Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phần Thiên - Chương 85:

Tông chủ là một nữ nhân với vóc dáng không cao, chỉ nhỉnh hơn mét sáu, nhưng nàng luôn khoác chiếc áo choàng trắng cùng chiếc mũ trùm che kín mặt, khiến người ta chẳng thể nhìn rõ dáng người lẫn dung mạo.

Tống Lâm đứng trước cổng chính Tông môn, bên cạnh có vài đệ tử. Hắn trò chuyện đôi câu với nàng, nàng chỉ khẽ gật đầu rồi tiếp tục bước sâu vào bên trong Tông môn.

Vị Tông chủ ấy chính là Sở Uyển Thu. Nàng quay lưng lại với Tống Lâm, thong thả bước vào bên trong.

Kỳ thực, Tống Lâm đang rất đỗi lo lắng.

Dù sao, Sở Uyển Thu cũng là Tông chủ của một tông môn, không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào. Thế nhưng, điều hắn lo lắng không phải nàng sẽ gặp nguy hiểm, mà là nỗi bất an khó tả về những đệ tử khác đang vây quanh.

Một lúc sau, Sở Uyển Thu bỗng dừng bước, ánh mắt nàng hướng về cánh cửa đá không xa. Cánh cửa ấy không đóng chặt mà chỉ hơi hé mở.

Với chút nghi hoặc, nàng tiến lại gần. Vừa tới cửa, nàng đột ngột ngẩng đầu nhìn vào bên trong. Ngay lập tức, sắc mặt Sở Uyển Thu đại biến, đôi mắt nàng trợn tròn, tràn ngập vẻ khó tin.

Thứ nàng đang nhìn là một bộ hài cốt.

Bộ hài cốt ấy ngồi xếp bằng, bên cạnh còn có một thanh trường kiếm.

Đây không phải bộ hài cốt bình thường, mà là một bộ hài cốt ánh vàng sẫm.

Toàn thân hài cốt tỏa ra ánh sáng vàng sẫm mờ ảo, đặc biệt là phần đầu lâu, hai hốc mắt lại nhấp nháy thứ ánh sáng ấy.

Nhưng điều khiến Sở Uyển Thu chấn động hơn cả là trên cánh tay phải của bộ hài cốt này, có một chiếc chuông nhỏ màu đỏ cùng một thanh trường kiếm chỉ dài vỏn vẹn một tấc.

Chiếc chuông nhỏ ấy đang khẽ rung động.

Sở Uyển Thu lặng thinh một chốc, rồi nàng chậm rãi tiến đến bên cạnh bộ hài cốt. Vừa đến gần, một luồng ánh sáng vàng sẫm bỗng từ bên trong bộ hài cốt phóng ra, bao trùm lấy nàng.

Sở Uyển Thu không hề né tránh, cứ thế đứng yên tại chỗ.

Ngay lập tức, một giọng nói cổ xưa bỗng vang vọng trong tâm trí Sở Uyển Thu. Giọng nói ấy vô cùng to lớn, hùng tráng, nhưng lại không hề khiến nàng khó chịu. Ngược lại, trong lòng nàng dấy lên một cảm giác an toàn và thân thuộc khó tả.

Một lúc sau, Sở Uyển Thu cúi mình thật sâu trước bộ hài cốt, rồi nàng chậm rãi ngẩng đầu lên. Tay phải khẽ vung, thanh trường kiếm dài một tấc đang nằm trên cánh tay hài cốt lập tức bay vút vào tay nàng.

Sở Uyển Thu khẽ cau mày, bởi nàng nhận ra thanh trường kiếm này cực kỳ nhẹ, nhẹ đến mức như không có trọng lượng vậy!

Trong lòng dấy lên chút nghi hoặc, nàng nhẹ nhàng vuốt ve thanh kiếm.

Ngay khi đầu ngón tay nàng chạm vào, cả thanh trường kiếm ��ột nhiên run rẩy dữ dội, rồi một luồng kiếm quang chói lòa bùng lên. Ánh sáng ấy chói mắt đến nỗi Sở Uyển Thu theo bản năng phải nhắm chặt mắt.

Khi Sở Uyển Thu mở mắt trở lại, ánh nhìn nàng không còn vẻ nghi hoặc mà thay vào đó là sự chấn động tột độ.

Trước mắt nàng, thanh trường kiếm đã biến đổi hoàn toàn. Nó giờ đây mang màu xanh lam, dài ba tấc, rộng một tấc, toàn thân tản ra khí tức cổ xưa và thâm thúy.

Sở Uyển Thu lặng đi một lát, sau đó nàng nhẹ nhàng nắm lấy thanh trường kiếm.

Một khoảnh khắc sau, một giọng nói cổ xưa khác bỗng vang lên trong tâm trí Sở Uyển Thu: “Kiếm của ta, chính là Kiếm Linh!”

Cùng lúc giọng nói đó vang lên, thanh trường kiếm trong tay nàng lại đột ngột run rẩy dữ dội.

Một lần nữa, giọng nói cổ xưa ấy lại cất lên: “Kiếm của ta, chính là Kiếm Linh!”

Sở Uyển Thu lại rơi vào trầm tư.

Nàng dĩ nhiên biết Kiếm Linh là gì.

Kiếm Linh chính là tinh hoa của một thanh kiếm, là sự hóa thân của một linh hồn vật phẩm!

Một thanh kiếm có Kiếm Linh mang sức mạnh cực lớn, có thể hủy diệt vạn vật!

Thế nhưng, điều khiến Sở Uyển Thu khó hiểu là thanh trường kiếm này vốn dĩ đã có Kiếm Linh, tại sao nó lại tự động biến hóa một lần nữa?

Và vì sao Kiếm Linh lại phải tự xưng là Kiếm Linh?

Sở Uyển Thu trầm ngâm suy nghĩ. Nàng cúi nhìn thanh trường kiếm trong tay, tay phải khẽ vuốt ve, nhẹ nhàng vuốt ve...

Sau một hồi, nàng nhẹ nhàng giữ chặt thanh trường kiếm. Cây kiếm tựa như vật sống, khẽ rung động trong lòng bàn tay nàng.

Sở Uyển Thu trầm mặc một lúc, rồi nàng ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa đá.

Cánh cửa đá vẫn hé mở như cũ.

Sở Uyển Thu suy nghĩ một lát, sau đó nàng tiến đến trước cửa đá. Nàng đẩy cửa ra, một luồng ánh sáng lạnh lẽo bất chợt từ bên trong phóng ra, bao phủ lấy nàng.

Sở Uyển Thu không hề né tránh, nàng vẫn đứng yên tại chỗ.

Một lát sau, một dòng chữ khắc trên cửa đá dần dần hiện rõ trước mặt Sở Uyển Thu. Dòng chữ ấy vô cùng to lớn, hùng vĩ, nhưng lại không hề khiến nàng khó chịu. Ngược lại, trong lòng nàng dâng lên một cảm giác an toàn và thân thuộc khó tả.

Dòng chữ khắc trên cửa đá viết: “Kiếm Linh của ta, ta giao lại cho ngươi!”

Sở Uyển Thu trầm mặc một lát, sau đó nàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía xa xăm.

Trước mặt nàng là một dòng sông mênh mông, trải dài vô tận. Trên dòng sông ấy, nổi lên một tảng đá màu trắng to lớn, và trên tảng đá là một cái cây.

Cái cây ấy không cao, chỉ chừng nửa mét, nhưng trên đó lại có một quả màu trắng. Quả nhỏ bé này toàn thân tỏa ra ánh sáng trắng yếu ớt.

Sở Uyển Thu trầm mặc một lát, sau đó nàng tiến đến bên tảng đá. Nàng cúi người xuống, nhẹ nhàng hái lấy quả màu trắng.

Ngay khi đầu ngón tay nàng chạm vào, quả màu trắng ấy đột nhiên run rẩy dữ dội, rồi từ từ bay lên. Một luồng ánh sáng trắng chói mắt bùng lên, chói lòa đến nỗi Sở Uyển Thu theo bản năng phải nhắm chặt mắt.

Khi Sở Uyển Thu mở mắt trở lại, ánh nhìn nàng không còn vẻ nghi hoặc mà thay vào đó là sự chấn động mãnh liệt.

Trước mặt nàng giờ đây là một quả màu xanh lam. Quả có hình dáng rất đặc biệt, tựa như một viên ngọc, toàn thân tản ra khí tức cổ xưa và thâm thúy.

Sở Uyển Thu trầm mặc một lát, nàng nhẹ nhàng nắm lấy quả màu xanh lam.

Một khoảnh khắc sau, một gi���ng nói cổ xưa khác bỗng vang lên trong tâm trí Sở Uyển Thu: “Quả của ta, chính là Kiếm Linh!”

Cùng lúc giọng nói đó vang lên, quả màu xanh lam trong tay nàng lại đột ngột run rẩy dữ dội.

Một lần nữa, giọng nói cổ xưa ấy lại cất lên: “Quả của ta, chính là Kiếm Linh!”

Sở Uyển Thu lại rơi vào trầm tư.

Nàng dĩ nhiên biết Kiếm Linh là gì.

Kiếm Linh chính là tinh hoa của một thanh kiếm, là sự hóa thân của một linh hồn vật phẩm!

Một thanh kiếm có Kiếm Linh mang sức mạnh cực lớn, có thể hủy diệt vạn vật!

Thế nhưng, điều khiến Sở Uyển Thu khó hiểu là quả này vốn dĩ đã có Kiếm Linh, tại sao nó lại tự động biến hóa một lần nữa?

Và vì sao Kiếm Linh lại phải tự xưng là Kiếm Linh?

Sở Uyển Thu trầm ngâm suy nghĩ. Nàng cúi nhìn quả màu xanh lam trong tay, tay phải khẽ vuốt ve, nhẹ nhàng vuốt ve...

Sau một hồi, nàng nhẹ nhàng cầm lấy quả màu xanh lam. Quả tựa như một vật sống, khẽ rung động trong lòng bàn tay nàng.

Sở Uyển Thu trầm mặc một lúc, rồi nàng ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa đá.

Cánh cửa đá vẫn hé mở như cũ.

Sở Uyển Thu suy nghĩ một lát, sau đó nàng tiến đến trước cửa đá. Nàng đẩy cửa ra, một luồng ánh sáng lạnh lẽo bất chợt từ bên trong phóng ra, bao phủ lấy nàng.

Sở Uyển Thu không hề né tránh, nàng vẫn đứng yên tại chỗ.

Một lát sau, một dòng chữ khắc trên cửa đá dần dần hiện rõ trước mặt Sở Uyển Thu. Dòng chữ ấy vô cùng to lớn, hùng vĩ, nhưng lại không hề khiến nàng khó chịu. Ngược lại, trong lòng nàng dâng lên một cảm giác an toàn và thân thuộc khó tả.

Dòng chữ khắc trên cửa đá viết: “Kiếm Linh của ta, ta giao lại cho ngươi!”

Sở Uyển Thu trầm mặc một lát, sau đó nàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía xa xăm.

Trước mặt nàng là một dòng sông mênh mông, trải dài vô tận. Trên dòng sông ấy, nổi lên một tảng đá màu trắng to lớn, và trên tảng đá là một cái cây.

Cái cây ấy không cao, chỉ chừng nửa mét, nhưng trên đó lại có một quả màu trắng. Quả nhỏ bé này toàn thân tỏa ra ánh sáng trắng yếu ớt.

Sở Uyển Thu trầm mặc một lát, sau đó nàng tiến đến bên tảng đá. Nàng cúi người xuống, nhẹ nhàng hái lấy quả màu trắng.

Ngay khi đầu ngón tay nàng chạm vào, quả màu trắng ấy đột nhiên run rẩy dữ dội, rồi từ từ bay lên. Một luồng ánh sáng trắng chói mắt bùng lên, chói lòa đến nỗi Sở Uyển Thu theo bản năng phải nhắm chặt mắt.

Khi Sở Uyển Thu mở mắt trở lại, ánh nhìn nàng không còn vẻ nghi hoặc mà thay vào đó là sự chấn động mãnh liệt.

Trước mặt nàng giờ đây là một quả màu xanh lam. Quả có hình dáng rất đặc biệt, tựa như một viên ngọc, toàn thân tản ra khí tức cổ xưa và thâm thúy.

Sở Uyển Thu trầm mặc một lát, nàng nhẹ nhàng nắm lấy quả màu xanh lam.

Một khoảnh khắc sau, một giọng nói cổ xưa khác bỗng vang lên trong tâm trí Sở Uyển Thu: “Quả của ta, chính là Kiếm Linh!”

Cùng lúc giọng nói đó vang lên, quả màu xanh lam trong tay nàng lại đột ngột run rẩy dữ dội.

Một lần nữa, giọng nói cổ xưa ấy lại cất lên: “Quả của ta, chính là Kiếm Linh!”

Sở Uyển Thu lại rơi vào trầm tư.

Nàng dĩ nhiên biết Kiếm Linh là gì.

Kiếm Linh chính là tinh hoa của một thanh kiếm, là sự hóa thân của một linh hồn vật phẩm!

Một thanh kiếm có Kiếm Linh mang sức mạnh cực lớn, có thể hủy diệt vạn vật!

Thế nhưng, điều khiến Sở Uyển Thu khó hiểu là quả này vốn dĩ đã có Kiếm Linh, tại sao nó lại tự động biến hóa một lần nữa?

Và vì sao Kiếm Linh lại phải tự xưng là Kiếm Linh?

Sở Uyển Thu trầm ngâm suy nghĩ. Nàng cúi nhìn quả màu xanh lam trong tay, tay phải khẽ vuốt ve, nhẹ nhàng vuốt ve...

Sau một hồi, nàng nhẹ nhàng cầm lấy quả màu xanh lam. Quả tựa như một vật sống, khẽ rung động trong lòng bàn tay nàng.

Sở Uyển Thu trầm mặc một lúc, rồi nàng ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa đá.

Cánh cửa đá vẫn hé mở như cũ.

Sở Uyển Thu suy nghĩ một lát, sau đó nàng tiến đến trước cửa đá. Nàng đẩy cửa ra, một luồng ánh sáng lạnh lẽo bất chợt từ bên trong phóng ra, bao phủ lấy nàng.

Sở Uyển Thu không hề né tránh, nàng vẫn đứng yên tại chỗ.

Một lát sau, một dòng chữ khắc trên cửa đá dần dần hiện rõ trước mặt Sở Uyển Thu. Dòng chữ ấy vô cùng to lớn, hùng vĩ, nhưng lại không hề khiến nàng khó chịu. Ngược lại, trong lòng nàng dâng lên một cảm giác an toàn và thân thuộc khó tả.

Dòng chữ khắc trên cửa đá viết: “Kiếm Linh của ta, ta giao lại cho ngươi!”

Sở Uyển Thu trầm mặc một lát, sau đó nàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía xa xăm.

Trước mặt nàng là một dòng sông mênh mông, trải dài vô tận. Trên dòng sông ấy, nổi lên một tảng đá màu trắng to lớn, và trên tảng đá là một cái cây.

Cái cây ấy không cao, chỉ chừng nửa mét, nhưng trên đó lại có một quả màu trắng. Quả nhỏ bé này toàn thân tỏa ra ánh sáng trắng yếu ớt.

Sở Uyển Thu trầm mặc một lát, sau đó nàng tiến đến bên tảng đá. Nàng cúi người xuống, nhẹ nhàng hái lấy quả màu trắng.

Ngay khi đầu ngón tay nàng chạm vào, quả màu trắng ấy đột nhiên run rẩy dữ dội, rồi từ từ bay lên. Một luồng ánh sáng trắng chói mắt bùng lên, chói lòa đến nỗi Sở Uyển Thu theo bản năng phải nhắm chặt mắt.

Khi Sở Uyển Thu mở mắt trở lại, ánh nhìn nàng không còn vẻ nghi hoặc mà thay vào đó là sự chấn động mãnh liệt.

Trước mặt nàng giờ đây là một quả màu xanh lam. Quả có hình dáng rất đặc biệt, tựa như một viên ngọc, toàn thân tản ra khí tức cổ xưa và thâm thúy.

Sở Uyển Thu trầm mặc một lát, nàng nhẹ nhàng nắm lấy quả màu xanh lam.

Một khoảnh khắc sau, một giọng nói cổ xưa khác bỗng vang lên trong tâm trí Sở Uyển Thu: “Quả của ta, chính là Kiếm Linh!”

Cùng lúc giọng nói đó vang lên, quả màu xanh lam trong tay nàng lại đột ngột run rẩy dữ dội.

Một lần nữa, giọng nói cổ xưa ấy lại cất lên: “Quả của ta, chính là Kiếm Linh!”

Sở Uyển Thu lại rơi vào trầm tư.

Nàng dĩ nhiên biết Kiếm Linh là gì.

Kiếm Linh chính là tinh hoa của một thanh kiếm, là sự hóa thân của một linh hồn vật phẩm!

Một thanh kiếm có Kiếm Linh mang sức mạnh cực lớn, có thể hủy diệt vạn vật!

Thế nhưng, điều khiến Sở Uyển Thu khó hiểu là quả này vốn dĩ đã có Kiếm Linh, tại sao nó lại tự động biến hóa một lần nữa?

Và vì sao Kiếm Linh lại phải tự xưng là Kiếm Linh?

Sở Uyển Thu trầm ngâm suy nghĩ. Nàng cúi nhìn quả màu xanh lam trong tay, tay phải khẽ vuốt ve, nhẹ nhàng vuốt ve...

Bản dịch này là tài sản tinh thần của truyen.free, không được phép sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free