Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Pháp Sư Harry Truyện - Chương 16: Bình Đẳng Khế Ước ( Edit Thêm Dấu Phẩy )

"Bình Đẳng Khế Ước là gì?" Harry hỏi.

"Bình Đẳng Khế Ước là một loại khế ước rất hiếm thấy, ngươi chưa nghe qua cũng là bình thường. Khác với Chủ Tớ Khế Ước được lập ra để nô dịch Ma Thú, khi ký kết Bình Đẳng Khế Ước, mối quan hệ giữa người và Ma Thú sẽ hoàn toàn bình đẳng, không hề có khoảng cách!" Roser giải thích.

"Roser, ngươi có thể dạy ta Bình Đẳng Khế Ước được không?" Harry lên tiếng hỏi.

Roser chỉ lắc đầu, khiến Harry thất vọng, nàng nói: "Harry, ta không thể dạy ngươi Bình Đẳng Khế Ước được, bởi vì nó không phải loại khế ước con người có thể sử dụng mà là một loại khế ước do Truyền Kỳ Ma Thú chủ động lập ra."

"Khế ước do Truyền Kỳ Ma Thú chủ động tạo nên ư? Ma Thú cũng có thể sử dụng khế ước hay sao?" Harry thốt lên kinh ngạc.

"Harry, ngươi đừng xem thường Truyền Kỳ Ma Thú. Như ta đã nói, khi một Ma Thú đạt đến cảnh giới Truyền Kỳ, chúng đã có trí tuệ không thua kém loài người. Ngoại trừ việc không thể biến thành hình người, những gì con người làm được thì Truyền Kỳ Ma Thú cũng có thể làm được." Roser giảng giải cho Harry: "Về Bình Đẳng Khế Ước, loại khế ước này cả đời Truyền Kỳ Ma Thú cũng chỉ có thể bố trí một lần. Sau khi ký kết thì không thể thay đổi, vì vậy Truyền Kỳ Ma Thú rất cẩn trọng trong việc ký kết khế ước này. Nếu ngươi muốn Huyền Băng Xà ký kết khế ước đó với ngươi, thì ngươi phải tìm cách khiến nó tin rằng ngươi là người bạn thân tín nhất của nó, khi đó mới có khả năng thành công!"

"Ý của ngươi là muốn ta dụ dỗ Huyền Băng Xà?" Harry nghe vậy kinh ngạc nói.

"Không sai! Ta đúng là đang có ý đó! Chẳng lẽ ngươi không muốn thu phục nó sao?" Roser khẳng định.

"Ta đương nhiên muốn thu phục Huyền Băng Xà rồi, nhưng từ nhỏ đến giờ ta chưa từng có kinh nghiệm dụ dỗ một ai, làm sao bây giờ có thể đi dụ dỗ một Truyền Kỳ Ma Thú được chứ?" Harry tỏ vẻ khó xử, nói: "Dựa theo lời Roser, trí tuệ của một Truyền Kỳ Ma Thú như Huyền Băng Xà không hề thua kém con người, vậy làm sao nó có thể bị dụ dỗ được chứ?"

"Ta còn tưởng chuyện gì chứ, việc này ngươi cứ yên tâm! Nếu là Huyền Băng Xà bình thường thì ngươi đúng là không có chút cơ hội nào, nhưng như ngươi đã thấy, Huyền Băng Xà trước mắt chỉ là một con non mới sinh. Dù có thông minh hơn những loài Ma Thú khác, hiện tại nó cùng lắm cũng chỉ có trí tuệ của một đứa trẻ hai ba tuổi mà thôi. Ta dám lấy danh dự của mình ra mà hứa, chỉ cần ngươi làm theo lời ta, tuyệt đối có thể thu phục được nó!" Roser mỉm cười nói.

"Như vậy thì tốt quá rồi!" Harry nghe vậy, vui mừng thốt lên. Vì quá kích động, lần này cậu không dùng ý niệm truyền âm mà trực tiếp mở miệng nói thành tiếng.

Kết quả là Huyền Băng Xà đang gặm Hàn Thảo ở phía xa bị âm thanh làm giật mình, vội vàng nhả Hàn Thảo trong miệng ra, quay đầu bỏ chạy. Thân ảnh nó chợt lóe, đã vọt xa hơn năm mét.

"Tiêu rồi! Chúng ta làm sao đây?" Harry thấy cảnh đó hoảng hốt kêu lên.

"Còn đứng ngây người làm gì nữa, không mau đuổi theo đi!" Roser ra lệnh.

Harry lập tức ba chân bốn cẳng chạy theo. Trải qua nửa năm nỗ lực rèn luyện, hiện tại cậu không chỉ là một Ma Pháp Học Đồ cao cấp mà phương diện thân thể cũng đã đạt đến cấp bậc Chiến Sĩ Học Đồ sơ cấp. Vì thế, tốc độ của cậu cũng không hề chậm. Chỉ chớp mắt, cậu đã ở ngay sau lưng Huyền Băng Xà.

Huyền Băng Xà cảm thấy áp lực từ sau lưng truyền tới thì trong mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo, lần nữa khẽ búng thân gia tốc, chớp mắt lại phóng ra xa mười mét.

"Tốc độ thật nhanh! Không hổ danh là Truyền Kỳ Ma Thú, cho dù chỉ là mới sinh cũng đã lợi hại như vậy!" Harry hơi cảm thán rồi nhìn Roser hỏi: "Roser, ta có thể dùng Ma Pháp ngăn cản Huyền Băng Xà lại không? Tốc độ của nó nhanh vậy, ta e mình không theo kịp?"

"Không thể! Đừng quên mục đích của chúng ta hiện giờ là kết thân với nó. Nếu dùng Ma Pháp lúc này, sẽ hỏng hết mọi chuyện!" Roser lập tức phủ định đề nghị của Harry, khiến cậu chỉ còn biết cắn răng đuổi theo Huyền Băng Xà.

Một người một rắn cứ như vậy một trước một sau, truy đuổi lẫn nhau cho đến khi tiến vào khu vực bìa rừng thì Harry đột nhiên mất dấu Huyền Băng Xà.

"Nó chạy đi đâu rồi?" Cậu liếc mắt nhìn quanh bốn phía một lượt, thì thầm.

Roser trên tai cậu cũng sử dụng Truy Tầm Thuật để quét quanh.

"Ở bên kia! Nó đang trốn trong gốc cây sau đám cỏ kia kìa!" Một lát sau, nàng khẽ lên tiếng. Harry quay đầu nhìn theo hướng Roser chỉ, liền phát hiện Huyền Băng Xà quả nhiên đang lẩn trốn trong một gốc cây cách vị trí của họ chừng trăm mét.

Xung quanh gốc cây đó có vô số bụi cỏ rậm rạp mọc lên, che khuất tầm nhìn. Nếu không có Truy Tầm Thuật, thật sự rất khó để tìm ra.

"Đây rất có thể là hang ổ của Huyền Băng Xà! Hiện tại chúng ta phải làm gì tiếp đây, tiến tới chào hỏi nó sao?" Harry cẩn thận quan sát gốc cây một lượt rồi hỏi.

"Không được! Vừa rồi chúng ta đã làm cho nó kinh sợ, hiện tại không phải thời cơ tốt nhất để tiếp xúc với nó!" Roser lắc đầu lên tiếng: "Hãy đợi đến buổi chiều. Lúc đó, vào giờ ăn, chúng ta sẽ mang theo chút đồ ăn tới đây, như vậy sẽ dễ làm quen hơn!"

"Được! Làm theo ý ngươi đi!" Harry suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý.

Sau đó, hai người quay đầu rời khỏi khu rừng, trở lại thị trấn. Khi về tới Phủ Lãnh chúa, Harry liền thấy Tony đã đứng đợi ở đó từ lúc nào.

Thấy bóng dáng cậu, ông ta kêu lên: "Cậu Harry, cuối cùng cậu cũng về rồi! Mau vào thư phòng đi, ông chủ có việc tìm cậu đấy!"

"Vâng!" Nghe nói cha đã trở về, hơn nữa còn có việc tìm mình, Harry vội vàng đáp lời rồi chạy lên thư phòng.

"Harry, con đã về rồi đó à!" Trong thư phòng, Owen đang ngồi tựa vào chiếc ghế bành cao cổ, thoải mái đung đưa. Thấy Harry bước vào, ông mỉm cười lên tiếng, vừa nói, ông vừa lấy từ trong người ra một mặt dây chuyền, đưa cho cậu và nói: "Nào, con đeo thử thứ này đi. Đây là vật ta đặc biệt chuẩn bị cho con trong chuyến đi lần này đó!"

Harry đưa tay nhận lấy mặt dây chuyền, cẩn thận quan sát một lát rồi hỏi: "Cha, đây là vật gì vậy?"

"Con cứ đeo lên đi!" Owen thần bí nói.

Ngay khi đeo chiếc dây chuyền lên cổ, cậu đột nhiên cảm thấy toàn thân chấn động, như có luồng điện chạy qua. Nhưng cảm giác đó đến nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ chớp mắt đã biến mất.

"Chuyện gì vậy?" Harry nghi hoặc hỏi.

"Tiếp theo con hãy đặt tay lên đây đi!" Owen không giải thích nhiều, chỉ lấy ra một quả cầu đặt lên bàn và nói.

"Đây không phải quả cầu chuyên dùng để kiểm tra độ hòa hợp với thiên địa nguyên tố sao? Tại sao cha lại có nó, còn muốn mình đặt tay lên nữa?" Harry, dù trong lòng còn nghi hoặc, vẫn quyết định làm theo lời cha. Khi cậu đặt tay lên quả cầu, nó lập tức phát ra tia sáng của thiên địa nguyên tố, có điều, so với lần đầu kiểm tra trong Ma Pháp Tháp, lần này số lượng thiên địa nguyên tố hiện ra trong quả cầu ít hơn hẳn.

Nếu như lần kiểm tra ở Ma Pháp Tháp, độ hòa hợp với thiên địa nguyên tố của Harry là mười, thì bây giờ chỉ còn khoảng sáu, bảy mà thôi.

"Sao lại như vậy?" Điều này khiến Harry vô cùng kinh ngạc, theo bản năng thốt lên.

"Harry, đây là Dây Chuyền Tỏa Ma, một Ma Đạo Khí có tác dụng tạm thời ngăn trở một phần sự hòa hợp giữa thiên địa nguyên tố và bản thân con. Ta đã nhờ một vị tiền bối chuẩn bị nó cho con đấy!" Lúc này, Owen mới lên tiếng giải thích về lai lịch của chiếc mặt dây chuyền.

"Dây Chuyền Tỏa Ma, một Ma Đạo Khí có tác dụng ngăn trở sự hòa hợp giữa thiên địa nguyên tố và con? Cha, sao cha lại đưa thứ này cho con?" Harry nghi hoặc hỏi.

"Con còn nhớ chuyện kỳ thi kiểm tra Thiên phú Ma Pháp mà cha đã nói với con không?" Owen không trả lời ngay, mà hỏi ngược lại một câu:

"Vâng!" Harry gật đầu rồi nói: "Đó là kỳ thi sẽ diễn ra vào ba tháng nữa đúng không ạ?"

"Ừ! Dù bây giờ con đã theo học Ma Pháp với Roser, nhưng đó chỉ là những Ma Pháp vỡ lòng. Nếu muốn học những kiến thức cao hơn, con phải tham gia kỳ kiểm tra đó, thông qua đó tiến vào một Học viện Ma Pháp chuyên nghiệp." Owen trầm giọng nói: "Ta chuẩn bị Dây Chuyền Tỏa Ma này cho con chính là muốn con đeo vào dịp ấy!"

Toàn bộ nội dung bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free