Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 103: Maity Ở Làng Veilr

Turan vội vã bước đi trên con đường đất đầy bụi, Camilier lẽo đẽo theo sau. Dọc đường, nó để ý thấy vài gương mặt lén lút dáo dác nhìn mình, nhưng chỉ chốc lát sau đã vội rời đi.

Turan biết những người này là tay chân của Wyndur, có nhiệm vụ bảo vệ khu phố Rahm khỏi những hiểm nguy từ các du hành giả. Trước khi thăng lên Thần cấp 1, quả thật nó khó mà nhận ra sự hiện diện của họ, nhưng giờ đây, nó tự tin có thể nhìn thấu tất cả.

Trong khi đó, Camilier lại vô cùng nhạy cảm trước những ánh mắt dõi theo, khiến cô lộ rõ vẻ bất an với Turan. Trong tình thế này, nó không còn cách nào khác ngoài nắm tay cô, giúp cô bình tĩnh lại phần nào. Nếu nữ người sói cứ lo lắng quá độ mà mất kiểm soát, để lộ linh hồn thứ hai của mình, thì có thần Istrant mới biết cô ta sẽ làm gì với những kẻ đang dòm ngó kia.

Nếu chuyện đó xảy ra, Turan và cả Camilier sẽ càng thu hút thêm sự chú ý, điều này nó hoàn toàn không hề mong muốn.

Turan dừng lại trước tấm bảng gỗ đề “Làng Veilr”. Nó đưa mắt nhìn lên vị trí dòng chữ nhỏ đã bị cạo bỏ lần trước, rồi nheo mắt tìm kiếm xem có còn vết tích nào tương tự hay không.

May mắn là không có. Có vẻ như Wyndur đã tốn chút công sức để kìm hãm hội Hyrameng. Mặc dù đây không phải là một giải pháp lâu dài, nhưng ít nhất cũng đủ thời gian để Turan tập hợp lực lượng, giúp làng Veilr thoát khỏi tầm ngắm của bọn chúng, và sau đó tất nhiên là khiến chúng biến mất khỏi nơi này.

Turan dẫn Camilier bước vào làng. Melry đang loay hoay tưới cây trong vườn, thấy nó thì thốt lên ngạc nhiên:

– Turan?! Sao cậu lại... ý tôi là... giờ này còn khá sớm mà nhỉ?

Turan hiểu vì sao Melry lại bất ngờ trước sự xuất hiện của mình. Thường thì nó chỉ đến thăm làng Veilr vào tầm trưa hoặc chiều, chưa bao giờ lại ghé thăm khi mặt trời chỉ vừa mới ló dạng cả.

– Trưa nay tôi lại phải đi rồi. – Turan đáp gọn rồi quay sang nữ người sói – Đây là người hầu của tôi, Camilier.

Camilier nghe nhắc đến mình thì hướng về phía Melry, cúi đầu chào. Sự lễ phép của cô lúc này có được là nhờ Turan đã cẩn thận chỉ bảo suốt đêm qua. Bản thân nữ người sói có vẻ cũng không xa lạ với những phép tắc này, mà dường như chúng đã mai một dần đi từ lúc cô trở thành nô lệ.

Hoặc cô còn có bí mật nào đó mà Turan chưa nhìn ra được.

– Người hầu? – Melry ngạc nhiên – Tôi... tôi không biết là cậu lại... giàu có đến mức này.

Melry trông có vẻ bối rối, tạm thời không tìm ra được từ ngữ phù hợp. Turan thì chẳng muốn tốn thời gian vào những chuyện vặt vãnh như giải thích hay tương tự, vội vàng nói:

– Đừng nghĩ nhiều làm gì. Tôi đến hỏi chuyện Maity một chút, sau đó sẽ gặp Lily.

Melry nghe vậy, liếc nhìn Camilier thêm chút nữa rồi mới đáp:

– Maity chắc vẫn đang ngủ trong phòng riêng cùng với Lily. Hai người họ hợp nhau lắm.

Turan hơi cau mày. Tình huống này có chút không khớp với những gì nó biết. Ít nhất thì trong lần gặp gần nhất, nó không hề thấy Lily thân thiết chút nào với Maity, và ngược lại cũng vậy.

Nghĩ ngợi một hồi, Turan quay sang Camilier cất tiếng hỏi:

– Cô theo Melry phụ một tay đi.

Nữ người sói thoáng hoảng hốt, nhưng rồi cũng cúi đầu đáp lời:

– Vâng, thưa cậu chủ.

– Melry, có việc gì cô cứ bảo cô ấy. Cô ấy là người mới nên còn nhiều điều cần cô chỉ dạy. Giờ tôi phải đi gọi hai cô trò kia dậy đây.

Turan nói rồi rời đi ngay, bỏ lại Melry lúng túng không biết nên phản ứng ra sao.

Thực tế thì Turan cũng có chút lo lắng khi để Camilier ở lại một mình với Melry, nhưng nó không thể cứ mãi kề kề bên cô được. Việc để cô làm quen với Melry bây giờ là lựa chọn tốt nhất.

Turan gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ phòng Maity. Hồi lâu không có tiếng đáp lại, nó gõ thêm lần nữa và gọi lớn:

– Maity, cô có đó không?

– Ai gọi thế? Vẫn chưa tới giờ ăn sáng mà...

Giọng nữ đầy vẻ ngái ngủ vang lên sau cánh cửa khiến Turan phát bực, nó liền nói lớn:

– Là tôi, Turan đây. Mau ra mở cửa ngay!

– Hả? Turan nào cơ... Á! Tôi ra ngay đây!

Cánh cửa nhanh chóng mở ra, lộ ra dáng hình cô gái với mái tóc nâu bù xù, mặc một chiếc áo thun rộng thùng thình trễ vai, trông chẳng có vẻ gì là tỉnh táo. Cặp kính cô đang đeo thậm chí còn không nằm ngay ngắn trên tai, chỉ cần nghiêng đầu một chút là sẽ rơi mất ngay.

– S-sao anh lại tới đây? – Maity cất tiếng hỏi.

– Bộ tôi không được tới đây à?

Turan hời hợt đáp, đưa mắt nhìn vào trong thì thấy Lily vẫn còn ngủ rất say. Nhìn con bé, nó có cảm giác như việc mình vừa lớn tiếng nãy giờ chưa hề xảy ra vậy.

– À, Lily, con bé... Hôm qua tôi dạy thêm buổi tối cho con bé, sau đó thì ngủ lại đây luôn.

Maity vội vàng giải thích. Phản ứng của cô lúc này khiến Turan có cảm giác mình như một vị thanh tra đang đến tra xét xem cô có làm gì sai không vậy.

Ban đầu Turan cũng có ý muốn gọi Lily dậy luôn, nhưng nghe con bé hôm qua thức đêm học bài thì lại thôi.

“Trẻ còn nhỏ, ăn đủ ngủ đủ mới lớn được.”

– Thay đồ đi rồi ra phòng khách phụ nói chuyện một lát.

Turan lên tiếng, nhìn Lily thêm một lát nữa rồi quay người rời đi.

Phòng khách phụ nằm ở đầu dãy nhà, là nơi dành để tiếp những vị khách không quá quan trọng với làng Veilr, thường là bạn bè hoặc người thân quen của dân làng. Tuy nhiên, trên thực tế thì căn phòng này lại giống nơi sinh hoạt chung hơn, và hiện tại đang được Maity dùng làm phòng dạy học.

– Để anh phải đợi lâu rồi.

Đó là tiếng của Maity. Cô đã thay lại bộ trang phục gồm áo sơ mi ngắn tay và quần jean thường mặc ở đây.

Turan không đáp lời, chỉ ngồi tựa lưng lên ghế, hất cằm về phía chiếc ghế đối diện ý chờ đợi. Maity thấy vậy thì có chút lúng túng, nhưng rồi cũng ngồi vào.

– Tarhash và những người bạn của ông ta, bọn họ có tìm cô không? – Turan cất tiếng.

– Không có.

Maity đáp ngay, như thể đã chuẩn bị sẵn câu trả lời. Dù sao thì Turan tìm cô, nếu không vì chuyện tiền phí dạy học thì chỉ có thể là chuyện chiếc vòng tay ma pháp mà thôi.

Turan gật nhẹ đầu tỏ vẻ hài lòng. Thực tế, nó đã chuẩn bị sẵn cách đối phó trong trường hợp Tarhash không để yên, nhưng có lẽ nó đã lo nghĩ quá nhiều rồi.

– Thế, kế hoạch của cô đã có tiến triển gì chưa?

Câu hỏi của Turan khiến Maity hơi không thoải mái, cô bặm môi đắn đo. Turan thấy vậy thì có hơi thất vọng. Nó đã mong có thể giải quyết sớm chuyện này, nhưng với tình hình hiện tại thì e rằng không thể xong trước khi nó rời đi rồi.

Từ sau khi được Turan làm rõ về chuyện chiếc vòng tay, Maity đã từ bỏ ý định mua một món đồ giá trị như vậy rồi. Với vai trò giáo viên dạy ma pháp ở nơi nghèo nàn này thì cô chẳng thể nào mua nổi.

Thế nhưng Maity lại không định trở về Học viện Ma pháp Hoàng gia Enria. Bản thân Turan không hiểu rõ lắm về cách học viện vận hành nên cũng không rõ việc cô tiếp tục nán lại là nên hay không, chỉ đành để mặc cô tự quyết định.

“Hẳn là chuyện không chỉ dừng lại ở chiếc vòng tay...”

– Turan, anh... anh mang tôi cùng du hành với, được không?

Maity cất tiếng hỏi, giọng đầy ngập ngừng.

– Gượm đã. – Turan vội hỏi – Ý cô là sao cơ?

– Tôi muốn trở thành đồng đội của anh!

Turan hơi nhướn mày. Nó tất nhiên nghe rõ lời Maity, nhưng thật sự không nghĩ cô lại đưa ra lời đề nghị như thế này.

Một học sinh thuộc Học viện Ma pháp Hoàng gia Enria, thay vì lo học hành lại muốn theo chân du hành để làm gì chứ.

– Cô là đang cần tiền à? – Turan hỏi.

– Không... mà đúng là vậy, nhưng ý tôi không phải thế! – Maity lúng túng đáp.

– Thế, ý cô là gì?

– Tôi muốn thăng cấp!

“Chuyện này thì hợp lý.” Turan nghĩ thầm, gật nhẹ đầu. Quả thật, nó nên nghĩ tới lý do này từ đầu. Với du hành giả trong hành trình tranh đua Thần cấp, mục đích lớn nhất của việc du hành hiển nhiên là thăng cấp rồi.

Nhưng Turan không thể đồng ý với đề nghị của Maity. Dù cô là Thần cấp 3 và sẽ giúp ích rất nhiều cho tổ đội của nó, nhưng lại không phù hợp với các tiêu chí tham gia đội. Một học sinh thuộc Học viện Ma pháp Hoàng gia Enria sẽ chẳng thể nào gắn bó lâu dài với một tổ đội, vì luôn phải chịu sự giám sát cùng các yêu cầu, điều lệ của học viện.

– Xin lỗi, câu trả lời là không. – Turan đáp gọn.

– Hả? Tại sao chứ?! – Maity thắc mắc.

– Tổ đội c��a tôi rất khắc khe trong việc tuyển chọn thành viên. Cô không đạt yêu cầu.

Maity nghe xong, đầu tiên là ngớ người ngạc nhiên, sau đó gương mặt chuyển dần sang buồn bã, rồi méo mó như sắp bật khóc. Turan trông thấy dáng vẻ đó thì không khỏi hoảng hốt.

Nó thật chẳng biết mình có lỡ lời xúc phạm hay gây tổn thương cô không.

– Tôi đúng thật là vô dụng mà...

Maity thốt lên, giọng có chút khản đặc.

“Cô sắp khóc thật...”

– Tôi không có ý đó. – Turan nói vội – Chỉ là... đừng khóc! Tôi sai rồi. Cô đừng khóc!

Turan hoàn toàn lúng túng. Nếu có chuyện gì mà nó làm dở tệ đến mức thà đừng làm thì chính là việc dỗ dành người khác. Cách duy nhất mà nó biết là dồn ép kẻ đó đến mức khiến họ chẳng còn nước mắt mà khóc.

Phần nội dung này đã được hiệu đính và giữ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free