(Đã dịch) Phần Thiên - Chương 500
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Năm năm sau.
Trên đỉnh Thương Mang Sơn, một luồng sáng xanh biếc lóe lên rồi từ từ hạ xuống, lộ ra bóng dáng một nam tử cao lớn. Thân hình anh ta cân đối, tóc dài màu xanh được búi cẩn thận, khuôn mặt góc cạnh với đôi mày kiếm sắc sảo. Đặc biệt là đôi mắt, sâu thẳm như hồ nước, lấp lánh tinh quang, mang theo vẻ bí ẩn khó lường. Anh ta khoác một bộ trường bào màu xanh sẫm, thêu hình mây lành và linh điểu trên viền áo, toát lên khí chất phi phàm. Bước chân anh ta vững chãi, mỗi bước đều ẩn chứa sức mạnh vô hình, dường như có thể hòa mình vào đất trời.
Thương Mang Sơn là ngọn núi linh thiêng nhất trong hàng vạn dặm quanh đây, quanh năm mây mù bao phủ, tiên khí lượn lờ, là nơi tập trung linh mạch dồi dào. Ngọn núi không cao ngất trời như các đỉnh khác, nhưng lại tỏa ra sự uy nghiêm cổ kính, hùng vĩ. Trên đỉnh núi, một tòa đại điện cổ xưa sừng sững, được xây bằng đá xanh đen, mái ngói lưu ly rực rỡ, uy nghi tráng lệ. Phía trên cửa chính, ba chữ lớn “Thanh Vân Môn” khắc sâu vào đá, được một vị cao nhân dùng linh lực khắc thành, mỗi nét đều ẩn chứa đạo vận thâm sâu.
Nam tử kia chậm rãi bước vào đại điện. Hai bên đại điện có các pho tượng thần thú uy nghiêm, mỗi pho đều được điêu khắc tinh xảo, sống động như thật. Chính giữa điện đặt một bệ đá cao, trên đó là một ngai vàng chạm rồng, tỏa ra khí thế bễ nghễ thiên hạ. Phía trước ngai vàng có một cái bàn dài, phía trên là một cuốn sách cổ màu vàng óng, bìa sách có khắc ba chữ “Đạo Kinh” cổ kính.
Nam tử khẽ cau mày, nhìn cuốn Đạo Kinh trên bàn, rồi lại nhìn ngai vàng. Anh ta không hề lộ vẻ cung kính hay sợ hãi mà ngược lại, ánh mắt mang theo sự thâm thúy khó hiểu, ẩn chứa vô vàn suy tư.
Cuốn Đạo Kinh này là trấn phái chi bảo của Thanh Vân Môn, mỗi trăm năm mới được phép mở ra một lần. Chỉ có đệ tử thiên tài xuất chúng nhất của tông môn mới có tư cách được truyền thụ. Năm năm trước, chàng thiếu niên Giang Thiên sau khi trải qua một giấc mộng kỳ lạ, thể chất và linh căn bỗng nhiên biến đổi, trở thành một trong những người được chọn. Hắn đã đọc Đạo Kinh suốt năm năm tại Thanh Vân Môn.
Thế nhưng, sau năm năm đọc Đạo Kinh, công lực của Giang Thiên không hề tăng tiến một chút nào, thậm chí còn bị các đệ tử cùng lứa vượt xa. Người khác đều nhanh chóng đạt đến cảnh giới Trúc Cơ kỳ, còn hắn lại vẫn dừng ở Luyện Khí kỳ tầng ba. Môn chủ Thanh Vân Môn và các trưởng lão đều lắc đầu, thở dài, cho rằng hắn đã mất đi linh tính, không thể tu luyện được nữa. Dù có một linh căn dị biến hiếm có, nhưng không thể tu luyện thì cũng vô ích.
Giang Thiên khẽ nhếch môi, tựa như đang tự giễu, tự cười. Hắn chậm rãi bước lên bệ đá, nhìn vào cuốn Đạo Kinh. Cuốn sách cổ được làm từ da rồng huyền thiết hiếm có, nặng tựa núi Thái Sơn. Toàn thân sách tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, bao phủ một tầng linh khí dày đặc. Mở sách ra, bên trong là những trang giấy bằng tơ tằm mềm mại, bên trên khắc vô số ký tự cổ xưa.
Tựa như mỗi chữ đều ẩn chứa đạo lý thâm sâu của trời đất, chúng không cố định mà biến đổi không ngừng, tựa như đang múa lượn trên giấy, không thể nào nắm bắt được. Đây chính là điểm đặc biệt của Đạo Kinh, nó sẽ tự động biến đổi theo mỗi người đọc, diễn giải những đạo lý khác nhau. Với người có thiên phú, nó sẽ giúp họ đột phá cảnh giới, nhưng với người không có duyên, nó sẽ chỉ là một cuốn sách trống rỗng.
Năm năm qua, Giang Thiên đã đọc đi đọc lại Đạo Kinh vô số lần, nhưng trong mắt hắn, những ký tự này chẳng qua chỉ là những hình vẽ rắc rối, giống như bùa chú. Hắn không thể lĩnh ngộ được bất kỳ đạo lý gì, cũng không thể hấp thu được một chút linh lực nào từ nó. Mọi người đều cho rằng hắn không có duyên với Đạo Kinh, nhưng chỉ có Giang Thiên mới hiểu rõ. Hắn đã thực sự "đọc" được cuốn sách này.
Những lời tự truyện này được cung cấp bởi truyen.free, và chúng tôi rất trân trọng quyền sở hữu trí tuệ này.