(Đã dịch) Phần Thiên - Chương 669
Trần Phong mở mắt, đầu óc đau đớn kịch liệt, như bị thứ gì đó đè nặng. Hắn cảm thấy một cỗ linh lực đang nhanh chóng tiêu tán khỏi cơ thể. Cảm giác này quen thuộc đến lạ. Chẳng phải hắn đã tự bạo linh hạch rồi sao? Tại sao hắn vẫn còn sống? Lẽ ra hắn phải chết rồi chứ! Xung quanh là một căn phòng cũ kỹ, rách nát, mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Hắn cố gắng gượng ngồi dậy, nhưng toàn thân mềm nhũn, cứ như thể bị rút cạn sạch linh lực. Hắn nhìn xuống tay mình, phát hiện bàn tay nhỏ bé, trắng nõn, không phải là tay hắn lúc trưởng thành. Điều này khiến Trần Phong sững sờ. Chẳng lẽ hắn đã trọng sinh? Một tiếng ho khan khe khẽ vang lên bên cạnh, khiến Trần Phong giật mình quay đầu lại. Một lão già với bộ áo rách nát, râu tóc bạc phơ đang nhìn hắn với ánh mắt phức tạp.
"Tiểu tử, ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi." Lão già nói, giọng khàn khàn.
Trần Phong cố gắng thốt lên điều gì đó, nhưng cổ họng khô khốc khiến hắn không sao phát ra tiếng. Lão già thấy vậy, thở dài, "Ta biết ngươi có nhiều nghi vấn, nhưng trước tiên hãy nghỉ ngơi đi. Ngươi bị thương rất nặng." Nghe vậy, hắn kiệt sức buông mình xuống giường, đầu óc quay cuồng. Một dòng ký ức xa lạ bỗng ập đến, cuồn cuộn như thác lũ. Đó là ký ức của một thiếu niên cũng tên Trần Phong, từng bị người khác hãm hại, và giờ đây, hắn đã chiếm hữu thân xác này. Trần Phong cười khổ. Thật không ngờ, sau khi tự bạo, hắn lại có thể trọng sinh, trở về thời điểm mười sáu tuổi. Quả là một cơ duyên!
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.