(Đã dịch) Pháp Sư Harry Truyện - Chương 49: Không Đề . ( Đã Edit Thêm Dấu )
"Cậu muốn đến Rừng Ma Thú à?" Roser kinh ngạc thốt lên.
Ai cũng biết, Rừng Ma Thú là hiểm địa bậc nhất trên Đại Lục, mỗi năm đều có vô số người bỏ mạng tại đó!
"Phải!" Harry gật đầu, tiếp lời: "Ta đã cân nhắc kỹ rồi, Rừng Ma Thú tuy nguy hiểm nhưng lại là một địa điểm mạo hiểm lý tưởng. Nếu có thể đi vào đó rèn luyện, ta tin mình sẽ đột phá bình cảnh hiện tại, tiến thêm một bước dài trên con đường trở thành cường giả!"
Harry vừa nói, khóe môi đã cong lên thành một nụ cười, dường như đã nhìn thấy viễn cảnh bản thân đột phá từ Rừng Ma Thú trở về.
"Chuyện này ta cũng không biết phải nói thế nào nữa. Cậu cứ đi xin thầy cậu đi, nếu thầy ấy đồng ý thì cậu mới có thể đi được!" Roser thấy vẻ mặt hưng phấn của Harry thì im lặng một lát rồi lên tiếng.
Ở Học viện Goslim, muốn ra ngoài lịch luyện, học sinh buộc phải nhận được sự đồng ý của một Giáo sư. Bình thường thì Giáo sư nào cũng được, nhưng riêng với những học sinh đã được nhận làm đệ tử như Harry, thì buộc phải có sự đồng ý của chính thầy mình mới có thể rời đi. Nếu không, bất kỳ Giáo sư nào khác cũng không có quyền cho phép cậu đi, kể cả Hiệu trưởng.
"Đương nhiên rồi! Ta tin thầy sẽ đồng ý cho ta đi thôi!" Harry tự tin cười nói, rồi rời khỏi phòng nghỉ của mình, quay về Học viện.
....
Sau khi trở về Học viện, Harry đi thẳng đến chỗ ở của Giáo sư Steve, không ngờ lại phát hiện ra cửa đã khóa.
"Sao cửa lại khóa? Chẳng lẽ thầy đã ra ngoài rồi? Có chuyện gì quan trọng à?" Nhìn cánh cổng bị khóa trước mắt, Harry nghi hoặc nghĩ. Bình thường thầy cậu không phải người hay đi lung tung; ngoại trừ lúc dạy học hay huấn luyện cho cậu, ông ấy hầu như dành toàn bộ thời gian ở nhà để nghiên cứu Ma pháp mới hoặc luyện chế Ma Dược mới. Việc ông ấy tự nhiên đi khỏi như vậy thật kỳ lạ.
"Cứ vào trong trước đã!" Sau một lúc suy nghĩ vẫn không thu được kết quả, cậu thầm nhủ, rồi lấy ra chiếc chìa khóa dự phòng mà Giáo sư Steve đã giao cho trước đó, mở cửa rồi bước vào bên trong.
"Vút!" Lúc Harry đẩy cửa vào bên trong, từ trong căn nhà, đột nhiên một cái bóng trắng hiện lên bay về phía cậu.
"Ma!" Nhất thời không kịp đề phòng, Harry giật mình nhảy dựng lên, lùi lại một bước. Nhưng khi cậu định thần nhìn lại, thì phát hiện cái bóng trắng đó hóa ra không phải ma, mà là Giáo sư Steve – hay nói chính xác hơn, là Huyễn Ảnh Ma pháp ông ấy để lại để truyền tin cho cậu.
Chỉ nghe Huyễn Ảnh của Giáo sư Steve trầm giọng nói: "Harry, bây giờ ta có chuyện phải ra ngoài một lúc. Nếu con đến rồi thì cứ ngồi đợi ở đại sảnh. Mười một giờ ta sẽ trở về!"
Nói xong những lời đó, nó vỡ vụn thành hàng ngàn đốm sáng nhỏ, tan biến vào trong không khí.
Chỉ còn lại một mình Harry trong căn nhà, cậu cũng không có ý định nhân cơ hội này lục lọi hay phá phách gì, mà chỉ tìm một cái ghế ngồi xuống, kiên nhẫn đợi thầy mình trở về.
Thời gian từ từ trôi qua, khi kim giờ trên chiếc đồng hồ treo tường chỉ đến số mười một, trong không gian đột nhiên vang lên một tiếng "rắc" nho nhỏ. Tiếp theo đó, một bóng người từ hư không hiện ra, đáp xuống ngay tấm thảm cạnh cửa ra vào.
Có thể tùy tiện thi triển Ma pháp dịch chuyển tức thời ngay trong căn nhà này như vậy, đương nhiên chỉ có thể là chủ nhân của nó, Giáo sư Steve.
"Thầy ơi, thầy về rồi!" Vừa thấy thầy xuất hiện, Harry lập tức đứng lên chào hỏi.
"Ừ." Giáo sư Steve đưa tay phủi lớp tro bụi dính trên người rồi gật đầu.
Tuy rằng đã trải qua sáu năm, nhưng ngoại hình của thầy không thay đổi quá nhiều, vẫn là một thanh niên anh tuấn.
"Thầy, lúc nãy thầy đi đâu vậy ạ?" Đợi thầy ngồi xuống, Harry rót một ly trà nóng rồi hỏi.
"Hôm nay Hiệu trưởng triệu tập một cuộc họp bất thường của Ban Giám Hiệu, ta phải đi họp cùng với các thầy cô khác." Giáo sư Steve nhấp một ngụm trà rồi nói.
"Cuộc họp bất thường của Ban Giám Hiệu? Chẳng lẽ có chuyện gì quan trọng hay sao?" Harry nghe vậy tò mò hỏi.
"Cũng không có gì, chẳng qua Ban Giám Hiệu chúng ta cần thương lượng một số chuyện liên quan đến một sự kiện quan trọng sắp được tổ chức mà thôi!" Giáo sư Steve trả lời.
"Sự kiện quan trọng? Sự kiện gì vậy ạ?" Harry càng thêm tò mò hỏi.
"Việc này tạm thời con không cần biết, dù sao cũng không liên quan đến con!" Giáo sư Steve lắc đầu nói, hơi dừng một chút, thầy lại tiếp tục: "Đúng rồi! Hôm nay con đến đây tìm ta có việc gì?"
"Thưa thầy, việc tu luyện của con mấy ngày nay cứ chậm chạp, không có bất kỳ tiến bộ nào. Con đoán mình đã gặp phải bình cảnh trong tu luyện, vì vậy con muốn xin thầy cho con ra ngoài lịch luyện một phen!" Harry trầm giọng nói.
"Ra ngoài lịch luyện? Con muốn đi nơi nào?" Giáo sư Steve nhíu mày rồi hỏi.
"Rừng Ma Thú ạ!" Harry cũng không giấu giếm, trực tiếp nói mục tiêu của mình cho Giáo sư Steve.
Không ngờ, vừa nghe cậu nói vậy, Giáo sư Steve đã quát lên: "Không được! Con không thể đi Rừng Ma Thú được!"
"Tại sao vậy ạ?" Harry kinh ngạc hỏi lại. Theo học Giáo sư Steve đã nhiều năm, cậu chưa bao giờ thấy thầy mình có biểu hiện thất thố như vậy.
"Rừng Ma Thú quá nguy hiểm với con ở thời điểm hiện tại, ta không thể cho con đi! Con vẫn chưa đủ mạnh!" Giáo sư Steve trầm giọng trả lời.
"Chưa đủ mạnh? Thầy, ý thầy là sao? Sao con lại chưa đủ mạnh?" Harry nghe thấy lời của Giáo sư Steve thì không hiểu, liền hỏi. Trải qua sáu năm không ngừng chiến đấu trong Đại Đấu Trường, cậu đã đạt đến cấp bậc Bạch Ngân Pháp Sư và Thanh Đồng Chiến Sĩ. Đặt ở bên ngoài, tuy chưa tính là cường giả siêu cấp nhưng cũng có thể coi là cao thủ một phương rồi, sao lại nói cậu chưa đủ mạnh chứ?
"Cái ta nói con chưa đủ mạnh ở đây không phải là th���c lực, mà là tâm trí! Tâm trí con vẫn còn yếu lắm, vẫn chưa đủ vững vàng để đối diện với sống chết!" Giáo sư Steve trả lời.
"Tâm trí chưa đủ vững vàng để đối diện với sống chết?" Harry nghe vậy ngẩn ra một chút rồi cười nói: "Thầy cứ yên tâm về chuyện này. Con dám nói với thầy, tâm trí con tuyệt đối đã đủ vững vàng để đối diện với sống chết rồi. Có thể thầy không biết, nhưng năm con bảy tuổi, con đã tận mắt chứng kiến một nhóm Mạo hiểm Giả bị giết trước mặt con!"
Để chứng minh cho Giáo sư Steve thấy tâm trí mình đã đủ vững vàng trước sống chết, Harry đã kể lại cho thầy nghe chuyện năm bảy tuổi, cậu tận mắt chứng kiến trận chiến giữa Pháp Sư mặc trường bào đỏ và nhóm Mạo Hiểm Giả ở quê nhà, Thị trấn Bình Minh.
"Thấy nhiều người chết trước mặt mà vẫn không sợ hãi, con đúng là rất kiên cường đó!" Nghe xong, Giáo sư Steve tán thưởng nói, nhưng rất nhanh, thầy lại chuyển giọng: "Nhưng như vậy chỉ có thể chứng minh con có tố chất cường giả, chứ không liên quan gì đến việc giác ngộ sinh tử mà ta nói cả!"
"Sao lại không liên quan?" Harry nghe vậy kinh ngạc hỏi. Trong lòng cậu luôn cho rằng việc nhìn thấy người bị giết mà không sợ hãi chính là có dũng khí đối mặt với sống chết thực sự, nhưng bây giờ nghe lời Giáo sư Steve nói, hình như việc đối mặt với sống chết không đơn giản như cậu nghĩ.
"Con đã từng giết người chưa?" Giáo sư Steve không trả lời câu hỏi của Harry mà hỏi ngược lại cậu.
"Giết người? Sao thầy lại hỏi con như vậy?" Harry nghi hoặc hỏi.
"Con cứ trả lời ta đi!" Giáo sư Steve nói.
"Vẫn chưa ạ!" Harry suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu nói. Mấy năm nay, tuy cậu không ngừng chiến đấu với đủ loại đối thủ, nhưng tất cả đều là lấy đánh bại đối thủ làm mục tiêu, chứ chưa bao giờ nảy sinh ý nghĩ phải giết chết đối phương cả.
"Như vậy là không được! Một người chưa từng giết người hoặc đối mặt với cái chết thì sẽ không có giác ngộ sống chết thực sự!" Giáo sư Steve nói: "Ta tuyệt đối không cho người như vậy bước vào Rừng Ma Thú, bởi vì như vậy không khác gì bảo cậu ta đi chịu chết cả, cho dù cậu ta có là Hoàng Kim cấp cũng vậy!"
"Rừng Ma Thú đáng sợ như vậy sao?" Harry kinh ngạc nói.
"Đúng vậy! Bởi vì khi tiến vào Rừng Ma Thú, con không chỉ phải đối diện với vô số Ma Thú cường đại và quỷ dị, mà còn phải đối phó với nhân loại nữa. So với Ma Thú, nhân loại còn đáng sợ hơn rất nhiều. Chúng có thể chỉ vì một chút lợi ích nhỏ nhoi mà bán đứng đồng bạn của mình. Với bản tính của con bây giờ, nếu tiến vào rất có thể sẽ là miếng mồi ngon cho những kẻ đó, nên ta tuyệt đối không cho con tiến vào Rừng Ma Thú đâu!" Giáo sư Steve nói.
"Thật sự không có cách nào khác hay sao?" Harry nhíu mày hỏi.
"Không! Ta khuyên con nên bỏ cuộc đi. Trừ khi con đã đối mặt với sống chết rồi, nếu không thì ta sẽ không để con bước vào phạm vi Rừng Ma Thú nửa bước đâu!" Giáo sư Steve nói.
Xin quý vị độc giả lưu ý, bản biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.