(Đã dịch) Pháp Sư Harry Truyện - Chương 419: Cú Đưa Thư ( 2 )
"Sư phụ gửi! Harry đích thân mở!"
Nhìn thấy dòng chữ đặc biệt quen thuộc được ghi bên ngoài phong bì bức thư, sắc mặt Harry hơi biến đổi. Hắn không ngờ người đầu tiên chủ động liên lạc với mình sau khi trở về lại chính là Sư phụ – Giáo sư Steve.
Nhất thời, hắn không kìm được ngẩng đầu nhìn con cú trắng muốt đang bay trên không trung mà hỏi: "Sư phụ ta sai ngươi đưa thư cho ta phải không?"
Con cú nghe thấy câu hỏi của Harry thì đáp xuống đất, đung đưa đầu như thể không hiểu Harry đang nói gì.
Harry hiểu ra mình đã nói sai cách xưng hô, liền sửa lời: "Này cú, người sai ngươi đưa thư đến đây có phải là Giáo sư Steve không vậy?"
Nghe được ba chữ "Giáo sư Steve", con cú dừng lại suy nghĩ một chút rồi sau đó ra sức gật đầu, rõ ràng chủ nhân của nó đúng là Sư phụ Harry, không sai chút nào.
Sau khi gật đầu xong, con cú trắng bất ngờ đập cánh bay lên đậu trên vai Harry, dùng mỏ mổ nhẹ vào bức thư như muốn ra hiệu gì đó cho hắn.
"Ngươi muốn ta mở bức thư ra xem à?" Harry thấy vậy suy đoán nói.
Con cú nhẹ nhàng gật đầu, xác nhận Harry đã đoán đúng ý nó: nó đúng là muốn hắn mở bức thư ra xem.
"Con cú này thông minh thật!" Nhìn thấy hành động của con cú trắng, Harry thầm nghĩ. Trước giờ không phải Sư phụ hắn chưa từng dùng cú để liên lạc, nhưng chưa từng có con nào thông minh đến thế, vừa biết gõ cửa đưa thư lại còn hiểu được tiếng người. Quả là hiếm có!
Mải suy nghĩ nhưng Harry vẫn không quên hành động. Hắn đưa tay dùng móng tay cậy lớp niêm phong sáp đỏ ở bên ngoài phong bì, rồi chậm rãi rút một cuộn giấy da nhỏ bé được cuộn tròn bên trong ra!
Harry vội vàng mở cuộn giấy da, thấy bên trong ghi một dòng chữ nắn nót, y hệt nét chữ trên phong bì, đúng là của Sư phụ hắn viết.
Nội dung dòng chữ rất đơn giản, chỉ vỏn vẹn một câu: "Harry, ta nghe nói con đã về! Nếu rảnh, tối nay chín giờ qua chỗ ta dùng bữa. Ta đợi con!"
"Sư phụ muốn mời mình ăn tối cùng ông ấy? Ta có nên đi hay không đây?"
Nhìn thấy mấy dòng chữ trên mảnh giấy, Harry kinh ngạc, thầm nghĩ.
Trong lòng hắn phân vân khôn nguôi, không biết phải làm sao.
Nghĩ như vậy không phải là Harry không muốn gặp Sư phụ mình. Ngược lại, trong số những người quen ở Học viện Goslim, người hắn mong gặp lại nhất chính là vị Sư phụ này. Harry có rất nhiều chuyện muốn nói với ông, như chuyện liên quan đến mẹ hắn, hay những bí mật đã xảy ra ở đây trong suốt thời gian hắn ra ngoài lịch luyện.
Nếu có thể, vừa quay về Harry đã lập tức chạy đi tìm Giáo sư Steve rồi!
Đáng tiếc là Harry không thể làm vậy!
Bởi vì hắn biết rõ lịch trình một ngày của Sư phụ mình bận rộn như thế nào. Giáo sư Steve thân là Giáo sư duy nhất dạy môn Ma Dược học, một môn học có thể nói quan trọng bậc nhất trong những môn học ở Học viện Goslim, bản thân ông đương nhiên là một người bận rộn trăm công nghìn việc, phải giải quyết hàng trăm, hàng nghìn công việc khác nhau, chứ tuyệt đối không hề nhàn rỗi như những gì ông đã nói với Harry khi mới nhận hắn làm đệ tử lúc hắn còn nhỏ!
Theo những gì Harry biết, thông thường một ngày Giáo sư Steve đã thức dậy từ ba, bốn giờ sáng, khi mọi người trong Học viện còn đang say ngủ, để chuẩn bị cho công tác giảng dạy thường ngày. Dù thức sớm như vậy, nhưng phải đến hơn mười hai giờ đêm ông mới có thể đi ngủ.
Với thời gian biểu như vậy, nếu trừ đi hai ngày cuối tuần, thì trung bình một ngày ông chỉ ngủ được ba, bốn tiếng đồng hồ mà thôi. Quá ít so với người bình thường. Nếu Giáo sư Steve không phải là một Truyền Kỳ cường giả, chắc chắn ông không thể nào chịu đựng nổi.
Là đệ tử, Harry thấu hiểu sự vất vả của Sư phụ, đương nhiên không muốn quấy rầy thời gian nghỉ ngơi quý giá của ông, nên hắn quyết định im lặng chờ đợi.
Không ngờ hắn vừa mới trở về chưa được bao lâu đã nhận được thư mời của Sư phụ. Hỏi sao hắn không kinh ngạc cho được?
"Ta có nên đi tới chỗ Sư phụ hay không đây? Hôm nay là thứ Sáu, ngày Sư phụ bận rộn nhất trước khi nghỉ ngơi. Ta đi tới đó liệu có làm phiền ông ấy không? Hay là từ chối để chọn hôm khác! Nhưng mà không được! Sư phụ nếu đã đích thân viết thư gọi mình đến thì chắc chắn đã sắp xếp ổn thỏa tất cả rồi. Nếu mình không đến thì thật thất lễ với ông ấy rồi!"
Hai luồng tư tưởng khác nhau không ngừng giằng xé trong đầu Harry. Một mặt hắn muốn đến gặp Sư phụ để nghe ông nói, mặt khác lại sợ rằng sự trở về đột ngột của mình sẽ ảnh hưởng đến lịch trình vốn đã dày đặc công việc trong tuần của ông, khiến ông không thể nghỉ ngơi đúng giờ.
Trong lúc Harry đang đấu tranh tư tưởng với chính mình, không biết nên làm gì ti���p theo cho phải, đột nhiên con cú trắng đang đậu trên vai hắn lại đưa mỏ mổ mạnh vào mặt hắn một cái.
Cú mổ này cực mạnh, khiến Harry đang không chút đề phòng nào đau điếng người. Khoảnh khắc ấy, hắn gần như quên bẵng những suy nghĩ trong lòng, nhìn con cú trắng quát lên: "Ngươi tại sao lại đột nhiên mổ ta mạnh như vậy? Rất đau đó có biết không hả?"
Đối diện với tiếng quát hàm chứa sự tức giận của mình, con cú không ngờ lại chẳng hề tỏ ra hoảng sợ chút nào. Nó bình tĩnh phóng từ vai hắn xuống đất, tiếp theo đó lại xòe đôi cánh ra múa may quay cuồng trước mặt Harry.
Harry nhìn thấy cảnh tượng đó, nhất thời trong đầu hiện lên vô số dấu chấm hỏi lớn, không thể hiểu được tại sao đang yên đang lành, con cú đưa thư trước mặt lại có những hành động kỳ quái đến vậy. Nó muốn truyền đạt điều gì cho hắn đây?
Harry không tài nào hiểu được, chỉ có điều linh cảm mách bảo hắn rằng những gì cú trắng đang truyền đạt rất quan trọng, nên hắn chăm chú quan sát một cách cẩn thận và nghiêm túc, muốn giải mã thông điệp từ những hành động của cú trắng.
Thấy Harry chăm chú nhìn mình, cú trắng biết hắn đang ra sức muốn giải mã thông điệp, trong lòng lập tức phấn khởi. Nó không ngừng lặp đi lặp lại những động tác đó: lúc xòe cánh ra, lúc cụp cánh vào, lúc chạy hướng này, lúc đi hướng khác, trông có vẻ lộn xộn vô cùng, không theo một trình tự nào cả.
Nh��ng sau khi nhìn một lúc lâu, Harry cuối cùng cũng đã phần nào đó suy đoán ra được ý nghĩa ẩn chứa trong hành động của cú trắng. Những động tác múa may tưởng chừng vô nghĩa đó lại đang diễn tả hành động của một con người, cụ thể hơn là một đầu bếp đang chế biến thức ăn. Từng chi tiết trong quá trình chế biến đều được cú trắng cố gắng hết sức để diễn tả.
Quan sát điều đó, cộng thêm những lời lẽ trong thư Sư phụ gửi cho mình, Harry không khó để nhận ra người đầu bếp trong câu chuyện cú trắng đang diễn tả là ai. Hắn mở miệng hỏi: "Cú trắng này, có phải ngươi muốn nói với ta rằng Sư phụ của ta – à không, ý ta là Giáo sư Steve – đã tự tay xuống bếp chuẩn bị một bữa tiệc để chiêu đãi ta, và ngươi hy vọng ta sẽ đến đó đúng không?"
Thấy Harry cuối cùng cũng hiểu ra những gì mình muốn diễn đạt, cú trắng lập tức dừng lại và ra sức gật đầu!
"Thật là một con cú thông minh!" Thấy vậy, Harry cũng gật đầu một cái rồi trầm giọng nói: "Được rồi! Ta sẽ đi!"
Trong lòng hắn lúc này thầm nghĩ: "Ta vốn sợ làm phiền Sư phụ nên mới không định đến chỗ ông ấy, nhưng bây giờ bữa tiệc đã được chuẩn bị sẵn rồi, nếu không đến thì thật không phải phép! Thôi thì cứ đi vậy!"
Hai mắt cú trắng sáng lên vẻ hết sức vui mừng. Nó đập cánh bay lên, thân mật cọ bộ lông của mình vào mặt Harry một cái rồi quay đầu bay vút lên không trung, lao ra khỏi phạm vi Ma Pháp Trận bao quanh sơn cốc.
Nó muốn quay về báo tin cho chủ nhân của mình!
Sau khi cú trắng đi khỏi, Harry cũng quay vào trong nhà.
Tác phẩm này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép dưới mọi hình thức.