(Đã dịch) Pháp Sư Harry Truyện - Chương 466: Không Đề
Để ta mở cửa hầm!
Hiệu trưởng Albus lấy từ trong người ra một chiếc chìa khóa, cắm vào vị trí trung tâm dãy ổ khóa, khẽ vặn một cái.
"Lách cách, lách cách..."
Theo động tác của ông, từ bên trong dãy ổ khóa vang lên những tiếng "lách cách" nhỏ, đó là âm thanh của các linh kiện đang dịch chuyển. Chỉ trong chốc lát, những chiếc ổ khóa đã lần lượt được m�� ra.
Nhưng cánh cửa hầm vẫn chưa hề có chút động tĩnh nào. Một lát sau, đột nhiên phía trên đó có hàng loạt tia sáng bắn ra.
Những tia sáng này không quá mãnh liệt khiến người ta không thể nhìn thẳng, mà lại vô cùng nhẹ nhàng. Sau khi xuất hiện, chúng di chuyển đan xen, tạo thành những ô vuông nhỏ, kích thước khoảng ba bốn centimet, vô cùng đồng đều.
Harry hiếu kỳ đưa mắt nhìn thử thì phát hiện ra rằng, bên trong mỗi ô vuông có chứa một ký tự vừa giống số thứ tự, vừa giống con chữ viết. Những ký tự này biến ảo liên tục, vô cùng kỳ lạ.
"Harry, ngươi không cần cảm thấy kỳ lạ. Tấm bảng ký tự này cùng với những ổ khóa ban nãy đều là một phần của hệ thống phòng ngự bảo vệ căn phòng này. Nếu có kẻ muốn vào hầm, đầu tiên phải dùng chìa khóa đặc chế để mở khóa, tiếp theo đó phải gõ đúng mật mã trên tấm bảng. Nếu không làm được, hệ thống sẽ khởi động tính năng tự động phòng ngự và tấn công kẻ xâm nhập!"
Nhận thấy vẻ nghi hoặc trong mắt Harry, không cần đợi cậu cất tiếng hỏi, Hiệu trưởng Albus đã tự động giải thích về nguồn gốc của tấm bảng.
Một mặt giải thích, một mặt động tác của ông cũng không hề chậm chạp. Ông đưa tay lên, thuần thục gõ vào những ký hiệu đang di chuyển trước mặt.
Tốc độ ngón tay của Hiệu trưởng Albus thật sự vô cùng nhanh. Cho dù Harry đang tập trung tinh thần nhìn vào tấm bảng trước mặt, cậu cũng không thể thấy được ông đang gõ vào ký tự nào.
Mà bản thân Harry cũng không mấy quan tâm đến điều đó. So với việc nhìn thấy mật mã mà có lẽ mình sẽ không có cơ hội sử dụng, cậu càng để tâm đến thông tin ẩn chứa trong lời nói của Hiệu trưởng Albus.
Tấm bảng này và các ổ khóa trên cửa hầm là một phần của hệ thống phòng ngự tự động tại đây. Chỉ cần gõ sai mật mã là hệ thống phòng ngự sẽ được khởi động để tấn công kẻ xâm nhập ngay ư?
Thật không ngờ, ngoài hai lớp phòng ngự cậu đã thấy trên đường vào, nơi này vẫn còn có sự bảo vệ chặt chẽ đến vậy!
Thật đúng là lợi hại!
"Hiệu trưởng, không ngờ nơi này còn có sự bảo vệ thế này, thật sự khiến con kinh ngạc. Sự phòng ngự của Tàng Bảo Thất quả thật không hề đơn giản chút nào!" Harry nhìn Hiệu trưởng Albus, cảm thán.
"Đây là điều đương nhiên! Tàng Bảo Thất này là nơi cất giữ bảo vật mà các vị tiền bối trong Học viện chúng ta đã cực khổ tìm kiếm trong hơn một nghìn năm qua. Làm sao có thể sơ suất trong việc phòng ngự được? Hai lớp phòng ngự bên ngoài dù kín đáo nhưng không thể đảm bảo ngăn chặn được tất cả những kẻ có ý đồ xấu với Tàng Bảo Thất này. Trên đời kỳ nhân dị sĩ không hề ít, chưa chắc trong số đó không có người có thể vượt qua chúng, vì vậy việc có thêm sự bảo vệ ở đây là điều tất yếu!"
Hiệu trưởng Albus bình tĩnh nói: "Để ta nói cho ngươi biết, không chỉ riêng căn hầm này mà các căn hầm khác trong nơi đây cũng có hệ thống bảo vệ của riêng mình, không cái nào giống cái nào!"
"Mỗi căn hầm ở đây đều có hệ thống phòng ngự của riêng mình sao?"
Harry nghe vậy, kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Đối với việc mỗi căn hầm trong Tàng Bảo Thất này đều có sự bảo vệ đặc biệt, cậu tuy bất ngờ nhưng cũng không quá kinh ngạc. B��i lẽ, giống như Hiệu trưởng Albus đã nói, đây là nơi chứa tài sản, bảo vật đã tích lũy hơn một nghìn năm của Học viện, là một trong những nội tình quan trọng của Học viện. Nơi này có được sự bảo vệ chặt chẽ xét ra cũng là chuyện đương nhiên.
Điều khiến Harry thật sự bất ngờ là ở mỗi căn hầm tại đây không chỉ được bố trí bảo vệ, mà những lớp bảo vệ này không ngờ lại hoàn toàn khác nhau, không cái nào giống cái nào.
Điều này sao có thể chứ?
Tạm thời chưa nói đến những việc khác, riêng số lượng những căn hầm ở đây thôi, theo lời Hiệu trưởng Albus vừa nói lúc nãy, cũng phải hơn một vạn căn. Cho dù trong số đó, các căn phòng chứa báu vật chỉ chiếm vài nghìn thì đó cũng không phải là con số nhỏ nhoi gì, nếu không muốn nói là rất nhiều!
Trong trường hợp đó, ai lại có thể bỏ công thiết kế cho mỗi căn phòng một hệ thống bảo vệ, không cái nào trùng lặp với cái nào?
Thời gian, công sức và trí tuệ bỏ ra để thực hiện điều đó rõ ràng không phải là chuyện một người có thể làm được!
"Hiệu trưởng, thật ra ai là người đã xây dựng nên hệ thống phòng ngự cho những căn hầm ở đây, ngài có thể cho con biết được không?"
Nghĩ đến đây, Harry không nhịn được mà nghi hoặc nhìn sang Hiệu trưởng Albus, cất tiếng hỏi.
"Việc xây dựng hệ thống phòng ngự cho những căn hầm ở đây không phải là công việc mà một người có thể hoàn thành được!"
Đối diện với câu hỏi của Harry, Hiệu trưởng Albus trầm giọng nói.
Tuy câu nói của ông rất ngắn, nhưng cũng đủ để Harry hiểu được một phần vấn đề. Cậu lại cất tiếng hỏi: "Hiệu trưởng, ngài nói việc xây dựng nên các hệ thống phòng ngự riêng biệt cho các căn phòng ở đây không phải do một người làm ra. Vậy có phải có rất nhiều người đã cùng tham gia vào quá trình này không?"
"Không sai! Đúng là như thế!" Thấy Harry hiểu được ý trong lời nói của mình, Hiệu trưởng Albus gật đầu rồi nói: "Quả thật có rất nhiều người đã góp công xây dựng nên các hệ thống phòng ngự cho các căn hầm chứa bảo vật tại nơi đây. Họ không phải ai khác, mà chính là các vị tiền bối đã quyên góp bảo vật của bản thân vào Tàng Bảo Thất. Dựa theo quy tắc do Hiệu trưởng Goslim đặt ra khi xây dựng nơi này, những vị cường giả trong Học viện khi quyên góp một món bảo vật cho Học viện sẽ có quyền tự mình thiết kế lớp phòng ngự bảo vệ cho món đồ đó. Sở dĩ gọi là quyền lợi, là bởi vì khi làm như vậy, nó cho thấy các vị cường giả đó vẫn có quyền làm chủ đối với bảo vật do mình quyên góp. Nếu các vị đó đổi ý, muốn lấy lại bảo vật của mình, Học viện sẽ không ngăn cản!"
"Thật vậy sao?"
Harry nghe vậy, bất ngờ kêu lên một tiếng. Cậu không thể ngờ Hiệu trưởng Goslim lại rộng rãi đến thế, cho phép người đã quyên góp bảo vật có quyền lấy lại món đồ đó nếu muốn. Cậu bất giác hỏi Hiệu trưởng Albus: "Hiệu trưởng, không biết từ xưa đến nay đã có vị cường giả nào lấy lại vật mình đã quyên góp từ đây chưa?"
"Chưa từng! Tuy luật lệ Hiệu trưởng Goslim đưa ra là vậy, nhưng từ khi Tàng Bảo Thất này được xây dựng cho tới nay, chưa từng có bất kỳ ai đã quyên góp bảo vật lại lấy lại món đồ của mình cả!"
Hiệu trưởng Albus trầm giọng nói.
Dừng lại một chút, ông tiếp tục: "Những biện pháp bảo vệ mà các vị cường giả này xây dựng nên chỉ càng ngày càng nhiều thêm, chứ chưa hề ít đi chút nào. Đây cũng là may mắn của Học viện chúng ta!"
"Ừm! Ngài nói đúng, Học viện chúng ta quả thật rất may mắn!"
Harry nghe vậy, gật đầu tán đồng với lời nói của Hiệu trưởng Albus.
Đúng như lời ông nói, việc không ai lấy lại vật mình đã quyên góp vào Tàng Bảo Thất trong hơn một nghìn năm qua, quả thật là một may mắn lớn đối với Học viện Goslim. Bởi lẽ, điều đó chứng tỏ từ trên xuống dưới, Học viện của họ rất đoàn kết một lòng, cùng nhau đưa Học viện ngày một đi lên.
Độc quyền bản dịch này thuộc về truyen.free.