồng đội tuyệt vời. Nếu không có những tấm bùa của Tiffia, Darmil hẳn sẽ không thể nào đánh nổi một con Linh hồn hung ác; và nếu không có sự sáng suốt cùng cẩn trọng của Turan, tổ đội yêu quý của cậu có lẽ còn chẳng thể tồn tại được.
Nhưng tiếc là lần càn quét đầu tiên đã không thành công. Turan có bảo rằng chỉ là thăm dò, nhưng Darmil thực sự đã có ý định càn quét cả phó bản ngay trong lần đó.
Mà Darmil cũng thừa biết, mình có tính toán thế nào cũng không bằng một góc của Turan.
Lần càn quét thứ hai, tổ đội có thêm sự hỗ trợ của ba thành viên tạm thời là ông Gin, Hamh và Maity. Darmil không rõ lắm nhiệm vụ của ba người này, chỉ được nghe kể lại rằng Maity đã có một màn trình diễn ma pháp vô cùng đáng kinh ngạc. Cậu đoán cô ta đã góp phần chủ chốt để đánh bại con trùm Tà niệm của Lamb.
“Thật mong được chiêm ngưỡng màn trình diễn đó.”
Diệt xong con trùm, tổ đội không rời đi mà tìm đến con quái thống lĩnh tên Ian. Darmil không phản đối quyết định này, ngược lại còn phấn khích, nhưng đó chỉ là khi cậu ta còn tỉnh táo thôi. Tất cả những gì cậu nhớ về trận đánh đó là Turan gọi mình dậy, rồi cậu cứ thế lao vào "tẩn" Ian một trận.
Ông Gin cùng Hamh dường như cũng hỗ trợ không ít trong trận đánh, nhưng Darmil quá tập trung vào Ian nên không thấy rõ. Dù sao thì Ian thực sự rất khó chơi, cậu đã dùng hết tất cả sức lực mà vẫn có chút không kham nổi.
Cuối cùng thì ông Gin là người kết liễu con quái, Darmil không khỏi cảm thấy nuối tiếc vì đi��u đó. Vinh quang chiến thắng vẫn có, nhưng không trọn vẹn. Sau khi liều mạng đánh đấm mà bị người khác kết liễu thì còn gì buồn chán hơn đâu. Ian có khó chơi cỡ nào thì Darmil vẫn tin rằng tự mình cũng có thể giải quyết được.
Sau lần du hành đó, Turan không tổ chức thêm chuyến nào nữa trong một khoảng thời gian dài. Darmil không biết cậu ta làm gì, nhưng hẳn là có việc quan trọng cần phải giải quyết. Trong lúc rảnh rỗi ấy, cậu tìm đến thế giới giả lập, ngày đêm chiến đấu không ngừng. Dù vậy, cảm giác vẫn không thể sánh bằng chiến đấu ngoài đời thực.
Trận đánh khó khăn kế tiếp là khi cả đội đến thành Kyrult và bị bầy Sói xám đuổi theo xe. Darmil chưa bao giờ nghĩ rằng lũ sói lại khó giải quyết đến vậy. Cậu ta đánh được con này, còn chưa kịp dứt đòn thì con khác đã nhào tới. Mà chúng ra đòn cũng rất mạnh, không hề yếu ớt như mấy con Thỏ răng nanh.
May mắn thay, có Turan hỗ trợ giải quyết một nửa bầy Sói xám, Darmil chỉ cần đánh nốt đám còn lại. Nếu phải tự mình xử lý, cậu e là sẽ bị lũ sói "hành" cho một trận ra trò.
“Dù chắc chắn cuối cùng mình vẫn thắng thôi…”
Gần đây nhất là trận đánh với tên mắt chột. Darmil không nhớ rõ tên hắn, hình như là gì đó gần với Tural, hoặc cũng có thể là Tarul.
Tên mắt chột trông rất mạnh, từ vẻ ngoài cho tới cuộc đối đầu của hắn với Heathier. Bản thân Darmil không có tự tin đấu với một thuật sư mạnh mẽ như Heathier, nên cậu đã đánh giá rất cao tên mắt chột đó.
Nhưng tên mắt chột đã làm Darmil thất vọng. Hắn ta hoàn toàn không mạnh như cậu tưởng. Sức mạnh không đủ, uy lực lại thiếu, tốc độ càng không có. Tên mắt chột thậm chí được Heathier cảnh báo là rất mạnh sau khi ăn vào Huyết đan, nhưng khi Darmil thực sự chiến đấu thì thấy hắn lại càng yếu hơn lúc đánh với Heathier.
Một chùy, hai chùy, ba chùy. Tên mắt chột không chống đỡ nổi một đòn nào cả, hoàn toàn không khác gì một "bị thịt" chờ đánh. Darmil đâu có trông mong chiến đấu với một kẻ như vậy, nên cậu đã không trông chờ nữa mà kết thúc trận chiến vô nghĩa ngay lập tức.
Giờ nghĩ lại, Darmil thấy rằng từ lúc mình đột phá Nihr đ��n nay, kẻ địch dường như càng ngày càng yếu đi, các trận chiến cũng trở nên ít ác liệt hơn. Giống như trận với Panlier vừa nãy vậy, chỉ một đòn đã dọa hắn bỏ cuộc rồi.
Darmil thực sự muốn đi du hành. Cậu ta muốn chiến đấu cho "ra hồn", cho thỏa sức, cho mê muội càng tốt. Darmil không sợ chiến, chỉ sợ kẻ địch không chịu chiến thôi. Mà lũ quái thì lúc nào cũng hăng hái, sẵn sàng đáp lại cậu.
Darmil mở mắt, ngẩng đầu nhìn về phía màn hình trên tường. Những trận chiến dường như đã sắp đến hồi kết, chốc nữa là sẽ tới lượt cậu.
“Không biết sẽ là kẻ như thế nào đây.”
Trận chiến thứ hai của Darmil có bối cảnh trong một khu rừng rậm với cây cối mọc um tùm che chắn hết tầm nhìn của cậu.
Darmil không vội tìm kẻ địch mà cẩn thận quan sát địa hình xung quanh. Ở nơi mà chướng ngại vật mọc khắp thế này, cậu ta không cần lo lắng về việc bị t·ấn c·ông từ xa, và nếu có kẻ nào lơ ngơ tiến lại gần thì cậu chỉ cần tóm lấy rồi nện liên hoàn búa là được.
Tóm lại, địa hình này rất có lợi cho Darmil. Nếu bị đ��nh bại trong khi có ưu thế như thế này, chính cậu sẽ là người đầu tiên tự mắng mình vô năng.
Tiếng sột soạt bất chợt vang lên. Darmil quay phắt người lại, chuẩn bị chiến đấu thì không khỏi ngạc nhiên khi thấy kẻ xuất hiện lại là một con khỉ đột cao gần hai mét với bộ lông đen cùng cơ bắp lực lưỡng.
Đó là một con quái. Không có con khỉ đột nào lại cao to đến vậy cả. Con quái chỉ đang ngồi mà đã cao bằng con khỉ đột bình thường khi đứng thẳng rồi.
Con khỉ đột nhìn Darmil một chút rồi ngước đầu lên, há hốc miệng nhe răng mà vỗ ngực thùm thụp. Darmil không biết con quái đang làm gì, nhưng nếu muốn chiến thì cậu không ngại chút nào.
Con khỉ đột thị uy xong, thấy Darmil vẫn đứng đó thì không chần chừ, lao xồ đến chỗ cậu.
Darmil cười khì, giơ búa sang ngang, sải bước rồi quật một cú hết lực vào kẻ địch đang lao đến. Con quái không được thông minh lắm, hoặc là do Darmil ra đòn quá nhanh nên không kịp tránh, cứ thế bị trúng một đòn thật đau vào mạn sườn rồi bị hất văng mấy mét.
Con khỉ đột nằm lăn ra đất, lật đ��t ngồi dậy rồi lại lao đến Darmil. Con khỉ không có vẻ gì là rút kinh nghiệm từ lần trước, lại bị Darmil quật thêm một búa vào sườn còn lại, văng ra.
Lần này thì con khỉ đột không ngồi dậy nữa mà nằm quằn quại vì đau đớn. Trông con quái giờ hẳn là đã không còn sức chiến đấu rồi.
Darmil không quá bận tâm tới con khỉ đột, tiếp tục quan sát xung quanh. Cậu vẫn không quên rằng mình đang trong một trận đấu với kẻ địch là du hành giả chứ không phải là một cuộc chiến nơi hoang dã với mấy con quái.
Nhưng Darmil đợi mãi mà vẫn không thấy có dấu hiệu xuất hiện của đối thủ. Con khỉ đột quằn quại hồi lâu rồi cũng ngồi dậy được, dù giờ không có ý định t·ấn c·ông Darmil nữa, chỉ nhìn chằm chằm cậu mà thôi.
“Chẳng lẽ đây là du hành giả sao?” Darmil chợt nghĩ, và cả bản thân cậu cũng thấy mình thật ngu ngốc khi nghĩ như vậy. Du hành giả nào mà khi biến thân lại vẫn còn yếu ớt như thế thì nên từ bỏ giải đấu này đi thì hơn.
Con khỉ đột ngồi nhìn Darmil hồi lâu, như vừa quyết định xong điều gì đó rất quan trọng, ngửa đầu há hốc miệng, vỗ ngực thùm thụp rồi lại lao tới chỗ cậu. Con quái có vẻ như đã quyết liều c·hết rồi.
Darmil tặc lưỡi. Cậu ta không ngại hạ sát con khỉ đột trước khi đối đầu với du hành giả. Mà nếu có là đánh cả hai cùng lúc thì cậu cũng không hề nao núng, thậm chí còn có chút mong đợi một trận chiến gian nan như thế.
Darmil canh lấy khoảng cách, hạ thấp búa sang bên hông, sải bước rồi dùng lực thật mạnh quật một cú lên trên hướng thẳng vào đầu và ngực của con khỉ đột. Cú quật búa không quá nhanh, nhưng rõ ràng là không hề chậm hơn hai lần trước, vậy mà con khỉ đột lại lách người né được.
Darmil hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, nghiêng người đồng thời kéo búa nện từ trên xuống. Con khỉ đột lại tránh được.
“Nó thông minh hơn sao?” Darmil thoáng nghĩ, buông búa ra rồi nhảy chồm sang một bên tránh được đòn vồ tới của con khỉ đột. Giờ thì cậu đã mất v·ũ k·hí của mình rồi.
Không giống như trong thực tế có thể dùng túi trữ vật, các trang bị mang theo vào trận đấu nếu bị hỏng hoặc mất thì sẽ không có trang bị khác để thay thế. Nhưng Darmil cũng không quá lo lắng về điều đó, cũng không có thời gian khi con khỉ đột lại tiếp tục lao về phía cậu.
Con khỉ đột có thân hình to lớn và sải tay rộng, tránh được một lần đã là rất tốt, cố tránh thêm lần nữa sẽ chỉ khiến bản thân bị tóm mà thôi. Darmil cũng biết điều đó, nên cậu hạ thấp người xuống, canh lúc con khỉ đột sắp vồ mình thì chồm tới lấy hai tay chống lấy hai tay của con khỉ.
Con khỉ đột có thể to và cao hơn Darmil, nhưng có vẻ như lại không mạnh như cậu tưởng. Hai bên chống cự nhau một lúc thì Darmil dần có lợi thế hơn khi lấy mặt đất làm điểm tựa, đạp một cú thật mạnh đẩy ngược con khỉ đột về sau.
Ngay khi con khỉ hơi rời tay một chút, Darmil liền rụt tay về, sải bước xoay người tung ra một cú đấm móc vào bụng con quái. Nắm đấm trông nhỏ nhắn so với bụng con khỉ vậy mà lại có uy lực không hề nhỏ, tung con quái lên cao gần nửa mét rồi rơi xuống.
Darmil không định để cho con khỉ có thời gian xoay sở, liền tức thì giơ chân lên tung một c�� đá vào đầu con quái. Một cú, hai cú rồi ba cú. Đầu của con khỉ lúc này đã vẹo hẳn về một bên, rõ ràng là đã c·hết rồi, nhưng không hiểu sao vẫn chưa tan thành đốm sáng.
Darmil ngừng chân, không đá nữa. Mục tiêu của cậu là du hành giả tới giờ vẫn chưa chịu xuất hiện kia chứ không phải con khỉ này.
“Chiến thắng.”
Darmil trừng mắt nhăn mày kinh ngạc. Cậu đã thắng trận đấu, và quan trọng hơn cả là đối thủ đã bỏ cuộc. Cậu thật không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Đối thủ lần này thậm chí còn không thèm xuất hiện để đánh với Darmil luôn.
– Cái quái gì thế này?
Darmil thốt lên, không biết bản thân nên giận hay thắc mắc về lý do của đối thủ lúc này.
Ngay khi ý thức của Darmil trở về với thế giới thực, cậu liền mở tung cửa buồng máy ra, lao đến tìm người vừa đấu với mình.
Đó là một cô gái tóc màu xanh dương cột cao hai bên, chỉ cao tới ngực Darmil. Cô ta mang một vẻ mặt bực tức, trông thấy Darmil nhào đến thì giật mình, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, gắt:
– Làm cái gì thế!? Đánh chưa đủ hay sao mà còn chạy tới đây?
Darmil không quan tâm thái độ lẫn lời nói của cô gái, hỏi ngược lại:
– Cô… Tại sao lại không chiến đấu? Thế thì còn tham gia để làm gì?
Cô gái nhăn mày nhìn Darmil vẻ khó hiểu, rồi chuyển sang căm ghét, nghiến răng, bảo:
– Chiến đấu? Mi đ·ánh c·hết thú thuần hóa của ta rồi mà còn bảo ta không chiến đấu? Con mẹ mi vô lý vừa thôi chứ!?
“Thú thuần dưỡng? Cô là người điều khiển thú sao?!” – Darmil thốt lên, vẻ ngạc nhiên thấy rõ.
– Mi-mi… – cô gái lắp bắp, chỉ tay thẳng mặt Darmil – Mi thậm chí còn không quan tâm mình đang đánh với ai nữa à?! Thật là tức quá đi mà!
“Tôi không có ý đó.” Darmil định nói như vậy nhưng cậu chợt nhận ra bản thân quả thật không để ý tới thông tin đối thủ kế tiếp của mình. Cậu vốn cho rằng không biết thông tin về kẻ địch sẽ mang lại chút cảm giác gay cấn cho những trận đấu đang dần trở nên nhàm chán này.
– A, lỗi tôi. – Darmil lẩm bẩm.
– Không lỗi mi thì là lỗi ta à!
Cô gái tóc xanh dương thốt lên rồi quay phắt người rời khỏi phòng.
Darmil đứng đó, gãi gãi ��ầu đầy áy náy. Phản ứng vừa nãy của cậu quả thật có hơi thái quá rồi.
Mọi quyền sở hữu của bản dịch này đều thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.