(Đã dịch) Pháp Sư Harry Truyện - Chương 93: Thắng Thua ( 2 )
"Này Giáo sư Hunter, tại sao ông lại thi triển một ma pháp nguy hiểm như Thuật Nhiếp Hồn lên các học sinh đó? Làm vậy thật sự quá mạo hiểm!" Giáo sư Ocean nổi giận đùng đùng nhìn Giáo sư Hunter.
Trước chất vấn của ông ta, Giáo sư Hunter vẫn điềm nhiên đáp: "Giáo sư Ocean, ai nói với ông là tôi sử dụng Thuật Nhiếp Hồn với đám bọn chúng chứ?"
"Ông không dùng Thuật Nhiếp Hồn? Nhưng rõ ràng tôi cảm nhận được tinh thần lực của ông lan tỏa rất nhanh, rất giống với tinh thần lực khi dùng Thuật Nhiếp Hồn mà? Ông còn dám nói không phải ư?" Giáo sư Ocean nghe vậy hơi sửng sốt hỏi.
"Đúng là tinh thần lực của tôi vừa rồi có biến đổi nhanh, nhưng đó chỉ là do tôi cố ý dùng để dọa đám học sinh kia một chút thôi, xem xem chúng có chỗ nào nói dối chúng ta không ấy mà! Hơn nữa, tôi rõ ràng là một giáo sư của Học viện Chiến Sĩ, ai nói với ông là tôi biết loại ma pháp cao thâm như Thuật Nhiếp Hồn chứ? Lại còn đọc ký ức của nhiều người cùng lúc! Việc này rõ ràng chỉ có những Pháp Sư chủ tu tinh thần lực lâu năm mới có thể làm được. Chẳng lẽ một Truyền Kỳ Pháp Sư như ông lại không rõ sao?" Giáo sư Hunter bình tĩnh giải thích, kèm theo đó còn không quên trào phúng Giáo sư Ocean một phen.
"Ông..." Giáo sư Ocean nghe vậy nhất thời không biết phải phản ứng thế nào. Vừa rồi ông ấy quả thực vì quá lo lắng mà bị rối trí, chỉ cảm nhận được tinh thần lực của Giáo sư Hunter tác động lên Karani chứ không hề phân biệt được tác dụng cụ thể của nó là gì.
"Giáo sư Hunter, sao ông lại phải kiểm tra những học sinh đó? Chẳng lẽ ông nghi ngờ hai nhóm học sinh này thông đồng gian lận? Chuyện này không thể nào! Tất cả bọn chúng đều là những học sinh được chúng ta tuyển chọn kỹ càng cho lần đánh cược này, ai nấy đều là tinh anh, sao có thể thông đồng với nhau được chứ?" Im lặng một lát, Giáo sư Ocean lại hướng về phía Giáo sư Hunter mà hỏi.
"Tôi cũng rất tin tưởng những học sinh do chính mình lựa chọn, nhưng lần đánh cược này thật sự rất quan trọng, không thể khinh suất được. Tôi chỉ đề phòng vạn nhất mà thôi!" Giáo sư Hunter nói đến đây, giọng hơi trùng xuống rồi lại chuyển: "Cũng may đúng như ông nói, hai nhóm học sinh này không hổ danh là tinh anh của từng Học viện, bọn họ đều đã làm hết sức mình trong đợt thí luyện lần này rồi!"
Vừa nói, Giáo sư Hunter vừa gật đầu, sau đó quay mặt nhìn về phía hai nhóm học sinh.
Hiện tại, bọn họ đang xếp thành hai hàng tại khu vực kiểm định, tay cầm dụng cụ trữ vật, chờ đợi nhân viên kiểm định đến kiểm tra.
Hai nhân viên kiểm định là hai người đàn ông mặc đồ đen, trạc ba bốn mươi tuổi, do Hào Giới phái tới. Để đảm bảo tính công bằng trong lần đánh cược này, cả hai phe Chiến Sĩ và Ma pháp đều không dùng người của mình trong quá trình kiểm tra chiến lợi phẩm mà để bên trung gian là Hào Giới đảm nhận. Mỗi người bọn họ đều dẫn theo một con Ma Thú giống như chó, loại Ma Thú này có khứu giác cực kỳ thính nhạy, có thể ngửi thấy mùi của bất kỳ loại thảo dược nào trong phạm vi ba mét, ngay cả khi cất trong dụng cụ trữ vật cũng không thể thoát được. Để đề phòng có người cố ý cất giữ riêng thảo dược mà không chịu nộp lên, tất cả học sinh trước khi bắt đầu kiểm tra đều phải để chúng đánh hơi một lượt.
"Các ngươi có thể đổ thảo dược ra rồi!" Sau khi kiểm tra xong, hai nhân viên kiểm định đồng thanh nói.
"Được!" Rurino và Karani gật đầu, sau đó cùng lúc trút ngược dụng cụ trữ vật xuống đất, đổ hết số thảo dược bên trong ra.
Những người khác của hai nhóm thấy vậy cũng làm theo. Nhất thời, dưới chân mỗi người đều xuất hiện một lượng lớn thảo dược quý hiếm. Hai nhân viên kiểm định thấy vậy lập tức bắt đầu công việc của mình, mỗi người lấy ra một cái cân, nhanh chóng cân đo đong đếm số thảo dược trên mặt đất.
Một lát sau, khi việc đo lường hoàn tất, hai nhân viên kiểm định không lập tức đứng dậy thông báo kết quả cho các giáo sư mà lại nhìn nhau với ánh mắt kinh ngạc, như thể không tin vào kết quả mình vừa thấy.
Ở phía xa, một vị giáo sư thấy vậy không nhịn được lên tiếng hỏi: "Kết quả của mỗi bên thế nào? Sao các ngươi lại sửng sốt như thế? Mau nói cho chúng tôi biết đi chứ!"
"Đúng vậy!" "Phải đó!"
Các giáo sư khác nghe vậy cũng nhao nhao lên tiếng. Cũng khó trách bọn họ gấp gáp như vậy, dù sao đây không chỉ đơn thuần là chuyện thắng thua giữa hai phe mà còn liên quan đến một số lượng lớn Tâm Hình Thảo được đem ra đánh cược.
"Thưa các vị Giáo sư, số lượng thảo dược mà hai nhóm này thu thập được là bằng nhau. Mỗi bên đều thu được hai trăm ki-lô-gam thảo dược quý hiếm các loại!" Hai nhân viên kiểm định đương nhiên không thể chịu nổi sức ép như vậy, do dự một chút rồi nói ra con số mình đã tính được.
Nghe được con số đáng kinh ngạc đó, các giáo sư đều biến sắc. Một người không nhịn được hỏi: "Mỗi bên hai trăm ki-lô-gam? Các ngươi không tính sai đó chứ? Sao lại có sự trùng hợp như vậy được?"
"Thưa Giáo sư, chúng tôi đã tính đi tính lại rất nhiều lần, kết quả đều là như vậy, không có chút nhầm lẫn nào. Nếu các vị không tin, đây là giấy ghi lại số lượng chính xác của số dược liệu đang nằm dưới đất, các vị có thể tự kiểm tra lại xem có đúng hay không!" Hai nhân viên kiểm định run rẩy đưa hai tờ giấy da nhỏ cho vị giáo sư vừa đặt câu hỏi.
"Được! Ta sẽ tự tính. Nếu phát hiện các ngươi tính sai thì ta sẽ không tha cho các ngươi đâu!" Vị giáo sư đó nhận lấy hai tờ giấy, hung hăng nói một tiếng rồi ngồi xuống đất, bắt đầu đối chiếu số thảo dược trên mặt đất với số lượng được ghi bên trong.
Sau một lát đối chiếu, sắc mặt của vị giáo sư đó cũng trở nên vô cùng ngưng trọng.
"Triton, ngươi làm sao vậy? Số lượng thảo dược này có vấn đề gì sao?" Một vị giáo sư khác thấy vậy lên tiếng hỏi.
"Số lượng thảo dược này không có vấn đề gì! Đúng như nhân viên kiểm định nói, mỗi nhóm bọn họ đều thu được hai trăm ki-lô-gam thảo dược!" Giáo sư được gọi là Triton đứng lên hít sâu một hơi rồi nói.
"Mỗi bên đều thu được hai trăm ki-lô-gam thảo dược?" "Sao có thể trùng hợp đến vậy?" "Vậy kết quả của lần cá cược này chẳng phải là hai bên bằng nhau sao?" "Thế thì Tâm Hình Thảo chúng ta phải chia thế nào đây?"
Lần này, người nói chuyện là một vị giáo sư, cho nên đương nhiên sẽ không có ai hoài nghi tính xác thực của đáp án mà ông ta đưa ra. Nhất thời, những giáo sư tại chỗ đều trở nên vô cùng xôn xao.
"Các vị, các ngươi nghĩ xem, đây có phải là hai nhóm này đã thông đồng với nhau để tạo ra kết quả này hay không? Rất có thể sau khi gặp phải Thổ Giáp Long, bọn chúng đã không đi tìm thảo dược nữa mà cùng nhau dàn xếp kết quả này để qua mắt chúng ta nhằm thoát tội!" Không biết ai đột nhiên kêu lên một tiếng.
Cách nói của người này, bất kể xét về mặt nào cũng có rất nhiều lỗ hổng. Nhưng vào lúc này, đa phần các vị giáo sư ở đây đã vì Tâm Hình Thảo mà mất đi sự bình tĩnh thường ngày, ma xui quỷ khiến thế nào mà lại cảm thấy lời của người đó có lý, bắt đầu dồn ánh mắt tập trung nhìn vào hai nhóm người của Karani và Rurino.
Ngay cả đám thí sinh đứng ở phía sau, không biết chuyện gì đang xảy ra, cũng cảm nhận được không khí bắt đầu trở nên có chút căng thẳng.
"Im lặng hết cho ta!!" Đúng lúc này, một giọng nói to lớn, trầm hùng đột nhiên vang lên. Người lên tiếng không phải ai khác, chính là Giáo sư Hunter. Ông ta vừa nói vừa dẫn theo Giáo sư Steve, Giáo sư Ocean, Giáo sư Vivian và Giáo sư Mudock vượt qua hàng người đông đúc, bước tới vị trí đứng ngay giữa nhóm giáo sư và hai nhóm người của Rurino và Karani.
"Các ngươi đang làm gì mà ồn ào náo động như vậy? Còn ra thể thống gì nữa! Các ngươi không sợ mất mặt thì cũng phải nghĩ cho học viện mà các ngươi đại diện chứ? Chẳng lẽ các ngươi đã quên ở đây ngoài các ngươi ra còn có rất đông học sinh và bằng hữu đến từ Hào Giới nữa sao?" Ông ta trầm giọng kêu lên một tiếng.
Các giáo sư vốn đang ồn ào náo động, nghe được lời của ông ta thì như người say bị dội cho một gáo nước lạnh, lập tức trở nên tỉnh táo, xấu hổ nhìn xung quanh.
Giáo sư Hunter nói đúng. Ở nơi này không chỉ có một mình bọn họ mà còn có rất đông những học sinh khác không liên quan và đặc biệt là người của Hào Giới. Khi những hành động vừa rồi của bọn họ bị những người này nhìn thấy, thì không chỉ ảnh hưởng tới bản thân họ mà ngay cả danh tiếng của các học viện mà họ đại diện cũng sẽ chịu liên lụy.
"Giáo sư Hunter, chúng tôi biết sai rồi! Chuyện lúc nãy cũng là do chúng tôi quá nóng lòng nên mới làm sai! Bây giờ, xin ngài và các vị giáo sư ở đây hãy giúp chúng tôi làm rõ mọi việc!" Giáo sư Triton là người đầu tiên bước ra nói.
"Giáo sư Triton, ông không cần nói. Nếu tôi và các vị giáo sư đây đã đứng ra, thì nhất định sẽ cho các ngươi một câu trả lời hài lòng nhất!" Giáo sư Hunter nghiêm túc nói. Hơi dừng một chút, ông ta lại đột nhiên đổi giọng: "Nhưng trước khi cho các ngươi câu trả lời, thì trước tiên tôi phải cho những học sinh ở đây một lời giải thích đã, không thể để bọn họ bị oan được!"
"Ai là người lúc nãy đã nói hai nhóm Tổ Săn Lùng cấu kết với nhau? Mau bước ra đây cho ta!" Giáo sư Hunter trầm giọng nói.
Mọi tài liệu và nội dung đều thuộc bản quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.