(Đã dịch) Pháp Sư Harry Truyện - Chương 345: May Mắn Được Bảo ( 1 ) .
Trong lúc người khách trên tầng ba đang không biết phải làm sao, đột nhiên hắn cảm nhận được một ánh mắt gắt gao đang dõi theo mình. Chú ý kỹ, hắn phát hiện ánh mắt đó không phải từ đâu khác mà chính là từ Piveus.
"Chết rồi! Piveus tiên sinh đang nhìn mình! Dù bên ngoài căn phòng này có Ma pháp trận ngăn cản ánh mắt người ngoài, khiến họ không thể nhìn xuyên qua, nhưng với thực lực vô cùng cường đại của ông ấy, việc nhìn xuyên qua lớp Ma pháp trận bảo vệ để thấy mình chẳng khó khăn chút nào, muốn là được ngay. Hôm nay mình lại không đeo mặt nạ che giấu thân phận, có nghĩa là giờ phút này, gương mặt thật sự của mình đã hiện rõ trước mặt ông ấy rồi! Rốt cuộc bây giờ mình phải làm sao đây?" Hắn nhất thời hoảng hốt, trong lòng dấy lên đủ loại suy nghĩ vừa kinh hãi vừa sợ sệt.
"Khụ khụ... vị quý khách ở tầng trên kia ơi!" Giữa lúc hắn còn đang bàng hoàng chưa biết làm gì, mấy tiếng ho nhẹ cùng một giọng nói trầm bổng vang lên bên tai. Người cất tiếng không ai khác chính là Piveus, đang đứng dưới bục đấu giá.
"Piveus tiên sinh, không biết ngài gọi tôi có chuyện gì?" Nghe được tiếng gọi của Piveus, người đang ngồi trên tầng ba vội vàng thu lại cảm xúc bất an, lấy lại vẻ bình tĩnh bên ngoài rồi lên tiếng hỏi.
"Không có gì! Tôi gọi quý khách đây chỉ là để trả lời câu hỏi ngài vừa đặt ra thôi!" Piveus trầm giọng mở lời: "Tôi biết giá Vẫn Tinh Hải Thiết chúng tôi đang bán ở đây, đúng như lời ngài nói, quả thật có cao hơn một chút so với giá trị thực của nó. Nhưng sở dĩ như vậy không phải vì ban tổ chức chúng tôi cố ý chặt chém làm khó quý vị, mà là do chi phí khai thác loại khoáng thạch này quá cao, vì thế chúng tôi không thể không đội giá nó lên. Dù sao, Vẫn Tinh Hải Thiết này là một loại khoáng sản đặc hữu chỉ có ở Biển Vô Tận, một nơi cách đây hàng ngàn, hàng vạn ki-lô-mét. Cho nên, cho dù không tính chi phí thuê nhân công khai thác nó từ dưới Nhiệt Hỏa Hải Vực lên, thì chỉ riêng chi phí vận chuyển nó từ đó đến Thành phố này cũng đã là một con số không hề nhỏ rồi!"
Dừng một chút, Piveus nói tiếp: "Nhưng tôi có thể đảm bảo với quý vị một điều, đó là con số bị đội lên do những chi phí phát sinh thêm trong quá trình vận chuyển và khai thác không quá cao so với giá trị thực của khối Vẫn Tinh Hải Thiết đang có mặt ở đây. Tuy nó chỉ lớn bằng nắm tay một người trưởng thành, nhưng độ cứng rắn và giá trị bên trong tuyệt đối không kém gì một khối khoáng sản bình thường nặng năm ki-lô-gam. Nếu quý vị mua về nung chảy, tuyệt đối có thể luyện chế ra những món vũ khí lớn như đao kiếm mà không thành vấn đề gì. Còn nếu như quý vị vẫn không có ý định mua nó, thì có thể đợi thêm ba mươi phút nữa. Đấu Giá Hội của chúng tôi có quy định thời gian cho mỗi món hàng được đem ra đấu giá ở đây chỉ có ba mươi phút mà thôi. Một khi vượt quá khoảng thời gian quy định đó, thì bất luận có bán được hay không, chúng tôi cũng sẽ dẹp món hàng đó xuống, nhường chỗ cho một món hàng khác được đưa lên!"
Nửa đoạn đầu trong lời nói của Piveus là để giải đáp thắc mắc của người khách trên tầng ba, giải thích tại sao Vẫn Tinh Hải Thiết lại có giá đắt đến vậy. Còn nửa sau lại là lời nói với những người đang ngồi trong Hội Trường, cho họ biết về giá trị của Vẫn Tinh Hải Thiết, đồng thời đưa ra một thời gian cụ thể, tránh việc họ cảm thấy ban tổ chức cố tình đưa ra món hàng giá quá cao nhằm kéo dài thời gian đấu giá, lãng phí thời gian của mọi người.
Nói xong, Piveus thu lại ánh mắt, không còn quan sát người trên tầng ba nữa, mà cúi đầu chỉnh lại viên Vẫn Tinh Hải Thiết trên bục đấu giá cho ngay ngắn.
"Nhìn thái độ và lời nói của Piveus tiên sinh, có vẻ ngài ấy không hề ghi hận mình. Thật may quá!" Thấy vậy, vị khách trên tầng ba âm thầm thở phào, như trút được gánh nặng.
Về phần những người khách khác đang ngồi bên trong, lúc này họ xì xào bàn tán với nhau. Họ cân nhắc xem có nên đưa ra giá để đấu giá viên Vẫn Tinh Hải Thiết đang được trưng bày, hay đợi cho ba mươi phút trôi qua để Piveus đem món đồ đấu giá mới ra rồi mới đấu giá.
"Tôi ra giá chín mươi bảy vạn kim tệ cho khối Vẫn Tinh Hải Thiết kia!" Bầu không khí im lặng kéo dài hơn năm phút rồi mới bị phá vỡ bởi một giọng nói vang vọng phát ra từ tầng hai.
"Có người ra giá rồi!" "Có người muốn mua Vẫn Tinh Hải Thiết rồi!" "Là ai vậy?"
Giọng nói vừa vang lên lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, những tiếng xì xào kinh ngạc nối nhau vang lên. Vô số ánh mắt đổ dồn về phía căn phòng vừa phát ra tiếng nói, chỉ thấy số hiệu căn phòng đó là hai mươi lăm.
"Người vừa mới lên tiếng chắc hẳn là Luyện Kim Sư Ignel. Lúc nãy tôi thấy ông ấy bước vào căn phòng đó mà!" Một người có vẻ am hiểu lên tiếng nói.
Luyện Kim Sư Ignel mà hắn nói tới là người sáng lập chuỗi cửa hàng luyện kim Ignel, chuyên cung cấp vật tư cho các nhóm Mạo Hiểm Giả ở đây. Tuy quy mô cửa hàng của ông ấy không lớn và nổi tiếng bằng những cửa hàng của các Gia tộc Luyện Kim lớn như Gia tộc Terickson, nhưng bù lại, nó lại dễ tiếp cận với người bình thường hơn những cửa hàng Luyện Kim nổi tiếng khác. Vì vậy, ông ấy là một Luyện Kim Sư tương đối có tiếng tăm trong Thành phố Sư Tâm, được rất nhiều người biết đến.
Hiện giờ, khi ông ta ra giá muốn mua Vẫn Tinh Hải Thiết, việc này khó tránh khỏi thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Một người trong số đó nói:
"Ignel tiên sinh đã ra giá rồi sao? Không biết còn ai ra giá nữa không đây? Nếu không, khối Vẫn Tinh Hải Thiết này sẽ thuộc về ông ấy. Dùng chín mươi bảy vạn kim tệ mua được một món bảo vật như Vẫn Tinh Hải Thiết, tuy giá hơi cao một chút nhưng vẫn có thể xem là kiếm lời! Lần này Ignel tiên sinh thật may mắn!"
"Tôi thấy chưa chắc đâu! Từ nãy đến giờ, sở dĩ không có người ra giá để mua Vẫn Tinh Hải Thiết là vì giá khởi điểm của nó quá cao, khiến mọi người ngần ngại. Bây giờ có Ignel tiên sinh chủ động ra giá, tức là đã phá vỡ tâm lý e ngại này. Tiếp theo e rằng sẽ có rất nhiều người ra tay đấy!" Một người lại có suy nghĩ khác lên tiếng nói.
Ý kiến của người này quả nhiên không sai chút nào. Sau khi Ignel tiên sinh ra giá, không khí trong Hội Trường đúng là trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Lần lượt có người giơ tay ra giá muốn mua Vẫn Tinh Hải Thiết:
"Tôi ra giá chín mươi chín vạn kim tệ!" "Tôi ra giá một triệu không trăm mười nghìn kim tệ!"
Tất cả quyền chuyển ngữ của tác phẩm này đều thuộc về truyen.free.