(Đã dịch) Pháp Sư Harry Truyện - Chương 18: Bình Đẳng Khế Ước ( Edit Thêm Dấu Phẩy )
"Thế này là đã gây được thiện cảm với nó rồi chứ?" Harry nhìn thấy hành động của Huyền Băng Xà thì quay sang hỏi Roser.
"Đâu có dễ dàng như vậy!" Roser chầm chậm nói: "Huyền Băng Xà này dù còn nhỏ, nhưng không phải đồ ngốc mà dễ dàng thân cận người lạ. Muốn dựa vào một bữa ăn mà lấy được thiện cảm của nó là điều không thể. Sau này ngươi còn phải cố gắng nhiều lắm!"
"Vậy sáng mai ta sẽ mang thêm thức ăn cho nó nữa!" Harry nói.
Roser lắc đầu nói: "Không cần như vậy! Thức ăn chủ yếu của Huyền Băng Xà là Hàn Thảo; những thứ như gà nướng này chỉ có thể xem như bữa phụ của nó mà thôi. Mỗi ngày cho ăn một lần đã đủ rồi!"
"Roser, hình như ngươi hiểu rất rõ về tập tính của Huyền Băng Xà nhỉ!" Harry kinh ngạc nói.
"Đồ ngốc! Ta thân là Tháp Linh của một tòa Pháp Sư Tháp, đương nhiên phải hiểu những kiến thức sơ đẳng này rồi!" Roser mỉm cười rồi nói: "Được rồi! Trời không còn sớm nữa, mau về thôi!"
"Ta đã biết rồi!" Harry nghe vậy gật đầu rồi quay người rời đi.
Những ngày sau đó, vào mỗi buổi chiều, Harry đều mang theo những loại thức ăn khác nhau vào rừng cho Huyền Băng Xà ăn. Theo thời gian trôi đi, sự xa cách và đề phòng của nó đối với Harry đã dần dần biến mất, thay vào đó là chút cảm giác yêu mến. Cảm giác yêu mến này tuy nhỏ bé nhưng đang không ngừng tăng lên.
Hai tháng sau, khi vừa thấy Harry mang theo hộp thức ăn đến trước hang ổ của mình, Huyền Băng Xà đã từ trong đó trườn ra, khẽ kêu lên.
"Đừng vội! Hôm nay ta cho ngươi ăn thịt bò cuốn Hàn Thảo nướng!" Harry thấy vậy, vừa cười vừa đặt hộp thức ăn trên tay xuống rồi mở nắp ra.
Ngay lập tức, một mùi hương thịt bò nướng đậm đà từ trong đó tỏa ra.
Huyền Băng Xà kêu lên vui vẻ, không ngần ngại chui tọt vào trong hộp, bắt đầu ăn uống thỏa thích. Chỉ sau một lát, hơn phân nửa thịt bò đã nằm gọn trong bụng nó.
"Ha ha... Ta thật không hiểu bụng của ngươi to cỡ nào mà một lần lại có thể ăn được nhiều đến thế. Có thể chừa cho ta một ít được không?" Harry cười nói.
Đây chỉ là lời nói đùa của Harry, không ngờ sau khi Huyền Băng Xà nghe xong lại thật sự dùng đuôi của mình chia ra một phần thịt bò đưa tới trước mặt cậu.
"Đây là ngươi cho ta sao?" Harry kinh ngạc kêu lên.
"Tê!" Huyền Băng Xà đưa cái đầu nhỏ lên, gật nhẹ một cái, ý nói là đúng vậy.
"Ngươi thật tốt bụng!" Harry nhìn thấy cảnh đó thì khen ngợi nói.
Được khen, Huyền Băng Xà vô cùng hưng phấn, toàn thân đứng thẳng dậy, cọ cọ vào Harry, thể hiện sự thân thiết.
Làn da bên ngoài của nó cũng không xù xì, ngược lại vô cùng trơn láng v�� mát lạnh. Harry bị cọ vào không những không thấy khó chịu mà còn cảm thấy cực kỳ dễ chịu.
Điều này làm cho Harry không nhịn được đưa tay vuốt ve thân thể Huyền Băng Xà. Tiểu Ma Thú không hề tránh né mà còn nhắm mắt lim dim hưởng thụ, biểu hiện vô cùng ngoan ngoãn.
Lúc này, Roser nhìn thấy cảnh đó, âm thầm truyền âm cho Harry, đề nghị: "Harry, dựa vào biểu hiện của Huyền Băng Xà, theo ta thấy thì nó đã hoàn toàn chấp nhận ngươi rồi. Bây giờ ngươi có thể đề nghị nó ký kết khế ước với ngươi rồi đấy!"
Nhưng câu trả lời của Harry lại khiến nàng bất ngờ. Chỉ nghe cậu nói: "Hay là đợi thêm một thời gian đi!"
"Harry, lời này của ngươi là sao?" Roser nghi hoặc hỏi: "Chẳng lẽ ngươi không muốn thu phục Huyền Băng Xà nữa sao?"
"Đương nhiên không phải! Ta rất muốn thu phục Huyền Băng Xà, nhưng nếu bây giờ hỏi mà nó không đồng ý thì tất cả công sức của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển, uổng phí hết cả. Cho nên ta thấy tốt nhất chúng ta nên đợi thêm một thời gian nữa để tình cảm của chúng ta càng thêm bền chặt, như vậy cơ hội thành công sẽ cao hơn!" Harry lên tiếng đáp lời.
"Tùy ngươi thôi!" Roser nghe vậy thản nhiên nói, nhưng nàng không biết Harry đang tự lừa dối mình. Sự thật thì trong vòng hai tháng này, không chỉ Huyền Băng Xà sinh ra hảo cảm với Harry, mà ngược lại Harry cũng bắt đầu xem nó như một người bạn thân, thậm chí là em trai. Chính vì vậy, Harry mới sinh ra cảm giác sợ hãi rằng nếu bản thân đưa ra lời mời ký kết Bình Đẳng Khế Ước mà đối phương không chịu, thì tình cảm của bọn họ sẽ phát sinh rạn nứt. Cậu cũng sẽ mất đi người bạn này, đó là điều Harry tuyệt không muốn!
Thoáng chốc lại thêm một tháng trôi qua. Thời gian của Kỳ kiểm tra Ma pháp cuối cùng cũng đã đến gần.
Lúc này, sau khi ăn cơm chiều xong, Owen đang ở trong thư phòng nói chuyện với Harry. Chỉ nghe ông nói: "Harry, chỉ còn ba ngày nữa là tới Kỳ kiểm tra thiên phú Ma pháp rồi. Vì đường xá từ đây đến nơi kiểm tra là Thành phố Phong Diệp khá xa, cho nên ngày mai ta sẽ để Tony đưa con khởi hành!"
"Cha, con biết rồi! Con nhất định sẽ vào được trường Ma Pháp tốt nhất!" Harry ngoan ngoãn gật đầu.
"Harry, ta không nghi ngờ tư chất của con, nhưng con phải nhớ kỹ rằng khi kiểm tra xong cũng chính là lúc con chính thức rời nhà, tiến vào Học viện Ma pháp học tập. Cho nên con phải nhớ luôn luôn đeo Dây Chuyền Tỏa Ma trên cổ, không được tháo ra để tránh kẻ hữu tâm chú ý, biết chưa?" Owen lại cẩn thận dặn dò.
"Sau khi kiểm tra thiên phú xong thì trực tiếp nhập học sao?" Harry bất ngờ kêu to, đồng thời trong lòng hiện lên vô số ý nghĩ không kìm chế được: "Nếu sau khi kiểm tra thiên phú xong phải trực tiếp nhập học thì Huyền Băng Xà phải làm sao? Không có ai chơi cùng nó, nhất định sẽ rất cô độc. Nhưng bây giờ đưa nó đi cùng, mà hai ta chưa ký kết khế ước, lỡ nó bị kẻ xấu bắt mất thì làm sao đây?"
"Con có chuyện gì sao?" Owen thấy vậy nghi hoặc hỏi.
Nhưng đối diện với câu hỏi của cha, Harry lại không biết trả lời thế nào.
"Ông chủ, Harry đang lo lắng cho Huyền Băng Xà kia đấy! Đã ba tháng rồi cậu ấy vẫn chưa thu phục được nó!" Roser chỉ đành nói thay cho Harry. Trong vòng một tháng qua, dựa vào kinh nghiệm của mình, nàng đã thành công tìm hiểu được suy nghĩ thật sự trong lòng Harry.
"Thì ra là vậy!" Nghe Roser nói xong, Owen chậm rãi gật đầu rồi đưa mắt nhìn về phía Harry, trong mắt tràn đầy sự phức tạp.
"Cha, có phải con làm cho cha thất vọng rồi không?" Nhìn thấy ánh mắt của cha, Harry cúi đầu xuống đất nói.
"Không đâu!" Owen lắc đầu nói: "Ta chỉ đang nghĩ con thật sự rất giống mẹ con, Masa. Năm xưa, lúc bà ấy thu phục Truyền Kỳ Ma Thú đầu tiên của mình cũng phải mất rất nhiều thời gian. Nguyên nhân là vì bà ấy sợ rằng nếu lời mời nó dùng Bình Đẳng Khế Ước thất bại thì tình cảm của hai bên sẽ tổn hại, cuối cùng phải là ta ra mặt trợ giúp mới thành công đấy!"
"Thật sao ạ?" Harry cả kinh hỏi.
"Nếu con không tin thì có thể hỏi Roser, lúc ấy cô ấy cũng có mặt ở đó!" Owen khẳng định đáp.
"Đúng vậy! Lúc đó ta còn nhớ, ông chủ đã nói đến mức hoa rơi đầy đất, cuối cùng mới thuyết phục được con Ma Thú kia!" Roser nhẹ giọng nói.
Hơi dừng một chút, Owen lại tiếp tục: "Năm xưa ta có thể giúp mẹ con thu phục một con Truyền Kỳ Ma Thú, thì hôm nay cũng sẽ có khả năng giúp con thuyết phục một con nữa! Vấn đề là con có chịu để ta giúp hay không?"
"Nếu cha chịu ra tay giúp con thì còn gì bằng!" Harry gần như không cần suy nghĩ đã gật đầu đồng ý.
"Tốt! Bây giờ chúng ta đi thôi!" Owen mỉm cười rồi dẫn Harry ra khỏi nhà, tiến lên núi tìm Huyền Băng Xà.
Nhưng bọn họ chỉ mới đi được đến chân núi thì Huyền Băng Xà đã xuất hiện trước mặt hai người.
"Huyền Băng Xà, sao ngươi lại ở đây?" Harry kinh ngạc hỏi.
"Tê tê tê...." Huyền Băng Xà kêu lên cuống quýt. Tuy không thể phát ra tiếng người, nhưng thông qua hành động của nó, hai người cũng có thể hình dung ra đại khái câu chuyện. Thì ra ngày hôm nay nó ở trên núi đợi Harry mang thức ăn tới như mọi ngày, nhưng đã quá giờ vẫn chưa thấy Harry đâu, cho nên mới sốt ruột xuống núi đi tìm.
"Có thể chủ động đi tìm một nhân loại, xem ra tình cảm của nó dành cho Harry cũng rất sâu đậm. Như vậy dễ làm rồi!" Owen thầm nghĩ trong lòng rồi mở miệng nói: "Huyền Băng Xà, chào ngươi. Ta tên Owen, là cha của Harry. Hôm nay sở dĩ nó mang thức ăn đến muộn cho ngươi là bởi vì phải nhờ ta làm một việc. Ngươi có biết là việc gì không?"
Huyền Băng Xà chăm chú nhìn nhân loại trước mắt một chút rồi lắc đầu.
"Thằng con ngốc của ta muốn nhờ ta hỏi ngươi có muốn cùng nó ký kết Bình Đẳng Khế Ước, trở thành đồng bạn của nó, sau này mãi mãi ở bên cạnh nó hay không!" Owen cười nói.
Huyền Băng Xà nghe vậy chớp chớp mắt một chút rồi đưa mắt nhìn Harry, đợi chờ câu trả lời của cậu.
"Phải! Ta đúng là muốn cùng ngươi ký kết Bình Đẳng Khế Ước để ngươi trở thành đồng bạn của ta, mãi mãi ở bên cạnh ta!" Đối diện với ánh mắt của Huyền Băng Xà, Harry lấy hết can đảm nói ra suy nghĩ trong lòng.
"Vút!" Khi Harry vừa dứt lời, Huyền Băng Xà đột nhiên hóa thành một cái bóng trắng xông về phía cậu. Tiếp theo, chỉ thấy một vòng tròn ánh sáng bao phủ lấy cả hai.
"Đây là...?" Harry bị vây bên trong vòng tròn ánh sáng, cả kinh quan sát bốn phía. Đúng lúc này, bên tai cậu vang lên tiếng nhắc nhở của Owen: "Harry, đừng sợ! Đây chính là Huyền Băng Xà đang triển khai Bình Đẳng Khế Ước đấy!"
Mọi bản quyền đối với phần dịch thuật này thuộc về truyen.free.