(Đã dịch) Pháp Sư Harry Truyện - Chương 126: Suy Tính .
"Thưa tiên sinh chủ trì, không biết ngài có tiện chút thời gian không, tôi có vài lời muốn thưa." Harry bước đến gần vị chủ trì, lễ phép cất tiếng.
Lúc này, chủ trì đang cùng hai đồng sự thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về. Nghe Harry nói, ông ta ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi: "Vị khách quý này, không biết ngài tìm tôi có chuyện gì?"
"Thưa tiên sinh chủ trì, chuyện là thế này. Lúc nãy, trước khi đấu giá bắt đầu, tôi có nghe ngài nói rằng sau khi đấu giá kết thúc, nếu khách hàng có nhu cầu giao dịch riêng với nhau, cửa hàng các vị sẽ giúp đứng ra làm trung gian, có đúng không ạ?" Harry trầm giọng hỏi.
"Không sai! Đúng là có việc này!" Chủ trì nghe vậy gật đầu rồi hỏi: "Tại sao quý khách lại nhắc đến chuyện này? Chẳng lẽ ngài muốn thông qua chúng tôi để làm trung gian giao dịch vật phẩm với một vị khách quý khác sao?"
"Đúng vậy! Tôi thật sự có ý này. Không biết tiên sinh chủ trì có thể giúp tôi liên lạc với một người hay không?" Harry gật đầu nói.
"Đương nhiên rồi! Đây vốn là một phần công việc của chúng tôi, sao có thể từ chối được? Không biết vị khách quý muốn giao dịch cùng là ai?" Chủ trì hỏi.
"Người tôi muốn gặp không ai khác chính là cô gái đã mua Dụ Thú Thảo. Xin phiền tiên sinh chủ trì sắp xếp giúp tôi một cuộc hẹn!" Harry trầm giọng nói.
"Quý khách muốn gặp vị khách đã mua Dụ Thú Thảo để giao dịch sao?" Chủ trì nghe vậy hơi sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh, cười nói: "Không thành vấn đề! Nếu quý khách đã có yêu cầu, chúng tôi sẽ làm hết sức!"
Ông ta khẽ dừng lại một chút, rồi quay sang người đàn ông đeo mặt nạ bên phải, nói: "Tôi giao việc này cho anh được chứ?"
"Đương nhiên! Đây vốn là công việc của tôi mà!" Người đeo mặt nạ bên phải thản nhiên gật đầu.
Trong một buổi Đấu Giá Hội, ba người áo đen có vai vế ngang nhau cùng nhau quản lý công việc. Mỗi người đảm nhận một vai trò khác nhau: người đàn ông ở chính giữa giỏi ăn nói, phụ trách công việc chủ trì đấu giá; người đàn ông bên trái với thực lực mạnh nhất, phụ trách quản lý bảo an trong suốt quá trình đấu giá, đề phòng có kẻ phá hoại; còn người đàn ông bên phải thì chuyên lo việc sắp xếp cho những vị khách có nhu cầu giao dịch riêng sau buổi đấu giá.
"Quý khách, tôi là người chuyên phụ trách việc liên lạc với khách hàng. Nếu ngài muốn gặp vị khách đó, xin mời đi theo tôi!" Lúc này, ông ta trầm giọng nói với Harry một tiếng rồi quay người bước ra khỏi phòng đấu giá.
Harry thấy vậy liền nhanh chóng đi theo.
Ban đầu, Harry tưởng rằng người đàn ông này sẽ dẫn hắn trực tiếp đi tìm cô gái đã mua Dụ Thú Thảo. Nhưng khi hai người cùng rời khỏi phòng đấu giá, hắn mới phát hiện người áo đen dẫn hắn đến một gian mật thất khác cách đó không xa.
"Két!"
Người áo đen đưa tay đẩy cửa phòng ra, bước vào bên trong trước. Harry thấy vậy, trong lòng hơi do dự một chút rồi cũng theo ngay phía sau lưng ông ta. Khi đã bước vào phòng, hắn đưa mắt nhìn quanh một lượt. Mặc dù không xa hoa tráng lệ như phòng đấu giá, nhưng gian phòng này được trang trí rất trang nhã. Những vật dụng như bàn ghế, trà cụ đều là loại thượng phẩm. Có thể nói, đây là một căn phòng khách hạng nhất!
"Quý khách, đây là phòng chờ dành cho khách của cửa hàng chúng tôi. Xin ngài hãy ở lại đây chờ một lát để tôi đi tìm vị khách quý kia! Cánh cửa cô ấy bước ra khác với cánh cửa ngài bước vào, nằm ở vị trí khá xa so với phòng đấu giá, cho nên bây giờ cô ấy chắc vẫn chưa đi khỏi đây. Nếu tôi đuổi theo, hẳn vẫn còn kịp!" Người đàn ông dẫn Harry đến trước chiếc bàn lớn trong phòng, đợi hắn yên vị ngồi xuống rồi mới cất lời. Dựa theo những gì ông ta nói, hẳn ông ta là người nắm rất rõ các đường lối của cửa hàng bí mật dưới lòng đất này, nên mới có thể biết được chính xác vị trí mà Harry và cô gái đã ra vào.
"Được rồi! Vậy làm phiền ông!" Harry nghe vậy, gật đầu nói.
"Không có gì!" Người đàn ông khẽ đáp rồi quay người bước về phía cánh cửa, định ra ngoài.
"À phải rồi! Tiên sinh xin đợi một chút, tôi còn có chuyện quên hỏi ông!" Nhưng khi ra gần đến cửa, ông ta lại bị tiếng Harry gọi lại.
"Quý khách gọi tôi lại có việc gì sao?" Người đàn ông quay đầu nhìn Harry hỏi.
"Không có gì, chỉ là từ nãy đến giờ tôi vẫn chưa biết tên của ông. Ông có thể cho tôi biết được không? Như vậy xưng hô sẽ tiện hơn!" Harry nhìn người đàn ông nói.
"Chuyện này sao? Thật xin lỗi quý khách, cửa hàng chúng tôi có quy định rằng nếu đã là người làm việc ở đây thì trừ khi nhận được sự cho phép của cấp trên, nếu không thì tuyệt đối không được để lộ mặt mũi và tên họ của mình cho khách hàng biết. Vì vậy, tôi không thể nói cho ngài biết tôi là ai được!" Người đàn ông nghe câu nói của Harry, khuôn mặt phía dưới mặt nạ thoáng nhăn lại, rồi mở miệng giải thích một tràng dài lý do, sau đó nói: "Nếu ngài không biết phải xưng hô với tôi thế nào cho phải, thì cứ gọi tôi là Hắc Long đi!"
Vừa nói, ông ta vừa dùng tay chỉ vào chiếc mặt nạ của mình. Lúc này, Harry mới để ý thấy hình khắc trên đó chính là một con Hắc Long đang vươn nanh múa vuốt!
"Hắc Long ư?! Tôi hiểu rồi. Vậy làm phiền ông Hắc Long!" Harry nghe vậy thì cất tiếng nói. Hắn hoàn toàn có thể hiểu được việc phải bảo mật mặt mũi và tên họ khi làm việc ở một nơi như thế này. Bởi lẽ, dù cửa hàng này có làm ăn lớn đến mấy đi chăng nữa thì về bản chất, nó vẫn là một nơi chuyên nhận giao dịch ngầm, làm những chuyện không thể công khai. Vì vậy, nếu những người làm việc ở đây không che giấu thân phận thì rất có thể sẽ mang phiền phức đến cho bản thân và gia đình.
"Được! Tôi đi đây!" Hắc Long nghe tiếng Harry nói thì gật đầu rồi quay người bước ra khỏi phòng, để lại Harry một mình.
Ngồi một mình trong phòng, Harry một tay cầm bình trà tự rót cho mình một ly để nhâm nhi thưởng thức, một bên khác lại âm thầm suy tính xem rốt cuộc phải dùng loại thảo dược nào mới có thể trao đổi lấy được Dụ Thú Thảo từ tay cô gái kia.
Mặc dù trong tay Harry có rất nhiều loại thảo dược quý giá trên trăm năm tuổi, được lấy từ Hắc Lâm Thí Luyện, nếu đem bán ra bên ngoài, mỗi loại ít nhất cũng mang về cho hắn tám, chín vạn kim tệ, thậm chí còn hơn. Dựa vào chúng để trao đổi lấy Dụ Thú Thảo thoạt nhìn là một chuyện rất đơn giản, không hề có chút độ khó nào. Có điều, sự thật lại không đơn giản như vậy, bởi vì lần này, đối tượng trao đổi mà Harry gặp phải là một cô gái có thể dễ dàng bỏ ra năm mươi vạn kim tệ trong một lần để mua đồ. Mặc dù không biết cô ta là ai, nhưng có thể xuất ra một số tiền lớn như vậy mà mặt không biến sắc thì chắc chắn không phải nhân vật bình thường. Đằng sau cô ta nhất định có một thế lực rất lớn làm chỗ dựa. Mà đặc điểm của những nhân vật như thế chính là có ánh mắt rất cao!
"Ánh mắt rất cao" ở đây không phải nói cô gái đó là người kiêu ngạo hay gì, mà thật sự chỉ chính là tầm nhìn và kiến thức của cô ta rất uyên thâm, không giống những người bình thường khác. Nhãn giới cao thì đương nhiên tiêu chuẩn nhìn nhận đồ vật cũng cao theo. Những món hàng mà người khác đánh giá cao hay xem trọng, chưa chắc đã lọt vào mắt cô ta!
Cho nên, nếu muốn thành công trao đổi lấy Dụ Thú Thảo từ tay cô ta, Harry không những phải đưa ra được những thảo dược có giá trị cao hơn năm mươi vạn kim tệ, mà những thứ thảo dược này tốt nhất còn phải là loại hàng độc nhất vô nhị, chỉ có trong tay hắn mà thôi. Như vậy, cơ hội thành công khi trao đổi sẽ cao hơn rất nhiều so với việc dùng những loại thảo dược bình thường khác!
Sau một lát suy nghĩ, cuối cùng Harry đã quyết định sẽ dùng Thất Sắc Thảo, Hàn Linh Chi cùng với Ngũ Diệp Hoa để trao đổi Dụ Thú Thảo. Sở dĩ quyết định như vậy là bởi vì ba loại thảo dược này không chỉ là Dược Vương trăm năm, có giá trị cao vô cùng, tuyệt đối vượt xa con số năm mươi vạn kim tệ, mà còn là bởi vì chúng đều là những loại thảo dược chỉ mọc ở trong hang của Thổ Giáp Long. Bên ngoài căn bản là không có, không sợ đụng hàng với ai khác!
Đã quyết định xong những vật dùng để trao đổi, Harry nhẹ nhàng thở ra một hơi. Sau đó, hắn vừa rót trà cho mình uống vừa chờ đợi cô gái thần bí đó tới.
Thời gian từ từ trôi qua, khoảng một tiếng đồng hồ sau, Hắc Long cuối cùng cũng đã trở lại. Đi cùng với ông ta còn có cô gái thần bí kia!
Hai người họ cùng nhau đẩy cửa bước vào, tiến đến trước mặt Harry. Harry thấy vậy cũng đứng lên để nghênh đón.
Tất cả bản quyền về văn bản này thuộc về truyen.free.