Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Pháp Sư Harry Truyện - Chương 62: Đến Nơi .

Lúc Harry bước ra ngoài, Giáo sư Ocean và thầy của cậu, Giáo sư Steve, đang đứng ở mũi tàu trò chuyện. Dưới chân hai người là một đỉnh núi thấp bị mây mù bao phủ, không nhìn rõ chân dung.

Harry thấy họ đang nói chuyện nên không làm phiền, đứng qua một bên, thử dùng Ma pháp thăm dò của mình đảo qua lớp sương mù bên dưới, muốn xem nơi tập hợp trông như thế nào. Không ngờ, hai mắt vừa tiếp xúc với biển sương mù, đầu cậu đã giống như bị ai đó dùng búa đánh vào, ong ong chấn động. Hai chân theo bản năng lùi về sau mấy bước.

Cũng may bước chân của cậu rất nhẹ, nên không kinh động đến hai vị Giáo sư.

"Đồ ngốc! Mau thu ánh mắt của ngươi lại!" Roser thấy vậy khẽ gằn giọng: "Vùng sương mù này đã được bố trí Ma pháp, không thể tùy tiện thăm dò đâu, nếu không sẽ rất nguy hiểm!"

"Được rồi!" Harry nghe vậy gật đầu, vội vàng thu lại Ma pháp của mình rồi hỏi: "Roser à, trong đám sương mù này đã được bố trí Ma pháp gì mà con vừa nhìn thôi đã cảm thấy đầu choáng mắt hoa vậy?"

"Đó là Ma pháp Phòng Hộ cực mạnh!" Roser đáp lời, rồi bắt đầu giảng giải cho Harry về công dụng của loại Ma pháp này: "Đúng như tên gọi, đây là một loại Ma pháp phòng hộ cực mạnh, có tác dụng xua đuổi tất cả những kẻ lạ mặt trong phạm vi của nó!"

"Xua đuổi? Ma pháp Phòng Hộ này làm sao xua đuổi được người khác chứ?" Harry nghi hoặc hỏi.

"Thông thường, cách mà Ma pháp Phòng Hộ xua đuổi những người không được mời là sử dụng ảo giác đánh lừa cảm quan của họ, khiến cho mỗi lần một kẻ lạ mặt tiến vào phạm vi của Ma pháp sẽ tự nhiên nhớ ra bản thân có chuyện quan trọng cần phải rời đi ngay. Còn nếu kẻ đó có thể vượt qua lớp Ma pháp thứ nhất, thì lớp Ma pháp thứ hai sẽ được kích hoạt, đám sương mù sẽ tự động hóa thành đủ loại hình dáng tấn công người đó!" Roser giải thích, hơi dừng một chút, cô lại tiếp tục: "Ngươi rất may mắn. Vừa rồi nếu không phải Ma pháp cảm nhận được thân phận của ngươi là người được phép thông qua thì ngươi sẽ không chỉ bị choáng váng đơn giản như vậy đâu, mà rất có khả năng đã bị sương mù đó xé xác mất rồi đó!"

"Đáng sợ như vậy sao?" Harry nghe đến đó, không tự chủ nuốt một ngụm nước miếng, cố lấy lại bình tĩnh, cậu hỏi tiếp: "Như vậy, Ma pháp Phòng Hộ này làm sao biết được ai là người được phép thông qua?"

"Việc này ta cũng không rõ, có thể liên quan đến chiếc thuyền này. Học viện Goslim là một trong những bên được mời chính thức cho sự kiện lần này, cho nên rất có thể trên chiếc thuyền này đã được bố trí một loại Ma pháp nhận dạng đặc biệt để ứng phó với Ma pháp phòng hộ ở đây!" Roser hồi đáp.

"Thì ra là vậy!" Harry nghe vậy, hiểu ra, gật đầu một cái.

Trong lúc này, những người còn lại trong khoang tàu cũng đã tập hợp, bước ra ngoài khu vực boong tàu.

"Giáo sư Ocean, tất cả đã tập hợp đủ rồi ạ!" Karani bước tới mũi tàu, nhỏ giọng nói với Giáo sư Ocean. Vì ở đây có nhiều người nên cậu cũng không trực tiếp xưng hô Giáo sư Ocean là "thầy" mà vẫn gọi là "Giáo sư" như những người khác.

"Ta biết rồi! Ngươi trở về đi!" Giáo sư Ocean khẽ gật đầu, đảo mắt nhìn qua tất cả học sinh trên boong tàu. Sau khi xác nhận số lượng không có sai sót, ông trầm giọng nói với Hắc Long Will: "Will, ngươi có thể hạ xuống rồi!"

"Đã rõ!" Hắc Long Will trầm giọng đáp lời, sau đó từ từ kéo con thuyền hạ xuống biển sương mù bên dưới.

Khi tiến vào phạm vi của biển sương mù, một số học sinh không kiềm chế được tính tò mò của bản thân, âm thầm sử dụng Ma pháp thăm dò quan sát xung quanh. Kết quả đ��ơng nhiên không cần nói, tất cả đều bị tác dụng của lớp sương mù làm choáng váng, đầu óc quay cuồng. Giáo sư Ocean thấy vậy, trầm giọng nói: "Sương mù xung quanh đây đã được bố trí Ma pháp Phòng Hộ loại mạnh nhất. Tất cả chú ý, không dùng Ma pháp thăm dò để quan sát xung quanh, nếu không sẽ bị choáng đầu hoa mắt đó!"

"Vâng ạ!" Đám học sinh nghe vậy đồng thanh gật đầu. Những ai đang duy trì Ma pháp cũng vội vàng thu lại.

Khoảng chừng mấy phút sau, cả nhóm cuối cùng cũng đã vượt qua được biển sương mù dày đặc. Lúc này, thứ hiện ra trước mắt họ là một khu cắm trại rộng chừng một hai dặm. Bên trong là vô số lều trại, nhưng chúng không giống những lều trại bình thường hay cả lều Ma pháp mà Harry từng dùng. Những chiếc lều ở đây rất đặc biệt: có cái dài hàng trăm mét vuông, có cái cao bằng tòa nhà ba tầng, có cái được phủ đầy bằng các loại thực vật màu xanh, có cái lại giống như một Kim Tự Tháp khổng lồ mọc lên từ dưới đất.

Nhìn thấy những chiếc lều kỳ dị dưới mặt đất làm cho đám học sinh đang đứng trên tàu trợn mắt há hốc mồm, không nói nên lời.

"Có phải cảm thấy rất kinh ngạc không? Thật ra thì lần Hắc Lâm Thí Luyện nào cũng như thế này cả! Khi có cơ hội tập hợp lại là đám người này lại không nhịn được muốn chơi trội với nhau!" Giáo sư Ocean than thở nói: "Không giống như Học viện chúng ta bình thường biết bao!"

Đám học sinh vẫn không nói tiếng nào, nhưng Harry chắc chắn trong đầu họ cũng nghĩ điều mà cậu đang nghĩ: "Dùng hẳn một con Truyền Kỳ cấp Hắc Long và cả một chiếc Ma Pháp Thuyền dài hơn sáu mươi mét để vận chuyển mười lăm học sinh, Học viện Goslim mới là bên chơi trội nhất trong lần tập hợp này!"

Nhưng mặc kệ chúng có suy nghĩ thế nào, chiếc thuyền chở chúng vẫn cứ lao đi giữa không trung. Khi đi đến một cánh cổng có ghi chữ "Khu vực tập hợp dành cho các Học viện Ma pháp" thì nó mới dừng lại, từ từ đáp xuống đất.

Hắc Long đáp xuống đất, nhất thời dấy lên một trận khói bụi mịt mù.

"Được rồi! Chúng ta xuống thôi!" Đợi sau khi chiếc thuyền ổn định lại trên mặt đất, Giáo sư Ocean mới trầm giọng lên tiếng, sau đó cùng với Giáo sư Steve dẫn dắt đám học sinh đi xuống dưới mặt đất.

Vừa mới xuống đất, Harry đã trông thấy có một đám người từ trong cổng trại đi ra, hướng thẳng về phía họ mà đi. Người dẫn đầu trong số những người đó là một ông lão chừng bảy mươi tám mươi tuổi, thân khoác một bộ trường bào màu vàng, trước ngực có thêu dòng chữ "Trường đào tạo Pháp sư Jelam - Giáo sư Mudock".

"Trường đào tạo Pháp sư Jelam đó không phải trường dạy Ma pháp xếp thứ ba toàn quốc hay sao? Những người phía sau ông ta là?" Harry thầm nghĩ, đoạn đưa mắt nhìn những người phía sau ông lão.

Kết quả cậu phát hiện ra những người phía sau ông ta, tuy cách ăn mặc rất khác biệt, nhưng tất cả đều có một điểm chung: đó là đều là Giáo sư tới từ một Học viện Ma pháp danh tiếng nào đó trong toàn quốc.

"Ocean, Steve, đã lâu không gặp rồi!" Khi đi đến gần đám người Harry, ông lão tên là Giáo sư Mudock chủ động lên tiếng chào hỏi Giáo sư Ocean và Giáo sư Steve.

"Mudock, đã lâu không gặp rồi!" Hai Giáo sư thấy vậy cũng lên tiếng chào hỏi lại, sau đó tiến tới bắt tay từng người trong đoàn của đối phương.

"Steve, xin thứ cho ta hỏi chút, ngọn gió nào đã kéo ngươi ra khỏi Vạc Ma Dược của mình để đi tới đây vậy? Theo ta nhớ thì bản thân ngươi đâu có thích những dịp như thế này?" Sau khi chào hỏi xong, Giáo sư Mudock để Giáo sư Ocean nói chuyện với các Giáo sư đến từ các Học viện khác, còn mình thì bước về phía Giáo sư Steve hỏi.

"Thật ra cũng không có gì. Mấy năm gần đây ta mới nhận một tên đệ tử, hắn muốn tham dự kỳ Thí Luyện này. Thân là sư phụ, ta đương nhiên phải đến cổ vũ cho hắn!" Giáo sư Steve cười nói.

Thông qua cách hai người nói chuyện, có thể nhận ra quan hệ của Giáo sư Steve và Giáo sư Mudock không hề tầm thường chút nào.

"Đệ tử của ngươi là ai vậy?" Giáo sư Mudock nghe vậy, lộ vẻ kinh ngạc hỏi. Theo như ông ta biết thì xưa nay Giáo sư Steve chưa từng thu nhận đệ tử. Sao giờ lại có một người?

"Là nó đó!" Giáo sư Steve đưa tay chỉ về phía Harry. Hơi dừng một chút, ngón tay của ông lại chỉ về phía Karani: "Bên cạnh nó còn có đệ tử của Ocean nữa!"

Giáo sư Mudock nghe vậy, đưa ánh mắt dò xét nhìn về phía hai người Harry và Karani.

Đối diện với ánh mắt như chim ưng của Giáo sư Mudock, cả Harry và Karani đều khẽ rùng mình. Nhưng vì không để mất mặt thầy của mình, cả hai đều không tránh né, nhìn thẳng vào ông ta.

Sau một lát, Giáo sư Mudock thu lại ánh mắt, nhìn Giáo sư Steve nói: "Một tên B���ch Ngân đỉnh phong, một tên nửa bước Hoàng Kim. Ở tuổi này mà đã đạt được thành tựu như vậy, xem ra ngươi và Ocean đã thu nhận được hai đệ tử không hề tầm thường!"

"Đây là đương nhiên!" Nghe được lời khen của ông ta, Giáo sư Steve cười nói: "Nếu tâm tính và thiên phú không xuất sắc, làm sao có thể trở thành đệ tử của chúng ta chứ!"

"Lệ!" Đúng lúc ông ta đang muốn nói gì nữa, thì đột nhiên trên trời lại truyền tới một tiếng kêu rất giống tiếng khổng tước kêu.

"Là Học viện Favini, bọn họ cũng đến rồi!" Giáo sư Mudock nghe thấy tiếng kêu đó thì trầm giọng nói.

Bản văn này được phát hành bởi truyen.free, luôn nỗ lực mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free